Trong chiếc xe tối đen, Hứa Ý hoảng loạn vùng vẫy.
“Các người là ai? Mau thả tôi ra!”
Giọng nói run rẩy vang lên giữa không gian chật hẹp, đôi tay nhỏ bé không ngừng chống cự. Nhưng sức lực của cô vốn chẳng thể chống lại những người đàn ông lực lưỡng. Một bàn tay lạnh ngắt bất ngờ giữ lấy cổ tay cô, ngay sau đó, một mùi hương kỳ lạ thoảng qua chóp mũi.
Ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ.
Tầm mắt trước mắt dần nhòe đi.
Hứa Ý chỉ kịp run rẩy giãy nhẹ một cái, rồi cả người mềm nhũn, rơi vào bóng tối vô tận.
—
Sáng hôm sau.
Ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua lớp rèm trắng, rơi xuống căn phòng rộng lớn xa lạ.
Hứa Ý khẽ cau mày tỉnh lại.
Đầu óc vẫn còn choáng váng khiến cô phải đưa tay ôm lấy trán. Nhưng ngay giây tiếp theo, đôi mắt cô bỗng mở lớn.
Đây không phải phòng của cô.
Chiếc giường mềm mại rộng đến mức xa lạ, trần nhà cao, đồ nội thất tinh xảo mang phong cách châu Âu, từng góc nhỏ đều lộ rõ vẻ xa hoa khiến người ta nghẹt thở.
Hứa Ý lập tức bật dậy.
Đến khi nhìn xuống người mình, sắc mặt cô càng trắng bệch.
Quần áo đã bị thay.
Bộ đồng phục nhân viên tối qua biến mất không còn dấu vết, thay vào đó là chiếc váy trắng tinh khôi mềm mại đến mức giống như một món đồ được chuẩn bị sẵn.
“Đây… đây là đâu vậy?”
Giọng nói run run vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Cô hoảng loạn lao xuống giường, chạy tới cửa phòng ngủ.
Bàn tay nhỏ liên tục vặn khóa.
Nhưng cửa đã bị khóa từ bên ngoài.
Hứa Ý run lên, lại vội vàng chạy ra ban công.
Chỉ là khi dùng sức kéo cửa kính, thứ đáp lại cô vẫn chỉ là tiếng khóa cứng ngắt lạnh lẽo.
Cô sững người.
Bên ngoài— Là biển.
Mênh mông vô tận.
Từng cơn sóng trắng xô vào vách đá, gió biển lạnh buốt thổi tới, xung quanh hoàn toàn không thấy bóng dáng thành phố.
Giống như một hòn đảo bị tách khỏi thế giới.
Hai chân Hứa Ý mềm nhũn.
Cô quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, bàn tay khẽ run lên.
Nỗi sợ hãi dâng lên như thủy triều.
Cuối cùng cô chỉ có thể co người ngồi ở một góc tối trong phòng, hai tay ôm chặt lấy thân thể mảnh mai của mình, giống như chỉ cần buông lỏng một chút sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Đúng lúc ấy.
Cạch.
Tiếng cửa mở vang lên.
Một bóng người cao lớn chậm rãi bước vào.
Người đàn ông mặc áo sơ mi đen, khí chất lạnh nhạt mà áp bức, đôi mắt đen sâu như màn đêm lặng lẽ dừng trên người cô.
Lệ Thành.
“Tỉnh rồi sao.” Giọng nói trầm thấp vang lên, bình tĩnh đến mức giống như đang hỏi thăm một chuyện rất bình thường.
Hứa Ý sợ hãi đến mức sắc mặt trắng bệch, lập tức dùng tay chống phía sau, cố ép bản thân sát vào vách tường hơn.
“Ngài… ngài là ai?” Cô run giọng hỏi, đôi mắt đỏ hoe đầy cảnh giác, “Đây là đâu?”
Lệ Thành chậm rãi nhìn cô.
Ánh mắt sâu đến mức khiến người ta không đoán nổi cảm xúc.
“Đảo tư nhân.” Anh bình thản trả lời, “Sau này, đây sẽ là nhà mới của em.”
Sắc mặt Hứa Ý lập tức tái đi.
“Không… không được.” Giọng cô nghẹn lại, nước mắt lập tức rơi xuống, “Tôi muốn về nhà… tôi phải về nhà…”
Tiếng khóc nhỏ dần biến thành nghẹn ngào.
Lệ Thành đứng trước mặt cô rất lâu.
Sau đó, anh chậm rãi ngồi xổm xuống.
Ánh mắt vẫn đen sâu đến đáng sợ.
“Ý Ý.” Anh gọi tên cô rất khẽ, “Em sợ sao?”
Bàn tay người đàn ông khựng giữa không trung một giây rồi thu lại, giọng nói thấp đến gần như dịu dàng. “Ở đây lâu một chút… rồi em sẽ quen thôi.”