Hứa Ý chậm rãi ngồi sụp xuống cạnh cánh cửa lạnh ngắt, hai tay ôm lấy đầu gối, thân thể nhỏ bé khẽ run lên trong chiếc váy trắng tinh khôi, tiếng khóa cửa ban nãy vẫn còn quanh quẩn bên tai khiến lòng cô lạnh buốt.
Căn phòng rộng lớn xa hoa này rõ ràng đẹp đẽ đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu, nhưng lúc này trong mắt cô, nó chẳng khác gì một chiếc lồng son đang nhốt chặt chính mình giữa nơi biển sâu không ai biết đến.
Đây không khác gì bắt cóc.
Là giam nhốt.
Là cưỡng ép đem một người xa lạ nhốt lại nơi này mà không cho phép rời đi.
“Tôi muốn về nhà…”
Giọng cô rất nhỏ, nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng sóng biển vọng tới từ bên ngoài khung cửa kính lạnh lẽo.
Hàng mi dài khẽ run lên, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, cô thật sự không hiểu vì sao người đàn ông kia chỉ vì một lần gặp gỡ ngắn ngủi trong buổi tiệc lại có thể làm ra chuyện đáng sợ như vậy.
Lệ Thành rõ ràng nhìn qua vô cùng cao quý, khí chất lạnh lùng khiến người khác không dám đến gần, nhưng đôi mắt đen sâu đáng sợ ấy lại giống như đang từng chút từng chút kéo cô vào vực sâu không nhìn thấy lối thoát.
Nhất là khi anh gọi tên cô bằng chất giọng thấp trầm gần như dịu dàng ấy, càng khiến người ta lạnh sống lưng hơn bất cứ lời đe dọa nào.
Hứa Ý khẽ siết chặt mép váy trắng trên người, cả người co lại thành một đoàn nhỏ trong góc tối, giống như chỉ có như vậy mới có thể giữ lại chút cảm giác an toàn mong manh còn sót lại.
Không được.
Cô tuyệt đối không thể ở lại nơi này.
Dù thế nào… cô cũng phải tìm cách trốn khỏi hòn đảo đáng sợ ấy.
Bầu trời ngoài kia dần tối hơn.
Từng cơn sóng không ngừng đập vào ghềnh đá, tiếng gió biển rít qua khe cửa khiến căn phòng rộng lớn càng trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ, giống như cả thế giới này chỉ còn lại một mình cô bị bỏ quên nơi tận cùng cô độc.
Hứa Ý chậm rãi lau đi nước mắt.
Đôi mắt đỏ hoe vì khóc quá lâu đã hơi đau rát, nhưng trong lòng lại càng thêm hoảng loạn, bởi vì cô biết rõ nếu tiếp tục ngồi đây khóc cũng chẳng thể thay đổi được gì.
Cô phải nghĩ cách.
Nhất định phải rời khỏi nơi này.
Ánh mắt Hứa Ý bất giác nhìn quanh căn phòng lần nữa.
Từng món đồ nội thất đều vô cùng tinh xảo, xa hoa đến mức khiến người khác không khỏi kinh ngạc, nhưng thứ khiến cô để ý nhất lại là cánh cửa vẫn bị khóa chặt phía trước.
Cô cắn nhẹ môi.
Chậm rãi đứng dậy.
Bước chân rất khẽ tiến tới bên cửa.
Bàn tay nhỏ lần nữa đặt lên tay nắm cửa, thử xoay nhẹ.
Két.
Vẫn không mở được.
Sắc mặt Hứa Ý trắng thêm một chút.
Cô không cam lòng, lại cúi xuống nhìn ổ khóa, thử dùng sức lay mạnh thêm vài lần.
Nhưng tất cả chỉ vô ích.
Giống như người kia đã sớm tính toán mọi thứ từ trước.
Ngay cả cơ hội bỏ trốn nhỏ nhất cũng không cho cô.
“Tại sao lại làm như vậy chứ…”
Giọng cô nghẹn lại.
“Chúng ta vốn chẳng quen nhau…”
Đúng lúc ấy.
Cạch.
Bên ngoài bất ngờ vang lên tiếng động rất khẽ.
Hứa Ý giật mình quay đầu.
Cả người vô thức lùi lại vài bước.
Cánh cửa chậm rãi mở ra.
Một bóng người cao lớn xuất hiện dưới ánh đèn mờ nhạt nơi hành lang.
Lệ Thành đứng đó.
Áo sơ mi đen cài chỉnh tề, gương mặt lạnh nhạt gần như chẳng có cảm xúc, chỉ có đôi mắt đen sâu ấy vẫn lặng lẽ dừng trên người cô.
Ánh mắt ấy…
Giống như từ đầu đến cuối đều chưa từng rời khỏi cô dù chỉ một giây.