Giam Cầm Em Giữa Thành Phố Hoa Lệ

Chương 3: Chiếc Lồng Son Giữa Biển Sâu

Trước Sau

break

Căn phòng rộng lớn rơi vào yên tĩnh.

Ngoài khung cửa kính sát đất, tiếng sóng biển không ngừng va đập vào vách đá, từng cơn gió lạnh thổi qua khiến rèm cửa trắng khẽ lay động. Hứa Ý co người trong góc tối, đôi mắt đỏ hoe vì sợ hãi vẫn luôn nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt như nhìn một kẻ xa lạ nguy hiểm nhất trên đời.

“Ngài rốt cuộc là ai?” Giọng cô run nhẹ, bàn tay vô thức siết chặt lớp váy trắng trên người, “Vì sao lại bắt tôi tới đây?”

Lệ Thành đứng lặng hồi lâu.

Ánh mắt đen sâu ấy vẫn không rời khỏi người cô.

Giống như đang quan sát một món đồ quý giá mà bản thân đã phải chờ đợi rất lâu mới có được.

“Lệ Thành.”

Cuối cùng anh mới chậm rãi mở miệng.

Tên của người đàn ông khiến vô số người trong giới tài phiệt phải dè chừng lúc này lại được nói ra bằng giọng điệu bình thản đến lạ.

Nhưng Hứa Ý chỉ ngây người.

Cái tên ấy… cô dường như đã từng nghe qua ở đâu đó.

Giống như một nhân vật chỉ tồn tại trong những cuộc trò chuyện của giới thượng lưu, cách xa cuộc sống bình thường của cô cả ngàn dặm.

“Ngài đưa tôi đến đây làm gì?” Hứa Ý cắn môi, đôi mắt đỏ lên, “Tôi chỉ là nhân viên phục vụ bình thường thôi…”

Nghe vậy, khóe môi Lệ Thành khẽ cong lên.

Rất nhạt.

Nhưng lại khiến người khác bất giác lạnh sống lưng.

“Bình thường sao?”

Anh chậm rãi bước tới.

Từng bước từng bước, tiếng giày da vang lên trên sàn đá lạnh lẽo giống như vô hình tạo thành áp lực khiến hơi thở người ta cũng khó khăn hơn.

Hứa Ý hoảng loạn lùi về sau.

Cho đến khi lưng hoàn toàn áp sát vào tường.

Không còn đường lui.

“Ý Ý.” Giọng người đàn ông rất thấp, lại mang theo sự dịu dàng kỳ lạ đến đáng sợ, “Từ lúc em xuất hiện trước mặt tôi…”

“Em đã không còn bình thường nữa rồi.”

Hứa Ý lập tức lắc đầu.

“Không… tôi muốn về nhà.” Giọng cô bắt đầu nghẹn lại, nước mắt không khống chế được rơi xuống, “Gia đình tôi sẽ lo lắm… xin ngài thả tôi về đi…”

Lệ Thành nhìn cô khóc.

Ánh mắt hơi trầm xuống.

Một lúc sau, anh chậm rãi đưa tay ra. Ngón tay thon dài khựng giữa không trung vài giây, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng lau đi giọt nước nơi khóe mắt cô.

“Đừng khóc.” Anh thấp giọng nói, “Ở đây sẽ không ai làm tổn thương em.”

“Em muốn gì cũng có.”

“Chỉ cần ngoan ngoãn ở lại.”

Ngoài cửa sổ, sóng biển vẫn không ngừng xô vào ghềnh đá.

Mà Hứa Ý lúc này mới chợt nhận ra— Hòn đảo này rộng lớn như một thế giới riêng biệt.

Và cô…

Có lẽ thật sự không còn đường quay về nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương