Giam Cầm Em Giữa Thành Phố Hoa Lệ

Chương 1: Kẻ Đứng Trong Bóng Tối

Trước Sau

break

Nhà hàng Vân Đình Royal Hall tối nay sáng rực dưới tầng tầng ánh đèn pha lê xa hoa, nơi tụ hội của những nhân vật quyền quý nhất thành phố. Tiếng ly rượu va chạm khe khẽ, tiếng cười nói nhàn nhạt hòa cùng điệu nhạc cổ điển tạo nên bầu không khí vừa náo nhiệt vừa xa cách. Ở một góc đại sảnh, Hứa Ý đang đứng lủi thủi một mình. Bộ đồng phục nhân viên đơn giản khiến cô trở nên vô cùng mờ nhạt giữa những bộ váy dạ hội lộng lẫy cùng kim cương lấp lánh nơi cổ tay của các thiên kim tiểu thư. Cô khẽ cúi đầu nhìn đồng hồ, đôi mắt xinh đẹp đã hơi cụp xuống vì buồn ngủ. Thật ra cô chẳng hiểu nổi vì sao một buổi tiệc của giới thượng lưu lại có thể kéo dài đến như vậy. Điều duy nhất Hứa Ý mong lúc này chính là nhanh chóng tan ca để trở về căn phòng nhỏ của mình, tắm nước nóng rồi ngủ một giấc thật ngon.

Nhưng Hứa Ý đâu hề biết rằng, từ rất lâu rồi đã có một ánh mắt vẫn luôn dừng trên người cô.

Ở vị trí trung tâm của buổi tiệc, Lệ Thành lười biếng ngồi tựa vào ghế sofa, ngón tay thon dài khẽ xoay ly rượu vang trong tay. Ánh đèn mờ ảo phản chiếu lên gương mặt góc cạnh lạnh lùng của người đàn ông, khiến khí chất quanh thân anh càng trở nên lạnh nhạt đến đáng sợ. Đôi mắt đen rờm sâu thẳm ấy giống như vực sâu không đáy, từ đầu đến cuối đều nhìn chằm chằm vào thân ảnh nhỏ bé nơi góc phòng.

Từ khoảnh khắc cô bưng ly rượu vang đến trước mặt anh.

Ly Bordeaux đỏ sẫm phản chiếu dưới ánh đèn pha lê, thứ rượu chỉ dành riêng cho những người đứng ở đỉnh quyền lực.

“Thưa ngài, rượu của ngài đây ạ.”

Giọng nói mềm nhẹ ấy khiến động tác nơi tay Lệ Thành hơi dừng lại. Anh chậm rãi nâng mắt lên nhìn cô, ánh nhìn sâu đến mức khiến người khác vô thức lạnh sống lưng. Chỉ là Hứa Ý lại chẳng hề phát hiện ra, cô cúi đầu rất nhanh rồi rời đi.

Mà ánh mắt của anh… từ khoảnh khắc đó cũng không còn cách nào dời khỏi người cô thêm nữa.

Đêm dần khuya, buổi tiệc cuối cùng cũng kết thúc. Hứa Ý kéo chặt áo khoác, chậm rãi bước đi trên con đường nhỏ tối đen phía sau nhà hàng. Gió lạnh thổi qua khiến cô bất giác run lên, sống lưng bỗng lạnh toát như có ai đó đang đứng phía sau nhìn mình. Hứa Ý cắn nhẹ môi, vội vàng lấy điện thoại bật đèn flash. Ánh sáng trắng yếu ớt vừa chiếu xuống mặt đường vắng vẻ, một chiếc xe màu đen bất ngờ lao tới trước mặt cô.

Cửa xe bật mở.

Một bàn tay mạnh mẽ lập tức kéo cô lên xe.

“A— Buông tôi ra!”

Tiếng kêu hoảng loạn còn chưa kịp vang hết, cửa xe đã đóng sầm lại, chiếc xe nhanh chóng biến mất trong màn đêm lạnh lẽo.

Ở nơi cách đó không xa, một chiếc xe đen sang trọng vẫn im lặng đỗ lại.

Người đàn ông ngồi ở ghế sau chậm rãi nhìn theo phương hướng chiếc xe rời đi, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt.

Ánh mắt đen sâu của Lệ Thành trong bóng tối lúc này… đáng sợ đến mức khiến người ta không rét mà run.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương