Huyền Môn Tiểu Tổ Tông

Quyển 1: Nhân gian giới - Chương 45: Tôi lợi hại không?

Trước Sau

break

Cậu học sinh hô hào khiêu khích tên là Vương Thành Phong, cũng là người học Taekwondo từ nhỏ, tự cho mình là cao thủ, bá chủ của khoa. Thấy Lạc Thanh Liên liên tục nổi bật, trong lòng đương nhiên khó chịu.
Ánh mắt Vương Thành Phong sáng lên, nói: “Bạn học Lạc, chẳng lẽ là cậu không dám hả?”
Lạc Thanh Liên thản nhiên đáp: “Cao nhân như tôi đây, có năng lực đặc biệt, đâu phải muốn là đem ra khoe khoang. Chỉ khi cứu người mới xuất thủ. Hơn nữa, xưa kia mấy người giang hồ bán nghệ còn phải lấy tiền gọi khách. Cậu chỉ động động hai cái môi, đã muốn tôi biểu diễn miễn phí, lý nào lại như vậy chứ?”
Cái gọi là “không có lợi thì chẳng ai dậy sớm”, Lạc Thanh Liên lại càng là điển hình. Hắn chẳng bận tâm đến việc chứng minh bản thân, nhưng tuyệt đối không thể không được gì mà lại đi làm trò cho người ta xem như khỉ diễn xiếc.
“Ý cậu là, muốn xem cậu biểu diễn thì phải trả phí?” Vương Thành Phong hỏi.
“Nhấc tảng đá có gì hay ho đâu, chi bằng chúng ta thi đấu võ công, chẳng phải hấp dẫn hơn sao?” Lạc Thanh Liên liếc hắn ta bằng ánh mắt khinh bỉ, nói: “Thu phí hay không chẳng quan trọng, chủ yếu là muốn gây quỹ viện phí cho cậu. Thế này nhé, chúng ta tỷ võ, mấy bạn đứng xem ai cũng có phần, chia đều tiền viện phí, cậu thấy sao?”
Vương Thành Phong đánh giá Lạc Thanh Liên với ánh mắt khinh miệt, nhìn cái dáng người như gà con gió thổi bay kia, rồi nói: “Tôi sợ người ta nói tôi thắng không vẻ vang thôi.”
Lạc Thanh Liên trừng mắt: “Câu đó cậu thu lại, để tôi nói mới đúng!”
Vương Thành Phong: “…” Không đời nào!

Lúc này, Dung Tinh Lan đang chơi game, sắp phá được nhà chính bên địch rồi.
Đột nhiên, bạn cùng phòng hét lên: “Dung Tam, cái tên tiểu bạch nhãn lang nhà cậu sắp quyết đấu sống chết với người ta ngoài sân thể dục rồi! Nghe nói hai người còn ký luôn giấy sinh tử nữa, làm như thật vậy!”
Dung Tinh Lan trượt tay một cái, đòn tấn công cuối cùng không tung ra được, ngược lại còn bị năm kẻ địch vừa hồi sinh vây lại đánh hội đồng, tiễn thẳng về nhà chính.
“Tiểu bạch nhãn lang lại bày trò gì nữa thế?” Dung Tinh Lan nhìn nhà chính bên mình bị team địch lật kèo đánh sập, tâm trạng cũng nổ tung theo, hắn đặt điện thoại xuống, đi qua xem nhóm chat của bạn cùng phòng, lập tức nhíu mày: “Vương Thành Phong là ai?”
Bạn cùng phòng tìm ảnh đưa cho hắn xem, nói:
“Thằng này không phải dạng vừa đâu. Nhà mở võ quán, từ nhỏ đã học Quốc thuật, Taekwondo, Tán thủ đủ cả. Nó muốn đi theo hướng diễn viên võ thuật, trong giới cũng có chút tiếng tăm, không ít đạo diễn phim hành động mời nó làm diễn viên đóng thế.”
Mặt Dung Tinh Lan lập tức sầm lại, nói: “Lạc Thanh Liên não úng nước à? Với cái thân hình gà con đó, mười thằng cũng không đỡ nổi một cú đấm của người ta.”
Bạn cùng phòng hứng thú nói: “Năm giờ chiều bắt đầu, tôi tính ra xem, cậu đi không?”
“Đi, chắc chắn phải đi.” Dung Tinh Lan nghiến răng nghiến lợi nói: “Nếu nó bị đánh cho gần chết, tôi còn phải đi thu xác nữa đấy!”
Bạn cùng phòng: “…”

Đúng 5 giờ chiều, Lạc Thanh Liên và Vương Thành Phong cùng lúc xuất hiện tại sân thể dục phía Bắc.
Vì chuyện hai người hẹn đấu đã bị kẻ nào đó tung lên diễn đàn trường từ trước, nên thu hút không ít sinh viên kéo đến xem.
Dù sao thì, Vương Thành Phong cũng khá có tiếng trong toàn trường Yến Đại. Hắn ta là Hội trưởng CLB võ thuật của trường, từng đại diện tham gia Đại hội Thể thao sinh viên toàn quốc và giành chức vô địch, thực lực không thể xem thường.
“Lạc Lạc à, hay là mình cứ giả bộ đau bụng, rồi lén rút lui đi.” Lý Gia Niên lo lắng đi theo sau Lạc Thanh Liên, lẩm bẩm không dứt:
“Tôi tra rồi, thằng Vương Thành Phong này đúng là có bản lĩnh thật. Năm đó, cậu ta là quán quân Taekwondo toàn quốc lứa thanh thiếu niên, ngay cả Học viện Quân sự cũng muốn tuyển, chỉ là tên này sống chết đòi vào giới giải trí làm diễn viên võ thuật nên mới thi vào trường mình.”
Lạc Thanh Liên vừa xoay cổ tay khởi động, vừa hờ hững nhìn Vương Thành Phong đang được một đám thành viên CLB võ thuật vây quanh bên kia, nói: “Nói vậy thì Vương Thành Phong cũng không phải hạng vô danh rồi?”
Lý Gia Niên gật đầu, thở dài: “Ừ đó, nên hay là mình tránh mũi nhọn một chút đi.”
“Không phải hạng vô danh thì càng tốt, nếu không thì làm sao thể hiện được phong thái anh tuấn bất phàm, bá khí trời sinh của tôi chứ.” Lạc Thanh Liên hăm hở, xoa tay làm nóng người, nói:
“Hồi trước tôi có biệt danh là ‘Quỷ Kiến Sầu’, đến cả ma thấy tôi cũng phải tránh xa ba thước, còn phải gọi tôi một tiếng Đại vương đấy. Người nên né tránh hôm nay phải là Vương Thành Phong mới đúng!”
Lý Gia Niên giật nhẹ khóe miệng, nói: “Cậu có trình độ thế nào, tôi còn không rõ chắc?”
Lạc Thanh Liên đầy tự tin nói: “Cậu cứ chờ mà xem, hôm nay thiếu gia sẽ khiến hắn hoàn lương quay đầu!”
Lý Gia Niên: “…”
Tưởng đâu Lạc Thanh Liên đã hoàn toàn vượt qua cú sốc thất tình, ai ngờ đầu óc vẫn còn mơ hồ lắm, ban ngày ban mặt mà đã bắt đầu nằm mơ giữa trưa rồi.
Xem ra, mình phải chuẩn bị tinh thần gọi xe cứu thương bất cứ lúc nào.
Lúc này, Vương Thành Phong đã thay xong bộ võ phục Taekwondo chuyên nghiệp, bên hông buộc một dải đai đen – hắn ta đã đạt cấp độ cao nhất.
Vương Thành Phong đánh giá Lạc Thanh Liên đang đứng trước mặt, mặc bộ đồ thể thao đen trông chẳng có gì gọi là chuyên nghiệp, nheo mắt lại nói: “Nếu bây giờ cậu chịu xin tha, tôi có thể nhường ba chiêu.”
Lạc Thanh Liên nói: “Không cần cậu nhường, tôi chỉ cần cậu đồng ý một chuyện.”
Vương Thành Phong hỏi: “Ra tay nhẹ một chút?”
Lạc Thanh Liên liếc mắt khinh thường: “Còn chưa đánh mà cậu đã bắt đầu xin tha rồi, như vậy còn gì thú vị nữa?”
Vương Thành Phong: “…”
Lạc Thanh Liên nói tiếp: “Dù ai bị đánh ngã, cũng không được về méc phụ huynh, cũng không được méc thầy cô.”
Khóe miệng Vương Thành Phong giật giật, khinh bỉ nói: “Chỉ có mấy thằng nhóc còn chưa mọc đủ lông mới bị đánh rồi chạy về mách lẻo.”
Lạc Thanh Liên gật đầu, nói: “Dù sao thì tôi cũng mọc đủ rồi, còn cậu có mọc đủ hay chưa thì tôi không rõ.”
Lạc Thanh Liên liếc mắt nhìn vùng dưới của Vương Thành Phong, phất tay nói: “Cũng không cần phải cho tôi xem, chuyện cậu mọc lông hay chưa, tôi không hứng thú lắm đâu. Giải quyết nhanh gọn đi.”
Vương Thành Phong: “…” Mẹ nó, ai thèm cho cậu xem chứ!
Vương Thành Phong bị Lạc Thanh Liên chọc tức đến mức đầy bụng lửa giận, cảm thấy vô cùng bực bội. Ban đầu hắn còn định ra tay nhẹ nhàng một chút, để Lạc Thanh Liên biết điều mà sống khiêm tốn trong lớp. Ai ngờ thằng nhóc này lại hết lần này đến lần khác khiêu khích hắn, xem ra chỉ có đánh cho phục mới thôi.
Vương Thành Phong nói: “Vậy thì bắt đầu đi.”
Chỉ thấy Lạc Thanh Liên đánh đòn phủ đầu, không chút khách sáo lao thẳng về phía Vương Thành Phong. Khi còn cách một đoạn, hắn bất ngờ bật người nhảy lên, cao đến ba mét, tung ra một cú đá đầy linh hoạt, lập tức đá bay Vương Thành Phong lăn quay xuống đất.
Vương Thành Phong nằm sõng soài trên đường chạy của sân thể dục, còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, đã bị một bàn tay túm cổ áo và thắt lưng nhấc bổng lên quá đầu.
Vương Thành Phong chỉ cảm thấy cổ lạnh toát, tứ chi lập tức vung loạn trong không trung, mặt đỏ bừng vì tức giận, gào lên: “Cậu làm cái gì vậy hả? Thằng khốn, mau thả tao xuống! Tao đờ mờ tổ tông nhà mày!”
Lạc Thanh Liên chẳng hề nao núng, hai tay giơ cao Vương Thành Phong như thể là quán quân cử tạ, xoay vài vòng về phía đám đông trên khán đài, lớn tiếng nói: “Tôi có lợi hại không? Có lợi hại không hả?”
Khán giả ai nấy đều trợn tròn mắt, từng khuôn mặt đều hiện lên biểu cảm kiểu “vãi chưởng”, hoàn toàn không thể tin nổi vào mắt mình.
“Lạc Thanh Liên bá đạo thật đấy! Cậu ta vậy mà có thể nhấc bổng một người trưởng thành hơn 150 cân* lên như không. Đúng là Hạng Vũ tái thế mà!”
(*150 cân Trung Quốc ≈ 75kg.)
“Nhấc lên thôi thì chưa là gì, cậu có thể vừa nhấc người, vừa chạy vòng quanh sân vận động không? Cậu ta đúng là không phải người thường!”
“Trời ơi, tự nhiên thấy tội cho Vương Thành Phong ghê, cú sốc tâm lý này chắc ám ảnh cả đời quá.”
“Mặt Vương Thành Phong trắng bệch luôn rồi, tôi thấy sắp khóc đến nơi.”
“…”
Bạn cùng phòng xoa cằm, hứng thú nhìn Lạc Thanh Liên đang hai tay nâng bổng Vương Thành Phong chạy vòng quanh sân thể dục, vừa cười vừa không nhịn được nói: “Tiểu bạch nhãn lang nhà cậu đúng là ‘trình diễn’ quá sức rồi đấy! Tự dưng tôi thấy cậu ta thú vị ghê. Nhưng mà… tôi nhớ hình như trước đây cậu ta yếu ớt lắm mà, nhìn thế này có chỗ nào giống người yếu đâu?”
Dung Tinh Lan nửa ngày cũng không nói nên lời, hoàn toàn bị hành động của Lạc Thanh Liên làm cho sững sờ đến ngây người.
Hắn nhìn Lạc Thanh Liên đang ôm Vương Thành Phong - người vẫn đang vùng vẫy tay chân muốn được thả xuống - chạy vòng thứ ba quanh sân thể dục, khóe miệng co giật, vẻ mặt vô cùng phức tạp: “Có lẽ… đúng là cậu ta thiên phú dị bẩm thật.”
Bạn cùng phòng chăm chú ngắm Lạc Thanh Liên, nhận xét: “Tuy rằng Tiểu Lạc đệ đệ đánh nhau chẳng theo bài bản gì cả, nhưng đúng là ‘sức mạnh tạo nên kỳ tích’. Chỉ cần khỏe là đủ, mấy chiêu thức hoa mĩ trước mặt cậu ta đều thành rác rưởi. Tôi thấy cậu ta hợp làm vệ sĩ lắm.”
Dung Tinh Lan liếc bạn mình một cái, nói: “Cái đó chắc không ổn đâu.”
Đùa à? Từ sau vụ Lạc Thanh Liên uống thuốc tự tử không thành, mẹ Nhan đã yêu cầu Dung Cửu Tiêu cử người âm thầm bảo vệ Lạc Thanh Liên rồi.
Nếu để cậu ta đi làm vệ sĩ thật, e là Nhan Chân Chân biết chuyện thì sẽ xé xác cả đám mất.
Nhà của bạn cùng phòng làm công ty dịch vụ bảo vệ, khá nhiều ngôi sao ở Đế Đô đều thuê vệ sĩ từ công ty nhà cậu ta.
Cậu ta nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Cũng phải ha, tiểu bạch nhãn lang nhà các cậu đúng là nhân vật quý giá, không cần phải đi kiếm tiền kiểu đó làm gì.”
Dung Tinh Lan nhìn vẻ mặt phấn khích của Lạc Thanh Liên, nói: “Nhưng mà, cũng có thể hỏi thử xem cậu ta nghĩ sao.”
Bạn cùng phòng tiện mắt liếc sang bên cạnh, thấy một người đàn ông trẻ tuổi nổi bật như hạc giữa bầy gà, liền nhướng mày nói: “Bên kia chắc là anh hai của cậu nhỉ?”
Dung Tinh Lan quay đầu nhìn theo, quả nhiên thấy Dung Cửu Tiêu.
Hắn có chút bất ngờ, vì khuôn viên chính của trường cách khu nghệ thuật một đoạn khá xa, theo lý mà nói thì Dung Cửu Tiêu sẽ chẳng có lý do gì để đến đây cả.
Chẳng lẽ, anh hai cũng đến xem náo nhiệt?
“Gần đây anh hai tôi… hình như khá rảnh rỗi.” Dung Tinh Lan nói.
“Chưa chắc đâu.” Bạn cùng phòng cười đầy ẩn ý, nói: “Gần đây, tôi nghe không ít tin đồn về anh hai của cậu và Lạc Thanh Liên đấy.”
Dung Tinh Lan hỏi: “Tin đồn gì cơ?”
Bạn cùng phòng nói: “Tin đồn ‘vợ sắp cưới nuôi từ bé’ ấy mà, lan khắp cả vòng giải trí rồi, chỉ là chưa ai dám hỏi cậu thẳng mặt để xác nhận thật giả thôi.”
Chuyện Lạc Thanh Liên là con nuôi nhà họ Dung thật ra cũng không quá bí mật, người cần biết thì gần như đều biết cả.
Nhưng chuyện hôn ước giữa Lạc Thanh Liên và Dung Cửu Tiêu thì chỉ có người trong nhà biết. Ngay cả mấy chi nhánh khác của nhà họ Dung cũng chỉ biết Lạc Thanh Liên là con nuôi của Nhan Chân Chân và Dung Ngọc, chứ không hề hay biết có hôn ước với Dung Cửu Tiêu.
Vì thế Dung Tinh Lan khá bất ngờ, hỏi: “Cậu nghe từ đâu ra vậy?”
Bạn cùng phòng cười hì hì: “Không phải từ tên Diệp Trạch Dương thì từ ai nữa. Dạo trước anh ta bị trúng tà, cậu còn nhớ không? Người mà anh ta mời tới trừ tà chính là anh hai cậu với Tiểu Lạc đấy. Tin đồn đó, nghe bảo là họ nói thẳng miệng ra luôn.”
Dung Tinh Lan: “…”
Chắc chắn là do thằng nhóc Lạc Thanh Liên lắm lời kia nói ra, chứ anh hai đời nào chịu nhận cái hôn sự này.
“Thật hay giả gì thì cậu đi hỏi anh hai tôi ấy, hỏi tôi thì cũng vô ích thôi.” Dung Tinh Lan lập tức từ chối trả lời thẳng.
“Anh hai.” Dung Tinh Lan bước đến bên cạnh Dung Cửu Tiêu, hỏi: “Anh đến xem tiểu bạch nhãn lang đó à?”
Dung Cửu Tiêu vẫn đang cầm điện thoại quay video cho Lạc Thanh Liên, đáp: “Rõ ràng vậy rồi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương