Bạch Vô Thường thầm nghĩ: Lục Phán đại nhân, xin lỗi ngài. Vì sự yên ổn của cả Minh Phủ, ngài đành phải hy sinh bản thân một chút vậy.
Dù sao thì, bao giờ Lạc Thanh Liên kết hôn vẫn còn chưa biết được.
Lúc này, Lạc Thanh Liên vô cùng hài lòng, chớp chớp mắt nhìn Dung Cửu Tiêu nói: “Tiền mừng đã định rồi, Cửu ca ca khi nào thì cưới tôi đây?”
Dưới ánh mắt mong chờ tha thiết của Hắc Bạch Vô Thường, Dung Cửu Tiêu cong khóe môi nói: “Đợi khi nào cậu sinh được con rồi tính tiếp.”
Lạc Thanh Liên cúi đầu nhìn bụng mình, nói: “Vậy tôi phải đầu thai lại, còn phải đầu thai thành con gái, mà tôi lại không muốn làm con gái.”
Dung Cửu Tiêu gật đầu, nói: “Vậy thì thôi vậy.”
Lạc Thanh Liên lập tức bĩu môi, ủ rũ nói: “Cửu ca ca là không muốn cưới tôi.”
Dung Cửu Tiêu nói: “Đúng vậy, tôi chính là không muốn cưới cậu.”
Lạc Thanh Liên: “…” Mẹ kiếp, thẳng thắn vậy luôn à!
Hắc Bạch Vô Thường lập tức nhìn Dung Cửu Tiêu bằng ánh mắt tràn đầy kính ngưỡng, đúng là núi cao ngước nhìn, thần tiên hạ phàm! Người như vậy mà lại có thể khiến Lạc Thanh Liên chịu thiệt, hơn nữa còn không nể mặt chút nào, thật sự quá đã!
Lạc Thanh Liên liếc nhìn Dung Cửu Tiêu một cái, hừ một tiếng rồi nói: “Cửu ca ca cái gì cũng tốt, chỉ có mắt nhìn là không ổn, thẩm mỹ có vấn đề.”
Dung Cửu Tiêu gật đầu: “Đúng vậy, tôi thẩm mỹ không tốt, nhưng cũng không định sửa.”
Lạc Thanh Liên: “…”
Hắc Bạch Vô Thường lập tức cảm thấy không khí có chút ngượng ngùng, liếc mắt nhìn nhau nhưng không dám nói gì. Dù sao thì Dung Cửu Tiêu không chịu thu nhận Lạc Thanh Liên, với bọn họ mà nói là chuyện tốt, ít nhất trong thời gian ngắn, cây bút của Lục Phán tạm thời vẫn giữ được.
Rất nhanh, ba con quỷ kia quay lại.
Tiện thể chúng còn mang theo hai con quỷ mới, thân thể đã bị cắn nát tơi tả, không còn nhìn ra hình dạng ban đầu.
Lạc Thanh Liên liếc mắt nhìn một cái, nói: “Mua ba tặng hai, chuyến này không lỗ đâu.”
Hắc Vô Thường mở điện thoại xem một cái, nói: “Hai con quỷ này, dương thọ vẫn chưa hết, vốn dĩ nên hưởng phú quý vinh hoa. Giờ lại bị người ta can thiệp, một người thành người thực vật, một người hóa thành kẻ ngớ ngẩn. Loại hồn phách như vậy bọn ta không thể đưa đi được, không hợp quy củ.”
Lạc Thanh Liên - chính là người ‘can thiệp’ kia: “…”
Hắn giả vờ không hiểu, chăm chú nhìn hai hồn phách bị cắn đến tơi tả kia rồi nói:
“Ta thấy thế này, quy củ của Minh Phủ nên sửa lại. Không thể đợi người ta chết rồi mới bắt đầu tính sổ chuyện lúc còn sống. Để họ sống cả đời giàu sang sung sướng, thế thì bất công quá đúng không?”
Bạch Vô Thường ho nhẹ một tiếng, nói:
“Trên Sổ Sinh Tử, công đức của một người được tính tổng thể. Hai người này tuy từng làm việc ác, đáng xuống địa ngục, nhưng mấy năm nay cũng quyên góp nhiều tiền cho tổ chức từ thiện, giúp không ít người, tích được kha khá công đức. Ít ra thì cũng bù trừ được. Ba con quỷ này vốn dĩ không thể làm tổn thương họ, nhưng trên người chúng lại có bùa chú của đại nhân, còn hai người kia mang pháp bảo theo người, không có tác dụng gì nên mới bị thương hồn phách.”
Lạc Thanh Liên lập tức trợn trắng mắt, nói: “Giết người vô tội xong rồi giúp vài người khác là coi như có công đức à? Vậy nếu ta ăn ngươi luôn, rồi giúp các quỷ sai khác làm giàu, thì Tiểu Hắc sẽ không gây rắc rối cho ta nữa đúng không?”
Bạch Vô Thường: “…” Người bình thường làm ra chuyện kiểu này được sao?
Bạch Vô Thường lập tức nói: “Thật ra, ta cũng cảm thấy cách tính công đức kiểu này có vấn đề. Về rồi, ta sẽ đề nghị Minh Vương đại nhân sửa đổi lại phương pháp tính công đức.”
Lạc Thanh Liên gật đầu: “Ta đã bảo mà, mấy chuyện trừ ác dương thiện thế này, ta chắc chắn sẽ không làm sai đâu.”
Trong lòng Bạch Vô Thường khổ không nói nên lời, Lạc Thanh Liên vừa ra tay, sổ sinh tử của hai người kia lập tức bị thay đổi.
Sinh tử vốn có số mệnh, nếu tự ý thay đổi sẽ làm loạn trật tự. Nếu cấp trên truy cứu, chuyện này lớn nhỏ khó lường.
Bạch Vô Thường chỉ có thể thở dài, vội nhắn Minh Vương nhanh chóng xóa dấu vết chỉnh sửa, làm một quyển sổ giả, kẻo bị phát hiện sẽ rắc rối to.
Mà ba con quỷ kia, vì đã hoàn thành tâm nguyện nên đương nhiên phải theo Hắc Bạch Vô Thường rời đi.
Trước mặt Minh Vương, ai có oan báo oan, ai có nợ trả nợ, từng món một đều được ghi lại, không ai chạy thoát được.
“Cậu với mấy quỷ sai này, xem ra cũng thân thiết lắm.” Dung Cửu Tiêu nhìn Lạc Thanh Liên, lên tiếng.
Thấy Lạc Thanh Liên chẳng có ý định giấu giếm gì nữa, Dung Cửu Tiêu cũng không giả vờ ngốc nghếch, dứt khoát hỏi thẳng.
Lạc Thanh Liên gật đầu: “Trước khi đoạt xác, tôi đã làm ‘hộ khẩu cứng’ ở Minh giới suốt nhiều năm, đến nỗi Minh Vương cũng bị tôi làm cho phải thay mấy đời rồi. Cơ thể này là cái đầu tiên hợp với tôi, nên tôi quyết định chiếm luôn.”
Dung Cửu Tiêu nói: “Lạc Thanh Liên rốt cuộc vẫn là đã chết.”
Ý hắn nói là nguyên chủ, Lạc Thanh Liên gật đầu: “Đúng vậy, cậu ta uống thuốc ngủ, chẳng bao lâu thì đi luôn. Nhưng Cửu ca ca cứ yên tâm, dù làm người hay làm quỷ, tôi đều giữ chữ tín. Đã nói sẽ thay cậu ta hoàn thành hôn ước thì nhất định không thất hứa. Tôi không phải loại người vô đạo đức, phẩm chất thấp kém, thất tín bội nghĩa đâu, Cửu ca ca anh nói có phải không?”
Dung Cửu Tiêu: “…”
Cảm thấy bản thân vừa bị ‘bóng gió đá xéo’.
Dung Cửu Tiêu liếc Lạc Thanh Liên một cái, nói: “Người đính hôn với tôi vốn không phải là cậu. Nay cậu ta đã không còn trên đời, thì hôn ước này đương nhiên cũng không còn hiệu lực, cậu không cần bận tâm.”
Lạc Thanh Liên vô cùng chân thành nói: “Không, nguyện vọng cuối cùng trước khi cậu ấy chết, chính là kết duyên với anh. Tôi không thể đi ngược lại di nguyện của cậu ấy được. Nếu không, trời đánh sét giáng tôi cũng cam lòng.”
Dung Cửu Tiêu: “…”
Tôi tin con quỷ nhà cậu chắc?
Dung Cửu Tiêu lười để ý đến Lạc Thanh Liên: “Tôi theo chủ nghĩa không kết hôn.”
Lạc Thanh Liên lập tức hùa theo: “Tôi cũng vậy, tôi cũng theo chủ nghĩa không kết hôn. Vừa hay, hai cái không kết hôn cộng lại với nhau, âm âm thành dương, thế là phải ở bên nhau thôi.”
Dung Cửu Tiêu bị những lời ngụy biện tràng giang đại hải kia chọc cười, cong khóe môi nói: “Tôi thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc cậu nhìn trúng tôi ở điểm nào?”
“Anh đẹp trai.” Lạc Thanh Liên mắt sáng rỡ nhìn Dung Cửu Tiêu, vẻ mặt như bị sắc đẹp mê hoặc đến mất hết ý chí, nói:
“Ngay lần đầu gặp anh, tôi đã thấy như thiên thần giáng thế, phong hoa tuyệt đại, từng sợi lông mi của anh đều mọc đúng ngay tim tôi. Hơn nữa, với nhan sắc của chúng ta, nếu không tìm được một mỹ nhân xứng tầm, thì chắc chắn phải cô đơn cả đời luôn đó!”
Dung Cửu Tiêu hỏi: “Tại sao?”
Lạc Thanh Liên nói: “Bởi vì đối phương sẽ tự ti đó! Anh phải có trách nhiệm với sức khỏe tâm lý của người ta chứ. Nếu tìm một người mà sau khi ở bên anh lại ngày càng tự ti, lâu dần chắc chắn sẽ xảy ra chuyện. Tôi là người có tâm, quen nghĩ cho người khác, nên đành phải hy sinh cái tôi nhỏ bé vì đại cục thôi.”
Dung Cửu Tiêu gật đầu, thở dài: “Vậy thì sự hy sinh của cậu cũng lớn thật đấy.”
Lạc Thanh Liên cũng thở dài theo: “Đúng là vậy mà.”
Dung Cửu Tiêu: “…”
Chưa từng thấy ai lý sự cùn giỏi đến mức này.
Cuối cùng Dung Cửu Tiêu đuổi Lạc Thanh Liên đi tắm rửa, dọn dẹp rồi đi ngủ, còn không quên nhắc cậu ngày mai phải đi học.
Tận đến khi sắp ngủ, Lạc Thanh Liên mới chợt nhớ ra, thân phận thật của mình đã bị Dung Cửu Tiêu vạch trần sạch sành sanh, còn quá khứ và lai lịch của Dung Cửu Tiêu thì mình lại quên khuấy không hỏi gì hết.
Má nó, chắc chắn Dung Cửu Tiêu cố ý!
…
Sáng hôm sau, vì không dậy đúng giờ, Lạc Thanh Liên đánh mất cơ hội đi học cùng Dung Cửu Tiêu, đành phải gọi xe tự đến trường một mình.
Buổi sáng hôm đó là tiết học biểu diễn, Lạc Thanh Liên nhanh chóng hòa nhập với các bạn cùng lớp. Tuy lý thuyết của hắn không giỏi lắm, nhưng trong một lớp mà cả đám đều là “học dốt” thì hắn cũng không đến nỗi nổi bật vì kém.
Tuy nhiên, các bạn dường như đặc biệt hứng thú với chuyện hắn dùng tay không nhấc bổng tảng đá.
“Lạc Lạc, sao sức cậu tự nhiên mạnh ghê vậy?” Hoa khôi lớp, Tiết Oánh Nhiên tò mò hỏi: “Trước đây cậu chạy 800 mét còn thua cả con gái lớp mình, không ngờ bây giờ lại giỏi đến thế.”
“Đúng đó, lúc xem video, tôi suýt thì rớt cả cằm! Thật sự khó tin người đó lại là cậu.” Một nữ sinh khác cũng phụ họa theo.
Lạc Thanh Liên làm bộ dửng dưng, phất tay nói: “Chuyện thường thôi, chẳng đáng nhắc tới đâu.”
“Nhưng mà, tôi vẫn thấy lạ ghê.” Tiết Oánh Nhiên nói: “Cậu nhìn thế nào cũng không giống kiểu người giỏi giang đến vậy.”
Lạc Thanh Liên nhìn Tiết Oánh Nhiên, nói: “Người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nước biển không thể đong bằng đấu. Tuy tôi trông yếu ớt như một đóa hoa mảnh mai, mảnh dẻ như cành liễu, nhưng thật ra tôi là một cao nhân tuyệt thế, giấu tài không lộ. Mấy lần kiểm tra trước đây, tôi toàn cố ý giấu thực lực thôi.”
Tiết Oánh Nhiên không nhịn được bật cười, nói: “Bạn học Lạc này, trước giờ tôi không phát hiện cậu lại hài hước như vậy đấy.”
Lạc Thanh Liên chớp chớp mắt, nói: “Trên đời này không thiếu người hài hước, chỉ thiếu đôi mắt biết nhận ra sự hài hước mà thôi. Tiết đại mỹ nữ à, tôi nhìn ra rồi, cô không chỉ xinh đẹp mà còn có con mắt tinh đời nữa.”
Tiết Oánh Nhiên là nữ sinh xinh đẹp nhất khoa Biểu diễn, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ thiếu con trai vây quanh nịnh nọt, theo đuổi. Thế nhưng cái kiểu nghiêm túc mà vẫn ra vẻ tâng bốc của Lạc Thanh Liên lại khiến cô thấy tươi mới, khác biệt, có chút thú vị riêng biệt.
Trước đây, Tiết Oánh Nhiên không có ấn tượng gì nhiều về Lạc Thanh Liên. Nhưng sau khi hắn bị bêu riếu, chỉ trích trên diễn đàn, cô từng đứng ra nói giúp mấy câu, tiếc là không ngăn được làn sóng chỉ trích từ số đông, đành âm thầm thấy tiếc cho hắn.
Giờ đây, Tiết Oánh Nhiên phát hiện cậu bạn này đúng là một “kho báu”. Sau khi chải mái ngố lên, lộ ra vầng trán cao đầy đặn, khí chất cả người cũng thay đổi. Khuôn mặt mang nét đẹp cổ điển ấy, nếu được “quảng bá” ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến bao cô gái phải mê mẩn.
Điều quan trọng nhất là, tính cách của Lạc Thanh Liên cũng trở nên dễ mến hơn hẳn.
Tiết Oánh Nhiên mỉm cười nói: “Cậu thế này trông cũng khá tốt đấy, xem ra từng trải qua loại cặn bã đó cũng không hẳn là chuyện xấu.”
Lạc Thanh Liên gật đầu, cười tít mắt nói: “Tiết mỹ nữ nói rất đúng! Thánh hiền từng dạy: ‘Trời muốn giao trọng trách cho ai, ắt sẽ khiến người đó khổ tâm chí, nhọc gân cốt, đói khổ thân xác’. Tôi đây chính là Phượng hoàng niết bàn, tắm lửa tái sinh!”
Một nam sinh cùng lớp thấy Lạc Thanh Liên được các bạn gái xinh đẹp trong lớp vây quanh, không khỏi ghen tức, lên tiếng mỉa mai:
“Nghe nói không bằng tận mắt thấy. Cái video đó có người bảo là hậu kỳ ghép vào, cũng có người nói tảng đá đó chỉ trông có vẻ nặng thôi, thật ra bên trong toàn là xốp vụn, nhẹ hều. Giả dối như thế thì không đáng mặt đàn ông.”
Lạc Thanh Liên không vui liếc hắn ta một cái, nói: “Ý cậu là tôi làm giả à?”
Cậu bạn kia nói: “Không phải tôi nói, là trên mạng có người đoán vậy thôi. Nhưng nếu cậu muốn chứng minh bản thân, chi bằng biểu diễn tại chỗ một lần đi?”
“Đúng rồi đó, tôi cũng muốn tận mắt xem thử ‘Hạng Vũ tái thế’ rốt cuộc trông ra sao.”
“Đội tuyển cử tạ quốc gia chắc phải mời cậu làm huấn luyện viên quá?”
“…”
Đám học sinh bắt đầu hùa theo, người thì vì thấy chướng mắt trước việc Lạc Thanh Liên liên tục trở thành tâm điểm gần đây, người thì thật sự tò mò về chuyện cậu dùng tay không nhấc tảng đá lớn.
Nhưng Lạc Thanh Liên chỉ phất tay, nói: “Không được, không được đâu.”