Căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng sau tiếng cửa mở khẽ.
Hứa Ý theo phản xạ lùi về sau, cả người dán chặt vào vách tường lạnh ngắt, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn người đàn ông trước mặt. Lệ Thành đứng yên ở cửa, bóng dáng cao lớn che đi một phần ánh sáng hành lang, khiến khí tức quanh người anh càng thêm lạnh lẽo và khó đoán.
Trên tay anh là một khay thức ăn.
Mùi thơm nhàn nhạt lan ra trong không khí tĩnh mịch.
“Em chưa ăn gì.” Giọng Lệ Thành trầm thấp, không phải hỏi, mà là khẳng định.
Hứa Ý cắn môi, lắc đầu thật mạnh, “Tôi không muốn ăn.”
Giọng cô run lên, nhưng vẫn cố giữ sự kiên quyết, “Tôi muốn về nhà.”
Ba chữ ấy vừa thốt ra, căn phòng như càng trở nên nặng nề hơn.
Ánh mắt Lệ Thành dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của cô.
Rất lâu.
Anh mới chậm rãi bước vào trong.
Mỗi bước chân đều khiến Hứa Ý theo bản năng run lên.
“Ăn một chút rồi tôi sẽ suy nghĩ.” Giọng anh rất thấp, gần như dịu dàng.
Nhưng lại không cho phép từ chối.
“Tôi không tin anh.” Hứa Ý nghẹn giọng, nước mắt lại bắt đầu tràn ra.
“Tôi chỉ muốn về nhà… tôi không muốn ở đây nữa…”
Lệ Thành khựng lại.
Khay thức ăn trong tay vẫn được giữ vững, không rung một chút nào.
Anh nhìn cô khóc.
Nhìn rất lâu.
Sau đó, anh chậm rãi đặt khay xuống bàn.
“Ý Ý.” Anh gọi tên cô, giọng trầm xuống, “Em có thể không tin tôi.”
“Nhưng em cần ăn.”
Hứa Ý lắc đầu liên tục, “Tôi không ăn… tôi không muốn bị nhốt ở đây…”
Lệ Thành tiến thêm một bước.
Khoảng cách giữa hai người lập tức bị thu hẹp.
Hơi thở của anh mang theo cảm giác áp bức khiến cô gần như không dám thở mạnh.
“Không ai nhốt em.” Giọng anh chậm rãi: “Chỉ là em chưa quen.”
Hứa Ý bật khóc, “Vậy thả tôi về đi!”
Căn phòng yên lặng trong vài giây.
Lệ Thành nhìn cô.
Ánh mắt sâu đến mức như muốn nuốt trọn toàn bộ cảm xúc hoảng loạn của cô.
Rồi anh nhẹ giọng nói: “Ăn xong.”
“Tôi sẽ nói chuyện với em.”
Hứa Ý run rẩy.
Cô nhìn khay thức ăn trên bàn.
Rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt.
Cuối cùng, cô vẫn khẽ lắc đầu, “Em chỉ muốn về nhà.”
Anh khuỵu một chân xuống nền đá lạnh, động tác chậm rãi nhưng mang theo áp lực vô hình khiến không khí trong phòng như bị kéo căng, ánh mắt Lệ Thành vẫn dừng trên gương mặt đẫm nước mắt của Hứa Ý không rời dù chỉ một giây.
Hứa Ý theo bản năng co người lại phía sau, đôi vai nhỏ run rẩy không ngừng, ánh mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm người đàn ông đang ở khoảng cách quá gần, gần đến mức cô có thể cảm nhận rõ hơi thở lạnh lẽo của anh.
Bàn tay Lệ Thành chậm rãi nâng lên, rồi nhẹ nhàng đặt lên mái tóc cô, động tác rất khẽ như sợ làm cô kinh động, nhưng lại mang theo cảm giác chiếm hữu khó có thể che giấu, như thể cô vốn đã thuộc về anh từ lâu.
“Đừng khóc nữa.” Giọng anh trầm thấp vang lên ngay bên tai cô, từng chữ rơi xuống rất chậm, không mang theo mệnh lệnh, nhưng lại khiến người ta không thể kháng cự, giống như một lời trấn an cũng là một lời khóa chặt.
Hứa Ý cắn chặt môi, nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống, “Anh buông tôi ra… tôi không quen anh… tôi chỉ muốn về nhà…” Giọng cô nghẹn lại, vỡ vụn trong từng hơi thở, mang theo sự sợ hãi rõ ràng.
Lệ Thành khẽ nhíu mày, bàn tay vẫn đặt trên mái tóc cô không rời, ngón tay khẽ vuốt nhẹ qua từng sợi tóc rối vì khóc, ánh mắt anh trầm xuống, như đang kiềm chế thứ cảm xúc nào đó rất sâu.
“Về nhà?” Anh lặp lại, giọng thấp hơn, “Từ khi em bước vào đây, em đã không còn đường về nữa.” Câu nói bình tĩnh đến lạnh lẽo, như thể đó vốn là sự thật không thể thay đổi.
Hứa Ý sững người, đôi mắt mở lớn nhìn anh, “Anh đang giam tôi… đây là bắt cóc…” Giọng cô run mạnh hơn, lần đầu tiên nói ra điều mà cô đã cố né tránh từ đầu đến giờ.
Lệ Thành im lặng vài giây, rồi chậm rãi cúi sát hơn, khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ cần cô khẽ động là có thể chạm vào anh, “Nếu em muốn gọi như vậy… thì cũng không sai.”
Hứa Ý như bị rút cạn toàn bộ sức lực, cả người mềm nhũn nhưng vẫn cố chống tay lùi lại, ánh mắt hoảng loạn nhìn anh, “Tại sao lại là tôi… tôi không có gì cả…”
Lệ Thành nhìn cô rất lâu, ánh mắt sâu đến mức không ai hiểu được bên trong đang che giấu điều gì, rồi bàn tay trên mái tóc cô khẽ siết nhẹ một chút, như giữ lại một thứ không cho phép rời đi.
“Không cần lý do.” Anh nói chậm rãi, “Chỉ cần em ở lại là đủ rồi.”
Hứa Ý bật khóc nức nở, “Tôi không muốn ở lại đây…”
Lệ Thành không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt như màn đêm không đáy, trong căn phòng rộng lớn chỉ còn tiếng sóng biển ngoài xa và tiếng khóc tuyệt vọng của cô gái bị giữ lại không lối thoát.