Giam Cầm Em Giữa Thành Phố Hoa Lệ

Chương 6: Chiếc Lồng Son Giữa Biển Sâu

Trước Sau

break

Hứa Ý ngồi sụp xuống cạnh cánh cửa lạnh ngắt.

Tiếng khóa cửa ban nãy giống như vẫn còn quanh quẩn bên tai, từng chút từng chút ép nỗi sợ hãi trong lòng cô dâng lên đến cực điểm. Hai tay nhỏ ôm chặt lấy đầu gối, hàng mi dài run nhẹ vì nước mắt vẫn chưa ngừng rơi. Ngoài khung cửa kính sát đất, biển vẫn không ngừng gào thét dưới những cơn gió mạnh, từng đợt sóng trắng xóa đập vào ghềnh đá khiến cả không gian như bị nhấn chìm trong cảm giác lạnh lẽo và tuyệt vọng.

Cô thật sự không hiểu.

Rốt cuộc bản thân đã làm gì sai.

Chỉ là một nhân viên phục vụ bình thường, cuộc sống tuy không giàu có nhưng ít nhất vẫn bình yên. Mỗi ngày đi học, đi làm thêm, cuối tháng gom từng đồng tiền lương để trả tiền thuê nhà. Cô chưa từng nghĩ có một ngày bản thân lại bị kéo vào thế giới đáng sợ như thế này.

Một người đàn ông xa lạ.

Một hòn đảo bị tách khỏi thế giới.

Một căn phòng xa hoa nhưng lại giống như chiếc lồng son khổng lồ.

Đây không khác gì bắt cóc.

Là giam nhốt.

Là tước đoạt tự do của cô.

Nghĩ đến đây, Hứa Ý bất giác siết chặt ngón tay, cả người khẽ run lên.

“Tôi muốn về nhà…” Giọng cô rất nhỏ.

Nhỏ đến mức giống như đang tự nói với chính mình, “Ba mẹ sẽ lo lắng…”

“Bạn học chắc cũng không liên lạc được với mình…”

Nỗi tủi thân đột nhiên dâng lên khiến sống mũi cô cay xè.

Từ nhỏ đến lớn, Hứa Ý chưa từng trải qua chuyện gì đáng sợ như vậy.

Người đàn ông kia rõ ràng nhìn qua vô cùng lịch thiệp, khí chất cao quý đến mức khiến người khác không dám nhìn thẳng. Nhưng đôi mắt đen sâu ấy lại khiến cô lạnh sống lưng.

Nhất là khi anh gọi tên cô.

Giọng nói thấp trầm gần như dịu dàng ấy…

Lại khiến người ta càng thêm sợ hãi.

Giống như một con thú săn mồi đang kiên nhẫn dỗ dành con mồi ngoan ngoãn ở lại trong chiếc bẫy đã được chuẩn bị từ trước.

Hứa Ý khẽ run.

Bàn tay nhỏ vô thức ôm chặt lấy bờ vai gầy.

Không được.

Cô không thể ở lại nơi này.

Nhất định phải tìm cách rời đi.

Dù thế nào cũng phải trở về.

Ánh mắt cô bất giác nhìn ra ngoài cửa kính lần nữa.

Biển đêm sâu thẳm.

Mênh mông đến mức chẳng nhìn thấy điểm cuối.

Cả hòn đảo giống như bị cô lập hoàn toàn.

Muốn chạy trốn gần như là chuyện không thể.

Nhưng cô vẫn không cam lòng.

Đúng lúc ấy.

Cạch.

Bên ngoài cửa lần nữa vang lên tiếng động rất khẽ.

Hứa Ý lập tức giật mình.

Cả người gần như căng cứng, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn về phía cánh cửa đang chậm rãi mở ra.

Một người phụ nữ trung niên mặc đồng phục chỉnh tề bước vào, trên tay còn mang theo khay thức ăn nóng hổi.

“Cô Hứa.” Người phụ nữ hơi cúi đầu, giọng nói cung kính, “Cậu chủ dặn cô phải ăn tối đúng giờ.”

Nghe thấy ba chữ cậu chủ, sắc mặt Hứa Ý lập tức trắng bệch.

“Là anh ta bảo bà tới sao?” Giọng cô vẫn còn run.

Người phụ nữ chỉ nhẹ gật đầu, “Cậu chủ nói, nếu cô không ăn…”

Bà hơi dừng lại vài giây, “Ngài ấy sẽ tự mình tới đây.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương