Dung Cửu Tiêu liếc nhìn Lạc Thanh Liên một cái, tiện tay dán hai tấm bùa vàng lên đầu hai con quỷ còn lại.
Ba con quỷ lập tức bị chế ngự, chỉ có thể trừng trừng đôi mắt đỏ như máu, không cam lòng mà nhìn chằm chằm hai người họ.
Nhưng có thể thấy rõ, chúng rất e ngại Dung Cửu Tiêu, đến mức còn rụt rè nép sang phía Lạc Thanh Liên.
Lạc Thanh Liên thấy vậy thì lấy làm lạ, trước kia ở Minh giới, chưa từng có con quỷ nào thèm để ý đến hắn, không ngờ vừa đến Nhân giới lại trở thành “món ngon được săn đón”.
Lạc Thanh Liên liếc nhìn con quỷ ở gần mình nhất, nói:
“Đừng có lại gần ta nữa. Còn dụ dỗ ta nữa, cẩn thận ta há miệng ra là nuốt sống đấy!”
Con quỷ: “…”
Lạc Thanh Liên cảm thấy mấy con quỷ này ban đầu còn khá đáng thương, nhưng về sau lại gây hại đến bao nhiêu người, còn ra ngoài tác oai tác quái thì thật chẳng còn gì đáng để cảm thông nữa.
Hắn cũng chẳng có mấy kiên nhẫn, trực tiếp vung tay chộp lấy từng cái đầu của mấy con quỷ, đọc ký ức của bọn chúng.
Xem xong, Lạc Thanh Liên không nhịn được mà tặc lưỡi lắc đầu, nói: “Thảm thật đấy, đúng là quá thảm rồi.”
Dung Cửu Tiêu hỏi: “Nói nghe xem nào.”
Thì ra, ba người này đều xuất thân cùng một vùng quê, trong đó có hai người là một đôi tình nhân.
Năm đó khi thi công cầu Thiên Cẩm, do địa điểm được chọn vốn là nơi từng là bãi tha ma thời cổ đại, nên từ lúc khởi công, cây cầu liên tục gặp sự cố: khi thì công nhân bị tai nạn, khi thì người đi đường bị vật liệu rơi trúng mà chết.
Nhìn thời hạn hoàn công sắp đến, mà cầu chỉ mới làm được phân nửa một cách chật vật, người phụ trách thi công bèn vội vàng mời một ‘đại sư’ đến xem phong thủy để tìm cách hóa giải.
Vị ‘đại sư’ kia vừa nhìn liền phán rằng nơi này phong thủy quá kém, có dấu vết của sát khí còn sót lại, vì vậy mới thường xuyên xảy ra sự cố. Nếu muốn giải quyết triệt để, nhất định phải tìm được ba người sinh vào những ngày đặc biệt, đem làm vật tế sống, đóng cọc trực tiếp vào trong móng cầu, khi đó việc xây dựng mới có thể thuận buồm xuôi gió.
Bên phía thi công, để kịp thời hạn hoàn công và tránh phải trả tiền phạt, vậy mà thật sự đã nhờ người vào núi sâu tìm cho ra những người phù hợp điều kiện.
Không ngờ, bọn họ thật sự đã tìm được ba người như thế.
Lạc Thanh Liên thở dài nói: “Cả ba người đó đều bị lừa, nói là được đưa lên thành phố làm việc. Nhưng sau khi bị dẫn tới đây, bọn họ đã bị lợi dụng lúc đêm khuya gió lớn, bị chôn sống vào trong móng cầu làm vật tế, thảm đến mức không nói nên lời.”
Từ sau hôm đó, bên thi công quả nhiên thuận lợi hoàn thành cây cầu đúng hạn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chỉ là, cây cầu nhúng máu người này cuối cùng vẫn không thể hoàn toàn trấn áp được ba oan hồn chết thảm ấy. Gần đây ở thành phố có trận mưa lớn, bùn đất tràn xuống đã làm thay đổi một chút thế đất quanh khu vực cây cầu, khiến ba con quỷ bị trấn áp kia tìm được kẽ hở, liên thủ làm nổ tung cây cầu, từ đó mới có cơ hội thoát ra làm loạn.
Dung Cửu Tiêu nói: “Khoảng thời gian từ lúc hoàn thành cầu Thiên Cẩm đến giờ cũng đã hơn hai mươi năm rồi.”
Lạc Thanh Liên gật đầu nói: “Đúng vậy, cho dù có là tội giết người, cũng đã qua thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự rồi. Nhưng tôi thì có thể cho ba con lệ quỷ này một chút lợi lộc.”
Nói xong, hắn vẽ một đạo phù chú lên trán ba con quỷ kia, rồi nói:
“Dù sao các ngươi cũng không phải là quỷ lành gì, đã hại chết không ít người vô tội. Nhưng việc phán xét quỷ hồn là chuyện của Diêm Vương, trong sổ sinh tử đều ghi rõ ràng từng nét một.”
Ba con quỷ trừng mắt nhìn Lạc Thanh Liên đầy u oán.
Lạc Thanh Liên liền đổi giọng, nói tiếp:
“Nhưng mà, ta là người chính nghĩa, ghét nhất mấy chuyện lừa lọc trộm cắp, bắt nạt kẻ yếu, lại càng không muốn thấy kẻ ác thoát khỏi trừng phạt. Cho nên, các ngươi có oán thì báo oán, có thù thì trả thù, muốn tìm ai thì cứ tìm người đó. Trước khi trời sáng ngày mai, quỷ sai sẽ tới bắt các ngươi đi, có thể làm được gì thì phải dựa vào bản lĩnh của chính mình.”
Ba con quỷ vừa nghe xong, lập tức phấn khích gào lên khe khẽ.
Chúng nhanh chóng bay ra ngoài từ cửa sổ.
Sau khi ba con quỷ rời đi, Dung Cửu Tiêu liếc Lạc Thanh Liên một cái, hỏi:
“Cậu còn thấy được gì khác từ bọn chúng không?”
Lạc Thanh Liên hớn hở, đôi mày cong lên đầy phấn khởi:
“Ngọn núi mà bọn chúng sống ấy, tuy bị cách biệt với thế giới bên ngoài, nghèo xơ xác, nhưng lại có một ngôi cổ mộ, mà còn là loại tồn tại hơn ngàn năm rồi đó. Tôi chỉ thấy được một chút manh mối mà đã cảm thấy bên trong chắc chắn có bảo vật!”
Dung Cửu Tiêu khẽ gật đầu, nói: “Thì ra là vậy.”
Lúc nãy Lạc Thanh Liên thi triển chú pháp, đó là một loại chú để thương lượng với quỷ sai. Vốn dĩ những con quỷ đã rời khỏi kết giới như kia, sẽ rất nhanh bị quỷ sai bắt đi, không thể ở lại dương gian. Nhưng sau khi Lạc Thanh Liên giao dịch xong với quỷ sai, thì quỷ sai sẽ đến bắt hồn đúng vào thời điểm đã hẹn.
Dung Cửu Tiêu vốn kiến thức rộng rãi, nên vừa nhìn là nhận ra loại chú này, nhưng dù vậy, đây vẫn là lần đầu tiên hắn thấy có người khiến quỷ sai đồng ý yêu cầu một cách dễ dàng đến thế.
Phải biết rằng, nhiều đạo sĩ Huyền môn từng thử dùng chú này, đều bị quỷ sai vung tay đánh bay một phát.
Xem ra… nếu trước kia Lạc Thanh Liên từng làm việc ở Âm phủ, thì chắc chắn thân phận không tầm thường rồi.
Đang nghĩ ngợi, liền thấy hai quỷ sai mặc quan phục đen trắng từ ngoài cửa sổ lơ lửng bay vào.
Dung Cửu Tiêu liếc nhìn họ, rồi lại quay sang nhìn Lạc Thanh Liên.
Thôi rồi, ngay cả Hắc Bạch Vô Thường cũng bị hắn gọi tới.
Lạc Thanh Liên ban đầu sững người, rồi lập tức cười hì hì nói:
“Tiểu Hắc, Tiểu Bạch, ta còn đang thắc mắc tại sao khí tức của quỷ sai lúc nãy lại quen thuộc đến thế, hóa ra là hai người các ngươi à. Ta bảo sao cái khế ước này lại được đồng ý nhanh vậy.”
Hắn vốn đã chuẩn bị sẵn sàng ngồi xuống thương lượng trực tiếp với quỷ sai, ai ngờ quỷ sai có mắt nhìn, lập tức nhận lời luôn.
Người đến chính là Bạch Vô Thường và Hắc Vô Thường.
Hắc Vô Thường khóe miệng co giật, nói:
“Thể diện của Lạc lão đại, đương nhiên chúng ta phải nể rồi.”
Sớm biết là Lạc Thanh Liên, hôm nay dù thế nào họ cũng sẽ không rời khỏi Âm phủ một bước.
Bạch Vô Thường cầm sợi xích bắt hồn trong tay, vừa đánh giá Lạc Thanh Liên, lại vừa lén liếc nhìn Dung Cửu Tiêu, nói:
“Lạc lão đại, xem ra ngài sống ở dương gian cũng không tệ lắm nhỉ!”
Lạc Thanh Liên gật đầu, nói:
“Đúng vậy, cái thân thể này dùng sướng cực, mặt đẹp dáng chuẩn, còn đánh nhau giỏi nữa. Sau khi ta rời đi, A Minh với Phán Phán chắc nhớ ta lắm, ngày nào cũng nhắc tên ta mấy lần chứ gì?”
Hắc Vô Thường mặt không cảm xúc, đáp:
“Ngươi đi rồi, Minh Vương với Lục Phán cho chúng ta nghỉ ba ngày, còn bắn pháo hoa ba ngày, đãi tiệc ba ngày liền nữa. Mỗi quỷ sai cấp cao còn được phát cho một chiếc Maserati. Nửa năm chi tiêu sau đó của Âm phủ bị vượt mức luôn. Bọn họ ăn mừng ngươi cuối cùng cũng chịu đi.”
Nhắc đến chuyện này, Hắc Vô Thường còn hơi kích động, vì đó là lần đầu tiên trong suốt 300 năm hắn làm việc, được nghỉ phép.
Mà ngồi Maserati thì đúng là “sướng như tiên”, còn có thể lướt được trên dòng nước Hoàng Tuyền nữa.
Theo lời mấy lão quỷ sai trong địa phủ kể lại, từ khi Lạc Thanh Liên đến địa phủ, mỗi ngày có một nửa số quỷ sai phải đi lo hậu quả những vụ hắn gây ra, nên việc “bắt hồn” – công việc chính thống – chỉ còn lại nửa số người đảm nhiệm.
Thành ra, khối lượng công việc của mỗi quỷ sai mấy năm nay đều tăng gấp đôi.
Sau khi Lạc Thanh Liên rời đi, toàn bộ Minh phủ từ trên xuống dưới đều tràn ngập bầu không khí vui mừng và hòa thuận. Hắc Bạch Vô Thường cuối cùng cũng không phải ngày ngày đi sửa chữa các hình cụ ở mười tám tầng địa ngục nữa, có thể yên tâm mà đi bắt hồn.
Chỉ là không ngờ, chưa được yên ổn mấy ngày, lại đụng phải Lạc Thanh Liên.
Hắc Vô Thường: “…” Chắc ra khỏi cửa quên xem Hoàng lịch của Quỷ giới rồi.
Khóe miệng Dung Cửu Tiêu khẽ giật một cái, rất nhẹ.
Tên đại quỷ này, xem ra hồi ở Minh phủ cũng chẳng ít lần làm chuyện kinh thiên động địa.
Mà Lạc Thanh Liên lại còn cực kỳ tự luyến, mặt đầy cảm động mà nói:
“Vẫn là A Minh luôn nhớ đến ta, mấy năm nay hắn làm Minh Vương, chuyện ta chuyển kiếp đầu thai là việc hắn quan tâm nhất. Cuối cùng cũng đưa tiễn ta đi rồi, còn tổ chức tiệc chia tay cho ta ở dưới Minh giới nữa. Sau này ta thành thân, nhất định phải mời hắn làm chủ tọa!”
Hắc Vô Thường vẫn rất biết bảo vệ thể diện cho đại ca nhà mình, lập tức nói:
“Lạc lão đại, gần đây Minh Vương đại nhân đang túng thiếu, sợ là không tặng nổi lễ vật ra hồn đâu.”
Lạc Thanh Liên hoàn toàn không để tâm, nói:
“Không sao cả, ta là loại người ép người quá đáng hay sao?”
Bạch Vô Thường kinh ngạc hỏi: “Chỉ cần người tới là được, khỏi cần tặng lễ à?”
Lạc Thanh Liên liếc mắt nhìn họ, nói:
“Với mối quan hệ giữa ta và A Minh, sao có thể không tặng lễ? Ta thấy cây bút của Phán Phán cũng không tệ, dùng rất ngon tay, lúc đầu thai quên thuận tay lấy đi, hay là lấy luôn cây bút đó nhé.”
Sắc mặt Bạch Vô Thường lập tức thay đổi, nói:
“Lạc lão đại, đó là Phán Quan bút, dùng để định sinh tử trên Sổ Sinh Tử, phân xử công tội, định tội phán án… ngài không thể tùy tiện lấy ra nghịch được đâu!”
Lạc Thanh Liên không mấy để tâm:
“Ta là người trưởng thành, ổn trọng, anh minh thần võ như vậy, sao có thể lấy Phán Quan bút ra nghịch bậy? Yên tâm, ta chỉ mang đi để trưng cho oai thôi, không dùng đến nó đâu.”
Dung Cửu Tiêu: “…” Câu này nghe xong, sao lại giống mấy câu kiểu “tôi chỉ sờ chứ không làm gì đâu” thế này?
Hắc Vô Thường khẽ ho một tiếng, hỏi: “Lạc lão đại, định khi nào thành thân vậy?”
Ánh mắt Lạc Thanh Liên lập tức chuyển về phía Dung Cửu Tiêu.
Bạch Vô Thường vừa nhìn thấy Dung Cửu Tiêu, lập tức đứng thẳng người một cách nghiêm túc, nói trang trọng:
“Vị này vừa nhìn đã biết là phượng mao lân giác, rồng trong loài người, trời sinh độc nhất vô nhị, nhân gian không ai sánh bằng, với Lạc lão đại quả đúng là trời tạo một đôi, đất dựng một cặp.”
Lạc Thanh Liên vừa nghe liền tỏ vẻ hài lòng gật đầu:
“Tiểu Bạch, lúc ở địa phủ ta đã thấy ngươi không giống các quỷ khác, rất biết ăn nói, lại có mắt nhìn người. Ngươi đã biết nói chuyện như vậy, ta khuyên ngươi nên xuất bản sách luôn đi.”
Hắc Vô Thường: “…”
Hắn lập tức lườm Bạch Vô Thường một cái, đầy khinh bỉ vì cái kiểu vì sống mà không tiếc bán rẻ lương tâm đi nịnh bợ như vậy.
Bạch Vô Thường mặt không đổi sắc, thậm chí còn gật đầu nói: “Ta cũng cảm thấy ta là thiên tài viết lách trời sinh.”
Dung Cửu Tiêu liếc nhìn Lạc Thanh Liên một cái, lạnh lùng nói: “Ai nói tôi muốn cùng cậu bàn chuyện hôn nhân?”
Lạc Thanh Liên nghiêm túc đáp: “Tôi đã hỏi Nguyệt Lão rồi, ông ấy nói tôi với anh là một đôi.”
Dung Cửu Tiêu nhếch môi, thản nhiên vạch trần lời nói dối của hắn: “Nguyệt Lão dường như không ở địa phủ, mà thiên đình và địa phủ cũng không có đường thông nhau.”
Lạc Thanh Liên khẽ ho một tiếng, nói: “Tôi nhớ A Minh cũng biết bấm tay đoán mệnh, đâu nhất thiết phải tìm Nguyệt Lão.”
Dung Cửu Tiêu lập tức nhận ra ‘A Minh’ chính là Minh Vương, liền nhàn nhạt nói: “Nếu hắn bấm tay ra rằng tôi với cậu không có duyên, mà cũng chẳng có phận thì sao?”
Lạc Thanh Liên lập tức nghiêm mặt, lý lẽ hùng hồn nói: “Vậy chắc chắn là hắn học nghệ chưa thông, đạo hạnh kém cỏi. Tôi sẽ về phá nát địa phủ của hắn, xé nát sổ sinh tử, ăn hết đám quỷ sai của hắn, rồi bắt cấp trên đổi cho tôi một Minh Vương đáng tin hơn. Đổi đến khi nào bấm ra tôi với anh là thiên định nhân duyên thì thôi.”
Dung Cửu Tiêu: “…”
Hắc Bạch Vô Thường: “…”
Trong phút chốc, một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt tràn tới.
Bạch Vô Thường cảm thấy mạng nhỏ của mình đang gặp nguy, lập tức nói: “Yên tâm, đợi ta quay về sẽ ngay lập tức đề nghị Minh Vương đại nhân se duyên cho hai người, chuyện này chắc chắn ổn thỏa, tuyệt đối đáng tin!”
Lạc Thanh Liên gật đầu, nói: “Thế còn cây bút phán quan…”
“Bút phán quan gì đó chẳng qua là chuyện nhỏ.” Bạch Vô Thường nở nụ cười cứng ngắc, nói: “Lạc lão đại chẳng lẽ còn không rõ sao, từ lúc ngài đến địa phủ, bút phán quan đã được sản xuất hàng loạt để phòng bất trắc rồi. Chẳng phải chỉ là một cây bút thôi sao, Lục Phán rộng rãi như thế, chắc chắn sẽ cắn răng chịu đựng mà tặng ngài chơi một thời gian.”