Căn phòng lần nữa rơi vào yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng sóng biển vọng tới từ nơi xa cùng từng cơn gió lạnh len qua khe rèm trắng khiến không gian càng thêm trống trải. Hứa Ý co người ngồi trong góc, hàng mi dài còn đọng nước mắt, hai tay vẫn ôm chặt lấy thân thể mảnh mai như thể chỉ cần buông lỏng một chút, mọi bình tĩnh còn sót lại cũng sẽ hoàn toàn tan vỡ.
Lệ Thành đứng trước mặt cô rất lâu.
Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm, giống như màn đêm không thấy đáy.
Không ai biết anh đang nghĩ gì.
Cũng chẳng ai dám đoán.
Cuối cùng, anh chậm rãi tháo chiếc áo vest đen trên người đặt xuống sofa bên cạnh, giọng nói thấp trầm vang lên trong căn phòng rộng lớn.
“Em chưa ăn gì từ tối qua.”
Hứa Ý lập tức lắc đầu.
“Tôi không muốn ăn.” Giọng cô nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh đầy cảnh giác, “Tôi chỉ muốn về nhà.”
Nghe vậy, động tác của Lệ Thành hơi khựng lại.
Một lúc sau, anh mới chậm rãi bước tới.
Khoảng cách vốn không xa nay càng trở nên áp bức.
Hứa Ý gần như phản xạ có điều kiện mà lùi về sau, cho đến khi cả người hoàn toàn áp sát vào vách tường lạnh ngắt.
“Đừng lại gần tôi…” Cô run giọng.
Ánh mắt hoảng loạn giống như một con thỏ nhỏ bị dồn đến đường cùng.
Lệ Thành cúi mắt nhìn cô.
Bàn tay đặt bên người hơi siết chặt lại, cuối cùng vẫn không chạm vào cô.
“Ý Ý.” Giọng anh thấp đến mức gần như dịu dàng, “Tôi sẽ không làm em bị thương.”
“Vậy thì thả tôi đi…” Nước mắt cô lại rơi xuống, “Tôi không quen biết ngài… tôi còn gia đình… tôi còn công việc…”
Lệ Thành im lặng nhìn cô khóc.
Rất lâu sau, khóe môi người đàn ông mới khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt nhưng chẳng hề mang ý cười.
“Em sẽ quen.”
Anh chậm rãi nói, “Còn những thứ em từng có…” Ánh mắt anh dừng trên khuôn mặt nhỏ tái nhợt của cô, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ, “Sau này, tôi đều có thể cho em thứ tốt hơn.”
“Nhưng tôi không cần!” Hứa Ý bật khóc lớn hơn, bàn tay nhỏ siết chặt mép váy trắng, “Tôi chỉ muốn trở về…”
Căn phòng phút chốc trở nên yên lặng.
Ngoài khung cửa kính, sóng biển vẫn không ngừng va đập vào ghềnh đá.
Lệ Thành đứng đó nhìn cô rất lâu.
Sau cùng, anh khẽ thở ra một hơi gần như không thể nhận ra.
“Tâm trạng em chưa ổn.” Anh thấp giọng. “Ngày mai tôi lại tới.”
Nói xong, người đàn ông xoay người rời đi.
Ngay trước lúc cánh cửa khép lại, giọng nói trầm thấp của anh lần nữa vang lên giữa không gian lạnh lẽo.
“Ý Ý.”
“Đừng nghĩ đến chuyện bỏ chạy.”
“Biển ở đây rất sâu.”
“Em không thoát được đâu.”