Cạch.
Tiếng khóa cửa vang lên lạnh lẽo, giống như một nhát dao âm thầm cứa xuống thần kinh vốn đã căng cứng của Hứa Ý. Bóng lưng cao lớn của Lệ Thành rất nhanh biến mất phía sau cánh cửa nặng nề, để lại căn phòng rộng lớn chỉ còn tiếng sóng biển vọng tới từ nơi xa.
Hứa Ý sững người vài giây.
Ngay giây tiếp theo, cô gần như bật dậy khỏi góc tường, vội vàng lao về phía cửa.
“Đừng đi!” Giọng nói còn mang theo tiếng khóc nghẹn khẽ vang lên trong căn phòng lạnh lẽo.
Bàn tay nhỏ run rẩy đặt lên tay nắm cửa, dùng sức vặn mạnh.
Nhưng vô ích.
Cửa đã bị khóa từ bên ngoài.
“Không… không thể như vậy được…”
Hứa Ý tái mặt, hai tay bắt đầu dùng sức đập lên cửa.
“Mở cửa!”
“Có ai không?”
“Làm ơn mở cửa ra…”
Giọng cô từ hoảng loạn dần chuyển thành run rẩy bất lực.
Nhưng đáp lại cô chỉ là khoảng không im lặng đến đáng sợ.
Không có ai trả lời.
Không có tiếng bước chân.
Cũng không có lấy một âm thanh dư thừa.
Giống như cả thế giới rộng lớn này chỉ còn lại một mình cô.
Hứa Ý cắn môi, mắt đỏ hoe, tiếp tục dùng sức kéo cửa đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
“Tôi muốn về nhà…”
“Tôi không ở đây…” Giọng cô dần nhỏ đi, cuối cùng gần như chỉ còn tiếng nghẹn ngào.
Cô vội vàng chạy ra ban công.
Bàn tay nhỏ bám chặt lấy cửa kính, cố dùng sức kéo ra lần nữa.
Két.
Vẫn không mở được.
Ngoài kia là biển.
Biển rộng đến mức khiến người ta tuyệt vọng.
Từng cơn sóng trắng đập mạnh vào ghềnh đá, tiếng gió rít qua giống như đang không ngừng nhắc nhở cô rằng nơi này hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài.
Không điện thoại.
Không người quen.
Không đường thoát.
Giống như một chiếc lồng son được xây giữa biển sâu.
Hai chân Hứa Ý dần mềm nhũn.
Cả người chậm rãi ngồi sụp xuống bên cạnh cửa kính.
Cô ôm lấy đầu gối, thân thể mảnh mai khẽ run lên trong chiếc váy trắng rộng lớn.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Cô không hiểu.
Vì sao người đàn ông ấy lại đưa cô tới đây.
Vì sao lại gọi tên cô bằng giọng nói dịu dàng như thế.
Nhưng ánh mắt đen sâu đáng sợ của anh…
Lại khiến cô cảm thấy giống như mình đã bị thứ gì đó khóa chặt.
Không thể trốn.
Cũng chẳng thể chạy thoát.
Ngoài cửa.
Người đàn ông vốn đã rời đi lại đứng lặng ở cuối hành lang.
Ánh đèn vàng nhạt rơi lên gương mặt lạnh lùng của Lệ Thành.
Anh chậm rãi nâng mắt nhìn cánh cửa khép kín phía trước.
Bên trong vẫn còn tiếng đập cửa cùng tiếng khóc đứt quãng của cô gái nhỏ.
Bàn tay đặt bên người hơi siết lại.
Rất lâu sau.
Anh mới thấp giọng nói với người đứng cạnh.
“Trông chừng cô ấy.”
“Đừng để cô ấy làm bản thân bị thương.”
Dừng một chút.
Ánh mắt người đàn ông trầm xuống, “Cũng đừng để cô ấy rời khỏi nơi này.”