Huyền Môn Tiểu Tổ Tông

Quyển 1: Nhân gian giới - Chương 46: Quan hệ giữa thần tượng và fan

Trước Sau

break

Dung Tinh Lan không thể tin nổi: “Anh hai, từ bao giờ mà anh lại quan tâm đến tiểu bạch nhãn lang như thế chứ?”
Không chỉ đích thân đến xem, mà còn quay cả video cho Lạc Thanh Liên nữa, chuyện này đúng là không tưởng.
Dung Cửu Tiêu nói: “Hôm nay cậu ta gọi cho anh ba cuộc liền, nằng nặc đòi anh đến xem ‘tuyệt thế võ công’ mà cậu ta muốn biểu diễn, còn dặn đi dặn lại là nhất định phải quay lại ‘phong thái anh dũng oai phong’ của cậu ta. Anh cũng thấy tò mò về sức chiến đấu của cậu ấy, nên tiện thể đến xem luôn.”
Dung Tinh Lan nhìn vào màn hình điện thoại, thấy Lạc Thanh Liên cuối cùng cũng chịu thả Vương Thành Phong xuống, liền cau mày nói: “Anh hai, anh có cảm thấy… từ sau khi tiểu bạch nhãn lang đó tỉnh lại, cậu ta cứ như biến thành người khác không?”
Trước đây Lạc Thanh Liên đâu có hướng ngoại thế này, cũng chẳng mạnh đến mức ấy, lại càng không làm nũng đòi Dung Cửu Tiêu đến xem mình. Mà Dung Cửu Tiêu trước kia cũng chẳng bao giờ thèm để ý đến Lạc Thanh Liên.
Dung Cửu Tiêu liếc mắt nhìn Dung Tinh Lan, hỏi ngược lại: “Vậy em thích Lạc Thanh Liên trước kia hay là bây giờ?”
Dung Tinh Lan nhìn Lạc Thanh Liên đang đứng dưới sân khấu liên tục tạo dáng, nháy mắt thả thính, phóng phi hôn về phía khán giả, không hiểu sao lại thấy cậu ta giống như thằng ngốc của nhà địa chủ nào đó, đúng là quá lố bịch rồi.
Nhưng cuối cùng Dung Tinh Lan vẫn phải thành thật nói: “Vẫn là kiểu bây giờ nhìn thuận mắt hơn chút. Ít ra thì không còn yếu đuối, làm màu, dễ tổn thương như trước nữa… Nhìn cũng có vẻ chịu đòn giỏi.”
Dung Tinh Lan thật sự không chịu nổi cái kiểu “hở tí là khóc, ầm ĩ, đòi chết” của Lạc Thanh Liên trước kia. So ra, hắn ta vẫn thấy cái tên hiện tại - nhìn là đã muốn đánh - lại dễ ưa hơn hẳn.
Dung Cửu Tiêu thản nhiên nói: “Vậy là được rồi, truy cứu nhiều làm gì nữa?”
Dung Tinh Lan: “…”
Nghe… cũng có lý thật.
Bên kia, Lạc Thanh Liên đã làm đủ loại tư thế tạo dáng khoe dáng, khí thế hiên ngang, đắc ý rạng rỡ. Còn Vương Thành Phong thì trông thất hồn lạc phách, sự tương phản rõ rệt đến mức đau lòng.
Vương Thành Phong đến giờ vẫn không thể chấp nhận được sự thật này, đường đường là ngôi sao võ thuật tương lai, nhà vô địch Taekwondo toàn quốc giải sinh viên, thế mà lại bị một kẻ vô danh tiểu tốt bế bổng qua đầu, chạy quanh sân vận động năm sáu vòng?
Chuyện này mà truyền ra ngoài, mặt mũi của hắn ta còn biết để vào đâu?
Không sợ mất mặt, chỉ sợ mất mặt ngay trước bàn dân thiên hạ. Lúc này Vương Thành Phong đến cả xúc động muốn khóc cũng có, sắc mặt lúc trắng lúc đỏ lúc xanh, trông chẳng khác nào hoa lá mùa xuân rực rỡ đủ màu.
“Bạn học Lạc, cậu giỏi quá đi mất!” Tiết Oánh Nhiên bước tới, vác theo máy quay chụp lia lịa mấy tấm ảnh Lạc Thanh Liên đang vác Vương Thành Phong, lời nói đầy phấn khích: “Không ngờ cậu lại là cao nhân ẩn mình đấy! Tôi có thể thay mặt nhóm phóng viên trường phỏng vấn cậu vài câu được không?”
Lạc Thanh Liên vốn thích nổi bật, nhưng vẫn còn giữ chút hình tượng, nên cố tình ra vẻ trầm ngâm một lúc, sau đó mới miễn cưỡng nói: “Vậy thì… nói vài câu đơn giản thôi cũng được.”
Tiết Oánh Nhiên là cây bút số một của đội phóng viên trường, kinh nghiệm phỏng vấn cực kỳ phong phú. Cô chụp được mấy tấm ảnh Lạc Thanh Liên vác Vương Thành Phong ở những góc độ cực kỳ đẹp mắt, trong đầu đã tưởng tượng ra cảnh bài viết sau khi đăng lên sẽ gây chấn động cỡ nào rồi.
Tiết Oánh Nhiên hỏi: “Cho tôi hỏi bạn học Lạc, có phải từ nhỏ cậu đã luyện võ, từng trải qua huấn luyện chuyên nghiệp không?”
Lạc Thanh Liên gật đầu, nói: “Đúng vậy, hồi nhỏ tôi đang đi trên đường thì gặp một ông lão. Ông ấy vừa nhìn đã nói ngay là tôi có cốt cách phi phàm, thiên tư xuất chúng, là kỳ tài luyện võ trời sinh, nhất định phải nhận tôi làm đồ đệ, còn nói sẽ truyền hết toàn bộ tuyệt học cả đời cho tôi. Ban đầu tôi còn không muốn học đâu, dù sao tôi cũng là đi theo con đường Văn Khúc Tinh, định thi đậu trạng nguyên cơ. Nhưng ông cụ ấy khóc lóc ầm ĩ, còn dọa đâm đầu chết giữa phố nếu tôi không chịu học. Tôi là người có lòng tốt, sao có thể để người vì mình mà chết được? Thế là đành miễn cưỡng đồng ý vậy.”
Nghe xong chuỗi xạo ke dài ngoằng đó, Dung Cửu Tiêu đang đứng sau cũng không nhịn được mà giật nhẹ khóe miệng.
Tên này đúng là nói dối không cần soạn kịch bản, lại còn biết tô vàng lên mặt mình, hoàn toàn nghiêm túc mà bịa đặt, chỉ có ma mới tin được.
Ấy vậy mà Tiết Oánh Nhiên lại tin thật, ánh mắt sáng rực lên: “Thì ra là vậy! Quả nhiên bạn học Lạc có kỳ ngộ! Xem ra, vị tiền bối kia đã truyền hết tuyệt học cả đời lại cho cậu rồi nhỉ?”
Lạc Thanh Liên gật đầu: “Đúng vậy. Môn phái của bọn tôi có một tiêu chuẩn duy nhất để tốt nghiệp - phải đánh thắng được sư phụ. Mấy tháng trước, tôi mới vừa đè được ông lão đó xuống đất mà đấm một trận, thế là coi như xuất sư rồi.”
Tiết Oánh Nhiên lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ, nói: “Chẳng lẽ… trước đây bạn học Lạc cứ tỏ ra yếu ớt, là vì còn chưa xuất sư nên không thể để lộ võ nghệ siêu phàm?”
“Quả nhiên là người đẹp mà còn thông minh!” Lạc Thanh Liên rất đúng lúc mà vỗ mông ngựa một cái, nói:
“Võ công là để cứu người, giúp đời, chứ không phải để khoe khoang. Trước đây tôi chưa xuất sư, lại luôn tuân thủ môn quy, giấu đi thực lực thật sự, cũng chỉ vì không muốn gây thị phi. Dù sao, tôi cũng là người khiêm tốn, không quen phơi bày bản thân dưới ánh đèn sân khấu.”
Tiết Oánh Nhiên nhìn Lạc Thanh Liên bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ, lập tức chụp liên tiếp ba tấm, ghi lại dáng vẻ điềm tĩnh, không kiêu không nản ấy của cậu qua ống kính máy quay.
Lạc Thanh Liên liếc mắt nhìn qua, lập tức đổi tư thế, đứng nghiêng người nhìn lên trời ở góc 45 độ, nói: “Tôi thấy… cô có thể chụp thêm vài tấm góc này, góc nghiêng của tôi cũng khá là đẹp đấy.”
Tiết Oánh Nhiên: “…”
Dung Cửu Tiêu: “…” Bảo là khiêm tốn, không quen bị phơi bày dưới ánh đèn sân khấu cơ mà?
Tiết Oánh Nhiên lại hỏi thêm mấy vấn đề liên quan đến Lạc Thanh Liên, cuối cùng thì bất ngờ lái sang một chủ đề khác, chen thêm ý riêng, chớp chớp mắt nói:
“Bạn học Lạc, dạo gần đây tụi mình thường thấy cậu và học trưởng Dung Cửu Tiêu rất hay đi cùng nhau, ai cũng tò mò lắm. Hai người rốt cuộc là quan hệ thế nào vậy? Cậu có thể tiết lộ một chút không?”
Lạc Thanh Liên liếc nhìn vào ống kính, nói: “Chuyện này… chắc không cần viết vào bài phỏng vấn đâu nhỉ?”
Tiết Oánh Nhiên lập tức nói: “Chỉ hỏi riêng thôi, không viết đâu!”
Lạc Thanh Liên gật đầu: “Tôi với anh ấy á, quan hệ rất đơn giản, chỉ là giữa thần tượng và fan hâm mộ mà thôi.”
Tiết Oánh Nhiên: “???”
“Anh ấy à, từ sau lần tôi vô tình làm anh hùng cứu mỹ nhân, liền đặc biệt ngưỡng mộ tôi, còn luôn muốn lấy thân báo đáp.” Lạc Thanh Liên thở dài, ra vẻ cao nhân không cầu báo đáp, nói tiếp:
“Tôi dĩ nhiên không thể đồng ý, liền bảo cứ bắt đầu từ bạn bè trước. Thế là Cửu ca ca bắt đầu mỗi ngày đưa đón tôi đi học, còn mời tôi đến ở cùng phòng với anh ấy. Chắc là nghĩ rằng, sống chung dưới một mái nhà thì dễ vun đắp tình cảm hơn. Nói cho cùng, anh ấy đối với tôi chính là sùng bái mà thôi.”
Tiết Oánh Nhiên trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn Lạc Thanh Liên đang diễn tả sống động cái gọi là ‘mối quan hệ đơn thuần giữa fan và idol’, lại quay sang nhìn Dung Cửu Tiêu đã đứng sau lưng cậu ta, khoanh tay, mặt lạnh như tiền, cô lập tức chọn cách quên luôn mấy lời vừa nghe.
“Tôi cũng không biết là mình lại đặc biệt sùng bái cậu đấy.” Giọng của Dung Cửu Tiêu lạnh lẽo vang lên sau lưng, làm Lạc Thanh Liên giật nảy người, co cổ rùng mình một cái.
Lạc Thanh Liên quay đầu lại, thấy Dung Cửu Tiêu thì lập tức làm ra vẻ mừng rỡ tột cùng, hỏi: “Cửu ca ca, anh đến là để đặc biệt xem tôi đúng không?”
Dung Cửu Tiêu nhếch môi cười lạnh: “Nếu không đến xem cậu, tôi còn chẳng biết mình từ bao giờ đã si mê cậu như vậy rồi.”
Lạc Thanh Liên lập tức ngoan ngoãn lại, cúi đầu làm người, vội vàng nói: “Không không, Cửu ca ca sao có thể si mê tôi được chứ? Vừa rồi là tên tiểu nhân nào ăn nói bậy bạ, mau lôi nó ra ngoài xử trảm! Cửu ca ca đẹp trai đến mức nổ trời, khí khái bất phàm như vậy, ai mà được anh để mắt tới thì đúng là tổ tiên ba đời tích đức, làm sao có thể từ chối cho được chứ!”
“…” Tiết Oánh Nhiên không nhịn được giật giật khóe miệng, nói: “Bạn học Lạc, nửa phút trước cậu đâu có nói như vậy.”
Lạc Thanh Liên hoàn toàn không ngại việc tự vả, lập tức mặt dày nói: “Lời lúc nãy, cô cứ coi như nghe chơi cho vui thôi nhé. Dù gì thì ai mà chưa từng mơ giữa ban ngày, tưởng tượng mình là anh hùng cái thế, cưỡi mây ngũ sắc đi cứu người trong lòng chứ?”
Tiết Oánh Nhiên sững người một lúc, lập tức trừng to mắt hỏi: “Bạn học Lạc, cậu đang tỏ tình với học trưởng Cửu Tiêu sao?”
Dung Cửu Tiêu khẽ nhướng mày.
Lạc Thanh Liên gật đầu, nghiêm túc nói: “Không giấu gì cô, lòng tôi ngưỡng mộ Cửu ca ca như nước sông cuồn cuộn, chảy mãi không dứt, như cuồng phong sóng dữ dào dạt. Trong lòng tôi, Cửu ca ca là ngọn núi cao sừng sững, là tinh tú trăng sao cao vời vợi. Mỗi lần tôi nhìn anh ấy lâu một chút, đều cảm thấy như mình đang mạo phạm, đang làm ô uế sự thần thánh của anh ấy!”
Dung Cửu Tiêu: “…”
Tên tinh linh chuyên thổi phồng này đúng là quá đà rồi.
Tiết Oánh Nhiên cũng không ngờ Lạc Thanh Liên có thể tuôn ra một tràng “cầu vồng bảy sắc” như thế, không chút rẽ nhánh, lập tức nghẹn lời.
Cô lau mặt, khó khăn hỏi: “Vậy nên, bạn học Lạc và học trưởng Cửu Tiêu… rốt cuộc là quan hệ gì?”
“Chỉ đơn thuần là mối quan hệ giữa fan và thần tượng.” Dung Cửu Tiêu bình tĩnh nói xong, liền túm cổ áo Lạc Thanh Liên kéo đi: “Cậu ấy sùng bái tôi, chỉ vậy thôi.”
Lạc Thanh Liên: “…”
Giờ tỏ tình còn kịp không?
“Cậu đúng là quá khoa trương rồi đấy.” Dung Cửu Tiêu kéo Lạc Thanh Liên đến dưới một gốc cây, có chút đau đầu mà tận tình khuyên bảo: “Làm người phải biết khiêm tốn, không được quá phô trương.”
Lạc Thanh Liên tỏ vẻ không phục, nói:
“Tôi đã đủ khiêm tốn lắm rồi! Ban đầu, tôi còn định solo thật sự với hắn ta, đấu tay đôi phân thắng bại cơ. Nếu không phải anh nói trong trường cấm cá độ, tôi cũng đâu chỉ dừng lại ở việc nhấc bổng hắn lên chạy vài vòng!”
Dung Cửu Tiêu mặt không cảm xúc, đáp: “Chi bằng cậu cứ đánh hắn một trận còn hơn.”
Lạc Thanh Liên hừ lạnh: “Miệng đàn ông đúng là toàn lời lừa gạt! Rõ ràng ban đầu anh đâu có nói vậy.”
Dung Cửu Tiêu: “…”
Lạc Thanh Liên làm ra vẻ mặt rạng rỡ mà đau thương: “Tôi cũng muốn khiêm tốn lắm chứ, nhưng thực lực không cho phép! Người lợi hại như tôi, định sẵn là sẽ bị thế tục hiểu lầm, bị thế lực đen tối cùng nhau đàn áp, tuổi còn trẻ đã hương tiêu ngọc vẫn, trở thành một trang bi tráng đầy mực trong sử sách.”
Dung Cửu Tiêu thật sự bị Lạc Thanh Liên làm cho dở khóc dở cười, nghi ngờ bản thể của Lạc Thanh Liên tám phần là một “diễn tinh”. Kiếp trước chắc là nhập vai quá sâu, bị chính mình đẹp trai quá mà làm “đẹp chết” rồi.
“Giờ mẹ hỏi tới, cậu tính giải thích sao?” Dung Cửu Tiêu nhìn Lạc Thanh Liên, nói: “Chuyện hôm nay có không ít người chứng kiến, chắc chắn sẽ bùng nổ trên diễn đàn. Đến lúc đó, cho dù tôi không nói, lão Tam không nói, cũng sẽ có người loanh quanh bóng gió truyền tới tai mẹ thôi.”
Lạc Thanh Liên cắn răng nói: “Vậy thì chỉ còn cách nói thật thôi.”
Dung Cửu Tiêu nhướn mày: “Cậu định nói thật à?”
“Đúng thế.” Lạc Thanh Liên thở dài: “Xem ra thân phận thiên tài võ học trời sinh dị bẩm, tư chất xuất chúng, xưa nay chưa từng có, sau này cũng không ai sánh kịp của tôi… không thể giấu được nữa rồi.”
Dung Cửu Tiêu: “…”
Tốt lắm, đúng là không nên kỳ vọng điều gì nghiêm túc ở cái tên này!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương