Anh khuỵu một chân xuống nền đá lạnh, ánh mắt đen sâu dừng trên gương mặt đầy nước mắt của Hứa Ý rất lâu, rồi chậm rãi vươn tay kéo cô lại gần, động tác bình tĩnh nhưng mang theo sức mạnh không thể kháng cự.
Hứa Ý hoảng loạn vùng vẫy, hai tay đẩy mạnh vào ngực anh, “Buông tôi ra… anh đừng chạm vào tôi… tôi không muốn ở đây…” Giọng cô vỡ vụn trong tiếng khóc, từng hơi thở đều run rẩy đến mất kiểm soát.
Lệ Thành không buông, ngược lại càng siết chặt vòng tay hơn, ôm cô vào lồng ngực mình, bàn tay đặt sau lưng cô giữ chặt, như muốn ngăn mọi khoảng cách dù chỉ là một chút nhỏ nhất.
“Đừng động.” Giọng anh trầm thấp vang lên bên tai cô, không nặng nề nhưng lại mang theo cảm giác áp chế tuyệt đối, như một lời ra lệnh không cho phép phản kháng.
Hứa Ý càng giãy mạnh hơn, “Anh là đồ điên… tôi không quen anh… anh thả tôi ra!” Cô khóc đến nghẹn giọng, bàn tay vẫn không ngừng đẩy vào người anh, nhưng không thể thoát ra.
Lệ Thành vẫn ôm chặt, cằm khẽ tựa lên mái tóc cô, hơi thở trầm ổn bao phủ lấy toàn bộ sự hoảng loạn của cô, như thể đang dùng chính sự im lặng của mình để trấn áp tất cả.
“Em càng giãy…” Anh khẽ nói, giọng thấp đến mức gần như thì thầm, “tôi càng không thể buông.”
Hứa Ý sững người trong giây lát, rồi lại tiếp tục vùng vẫy, “Tôi muốn về nhà… anh nghe không… tôi muốn về nhà…” Tiếng khóc của cô lẫn vào hơi thở đứt quãng.
Nhưng vòng tay Lệ Thành vẫn không hề nới lỏng, ngược lại càng ôm cô chặt hơn, như muốn khóa cô lại giữa lồng ngực mình, tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài.
“Ở đây không phải nhà giam.” Anh nói rất chậm, “Chỉ là nơi em sẽ quen thuộc dần.”
Hứa Ý run rẩy, nước mắt thấm ướt áo sơ mi anh, “Tôi không cần… tôi không muốn quen…”
Ngoài kia biển vẫn gào thét, còn trong vòng tay ấy, cô không thể thoát ra dù chỉ một lần thử.
Hứa Ý vùng vẫy trong vòng tay Lệ Thành đến kiệt sức, tiếng khóc dần yếu đi, hơi thở trở nên đứt quãng như bị rút cạn, cuối cùng cả người mềm nhũn, ý thức rơi xuống bóng tối, không còn phản kháng được nữa.
“Buông tôi ra…” Câu nói cuối cùng của cô chỉ còn là tiếng thì thầm vỡ vụn, đôi mắt khép lại trong hàng nước mắt chưa kịp khô, thân thể mảnh mai hoàn toàn mất đi sức chống cự giữa vòng tay người đàn ông.
Lệ Thành lập tức siết nhẹ lại, bàn tay giữ chắc lấy cô, ánh mắt trầm xuống một nhịp, rồi cúi đầu nhìn người con gái đã ngất đi trong lòng mình, im lặng rất lâu không nói gì.
Anh bế cô lên.
Động tác rất chậm, rất vững, như thể sợ chỉ cần sơ suất một chút là cô sẽ biến mất khỏi tầm tay mình, vòng tay ôm chặt thân thể nhỏ bé ấy, bước qua căn phòng rộng lớn.
Hứa Ý hoàn toàn không còn phản ứng, cơ thể mềm rũ dựa vào lồng ngực anh, hơi thở yếu ớt, gương mặt còn vương nước mắt chưa khô, trông vừa mong manh vừa đau đớn.
Lệ Thành đặt cô xuống giường lớn, kéo chăn phủ lên người cô, bàn tay khẽ dừng lại trên trán cô một giây rất ngắn, như đang xác nhận cô vẫn còn ở đây, vẫn chưa rời khỏi.
“Ngủ đi.” Giọng anh thấp xuống, gần như chỉ đủ để chính anh nghe thấy, không còn sự lạnh lẽo thường ngày mà mang theo một chút trầm tĩnh khó gọi tên.
Hứa Ý không trả lời, chỉ nằm im trong giấc ngủ nặng nề, đôi mi còn ướt, hơi thở dần ổn định hơn nhưng vẫn mang theo dấu vết hoảng loạn chưa tan.
Lệ Thành đứng bên giường rất lâu.
Ánh mắt anh dừng trên cô không rời.
“Chỉ cần em ở đây…” Anh khẽ nói, giọng trầm như bị nuốt vào bóng tối, “thì sẽ không ai có thể đưa em đi.”