“Anh hai, hai người ở đây à.” Dung Tinh Lan dẫn theo bạn cùng phòng đi tới.
Lạc Thanh Liên thấy Dung Tinh Lan liền hỏi ngay: “Lão Tam, tôi có đẹp trai không, đẹp trai không?”
Dung Tinh Lan nghiêng đầu nhìn Lạc Thanh Liên một lúc, rồi đáp: “Trông như thằng ngốc lực điền.”
Lạc Thanh Liên trợn trắng mắt: “Cậu là đang ghen tỵ, căm ghét tôi! Thôi được rồi, tôi hiểu cái sự ngưỡng mộ khó nói thành lời của một người phàm như cậu đối với một cao nhân thâm tàng bất lộ như tôi, tôi tha thứ cho cậu.”
Dung Tinh Lan: “…” Ai cần cậu tha thứ chứ, quăng giùm cho tôi cái!
Bạn cùng phòng đẩy đẩy mắt kính trên sống mũi, nói: “Bạn học Lạc còn nhớ tôi không?”
Lạc Thanh Liên đánh giá thiếu niên trước mặt.
Tên này… hình như mệnh cũng không tệ, chỉ là duyên phận với cha mẹ hơi bạc, e là đường con cái sau này cũng không mấy suôn sẻ.
Tất nhiên, trong mắt Lạc Thanh Liên, mấy chuyện đó chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng bận tâm, dù sao thì, là người tu đạo, vốn dĩ nên xem nhẹ ràng buộc thế tục, cầu đạo mới là chính đạo.
Lạc Thanh Liên nói: “E là… tôi không nhớ rõ lắm.”
Bạn cùng phòng cũng không để bụng, mỉm cười nói: “Không nhớ cũng bình thường, tôi chỉ đến nhà cậu một lần thôi. Tôi tên là Phương Tự Tại, nhà làm nghề bảo an.”
Lạc Thanh Liên đáp: “Tên hay đấy. Nghề bảo an là làm gì vậy?”
Phương Tự Tại nói: “Chủ yếu là làm vệ sĩ, đánh thuê cho người ta.”
Lạc Thanh Liên trầm ngâm: “Nghe có vẻ rất lợi hại đấy.”
Phương Tự Tại quan sát Lạc Thanh Liên rồi nói: “Nhìn cậu là biết cao thủ võ lâm rồi, có muốn cân nhắc vào công ty tụi tôi làm không?”
“Làm vệ sĩ, đánh thuê hả?” Lạc Thanh Liên chớp mắt, tò mò hỏi.
“Đúng vậy.” Phương Tự Tại đáp: “Công ty tụi tôi đãi ngộ cực tốt, có đầy đủ bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, cả bảo hiểm tai nạn, lương khởi điểm ba vạn một tháng, không giới hạn mức trần, cũng có thể tính theo từng lần nhiệm vụ.”
Lạc Thanh Liên nghe vậy bỗng thấy xao xuyến, mắt sáng rực nhìn chằm chằm Phương Tự Tại: “Nếu tính theo từng lần thì một lần được bao nhiêu?”
Phương Tự Tại đáp: “Theo từng lần thì là giá cao, có nhiệm vụ lên tới mấy chục vạn, tùy vào mức độ nguy hiểm.”
Lạc Thanh Liên lập tức xắn tay áo, hăm hở nói: “Tôi thấy tôi có thể thử đấy! Dù sao để một thiên tài võ đạo như tôi ngày ngày đọc kịch bản diễn vai cái cây, chẳng khác gì sỉ nhục thiên phú, là ngọc quý bị phủ bụi, lãng phí nhân tài, cậu thấy có đúng không?”
Phương Tự Tại cười nói: “Đúng rồi, thiên tài như cậu nên được phát huy đúng chỗ. Với lại, công ty tụi tôi có nhiều vệ sĩ làm cho các siêu sao nổi tiếng, cậu thích minh tinh nào, tôi giới thiệu cho.”
Vừa nghe nói đến việc bảo vệ minh tinh, Lạc Thanh Liên lập tức lộ vẻ khó xử, cau mày nói: “Thôi… hay là bỏ đi thì hơn.”
Phương Tự Tại ngẩn người, vừa rồi nói chuyện còn rất thuận lợi, sao tự dưng lại từ chối?
Ngay cả Dung Tinh Lan cũng thấy khó hiểu, hỏi: “Sao lại không muốn nữa?”
Lạc Thanh Liên thở dài, phất tay nói: “Không được đâu. Người ta có câu: ‘Làm người chừa đường lui, sau này dễ gặp mặt’. Giờ tôi còn chưa chính thức bước chân vào giới giải trí, nếu giờ đi làm mấy chuyện ‘đập nát bảng hiệu’ thì sau này làm sao mà gặp lại người ta?”
“…” Dung Tinh Lan càng khó hiểu hơn: “Ý cậu là sao? Bảo cậu đi làm vệ sĩ mà, liên quan gì đến đập bảng hiệu?”
Dung Cửu Tiêu thì theo bản năng cảm thấy câu trả lời tiếp theo chắc chắn sẽ không nghiêm túc.
Quả nhiên, Lạc Thanh Liên liếc Dung Cửu Tiêu một cái, nói: “Từ xưa đến nay, minh tinh đều là ăn cơm nhờ gương mặt, mà nếu tôi làm vệ sĩ cho họ, tôi chỉ sợ ánh mắt của mọi người sẽ đều rơi hết lên người tôi. Bản thiếu gia phong hoa tuyệt đại, dung mạo khuynh thành, lỡ đâu lại lấn át luôn nhân vật chính, chẳng phải sẽ ‘đập nát bảng hiệu’ của người ta sao?”
Dung Cửu Tiêu: “…”
Dung Tinh Lan đen cả mặt, nói: “Cậu bớt bớt lại chút đi, đâu cần tự luyến đến mức đó.”
Phương Tự Tại lại cười ha hả: “Không ngờ Tiểu Lạc đệ đệ lại là người thú vị thế này. Nhưng mà, cậu nói cũng đúng đấy, nếu để cậu đứng cạnh mấy ngôi sao, e là thật sự sẽ khiến người ta mất chén cơm, đúng là không hợp lắm.”
Lạc Thanh Liên thấy có người đồng cảm, lập tức gật đầu lia lịa: “Đúng đúng, phá hỏng bảng hiệu thì còn là chuyện nhỏ, lỡ đâu khiến người ta tự ti đến mức rút lui khỏi giới giải trí thì chẳng phải tôi thành kẻ có tội lớn hơn sao?”
“Đủ rồi đó.” Dung Tinh Lan không chịu nổi nữa, cảm thấy mặt mình như sắp bốc cháy: “Mấy lời này để nói chơi riêng thôi thì được, để người ngoài nghe thấy chắc cười rụng răng mất.”
Lạc Thanh Liên vừa lắc đầu vừa đong đưa người, nói: “Thiên hạ cười ta quá điên cuồng, ta cười thiên hạ nhìn không thấu. Thời buổi này, ngay cả nói thật cũng không cho nữa à? Làm người phải có dũng khí nghe sự thật chứ.”
Dung Tinh Lan: “…”
Dung Tinh Lan tuyệt vọng nhìn sang Dung Cửu Tiêu, mong anh dạy dỗ một chút, nói: “Anh hai, anh không định quản nó sao?”
Dung Cửu Tiêu không biết nghĩ đến điều gì, vậy mà lại mỉm cười, nhàn nhạt đáp: “Mỗi người đều có tính cách riêng, nếu không gây phiền phức cho người khác, thì cứ để tự do phát triển cũng chẳng sao.”
Phương Tự Tại tỏ vẻ đồng tình, gật đầu nói: “Tôi cũng thấy vậy, Tiểu Lạc đệ đệ thế này mới thú vị, hoàn toàn không giả tạo chút nào.”
“Đúng không.” Lạc Thanh Liên đắc ý đến mức vểnh cả đuôi, nói: “Tôi cũng thấy mình là một tiểu soái ca trong sáng không giả tạo, hoàn toàn khác mấy tên lẳng lơ thô thiển ngoài kia.”
Dung Tinh Lan: “…”
Không phải là điên hết rồi đấy chứ?
Phương Tự Tại thật sự rất thích Lạc Thanh Liên, tuy nhiên phần lớn là vì cảm thấy tiếc tài. Hai người chỉ trò chuyện vài câu đã rất ăn ý, lập tức hẹn nhau sau này nếu có nhiệm vụ đặc biệt thì sẽ trả giá cao mời hắn hỗ trợ. Sau đó cậu ta mới lưu luyến rời đi cùng Dung Tinh Lan.
Sau khi hai người rời đi, Lạc Thanh Liên sờ cằm, cười một cách ranh mãnh mấy tiếng: “Lão Tam với anh chàng Phương soái soái kia, trông có vẻ có gì đó nha~!”
Dung Cửu Tiêu liếc mắt nhìn Lạc Thanh Liên một cái, nói: “Lão Tam hình như chỉ thích mấy cô gái da trắng, mặt xinh, chân dài, không thích đàn ông.”
Lạc Thanh Liên giơ hai ngón tay lên lắc lắc, nói: “Lão Tam thích da trắng mặt xinh chân dài thì đúng, nhưng có phải là cô gái hay không thì chưa chắc đâu. Anh xem cái anh chàng Phương soái soái kia, vừa đẹp trai, da lại trắng, chân lại dài, chẳng phải trúng ngay gu thẩm mỹ của lão Tam sao?”
Dung Cửu Tiêu: “…”
Dung Cửu Tiêu quan sát Lạc Thanh Liên một hồi, rồi hỏi: “Cậu có thể nhìn thấy tơ hồng đúng không?”
Tương truyền rằng, khi đạo sĩ Huyền môn tu luyện đến một cảnh giới nhất định, không chỉ có thể nhìn thấu vận mệnh của người thường chỉ qua một ánh mắt, mà thậm chí còn có thể thấy được tơ hồng buộc trên ngón tay họ.
Tại Đế Đô từng có một vị lão tiên sinh như vậy, chỉ cần liếc nhìn là có thể biết được hai người có thể nên duyên hay không.
Tuy nhiên, việc nhìn những thứ như vậy sẽ hao tổn thọ mệnh, nên sau này lão tiên sinh ấy cũng không còn hay xem nữa.
Lạc Thanh Liên khẽ cười: “Đúng thế, tuy sợi tơ hồng trên ngón út của hai người họ vẫn còn khá nhạt màu, nhưng đúng là có dấu hiệu đó. Không tin thì cứ chờ xem.”
Lần này Dung Cửu Tiêu tới tìm Lạc Thanh Liên, một mặt là để thăm dò lai lịch thật sự của tên nhóc yêu quái này, mặt khác là do cấp dưới vừa gửi tới một ít dược liệu quý, hắn muốn đưa cho Lạc Thanh Liên luyện thuốc bổ từ nhân sâm – dù gì thì cũng sắp đến sinh nhật của ông nội Đoạn Vân Hạc, cũng nên chuẩn bị quà mừng từ bây giờ.
Lạc Thanh Liên nghe vậy, mắt lập tức sáng lên, vui vẻ đi theo Dung Cửu Tiêu về nhà.
Lần trước hắn lang thang ở Dương gian, chắc cũng là chuyện từ mấy ngàn năm trước rồi. Dưới địa phủ một ngày, nhân gian đã ngàn năm – sau ngần ấy năm, trần thế đã đổi thay long trời lở đất, ngày một khác biệt. Linh khí nơi đây tuy không sánh được với ngày xưa, nhưng công nghệ thì lại phát triển đến mức khiến người ta không thể xem thường.
Lạc Thanh Liên đối với các loại linh thảo ở thời đại này tỏ ra vô cùng hiếu kỳ.
Những vị thuốc được đưa đến bằng hộp bảo quản kích hoạt, có thể đảm bảo độ tươi mới tuyệt đối khi đến tay.
Lạc Thanh Liên một hơi đòi lấy hơn chục loại dược thảo, lúc này như đang duyệt binh mà từng thứ từng thứ một kiểm tra qua, nhưng lông mày lại khẽ nhíu lại từng hồi.
“Không ổn lắm.” Lạc Thanh Liên lắc đầu nói: “Linh khí trong mấy thứ này quá mỏng manh, hoàn toàn không xứng với củ nhân sâm năm trăm năm này. Nếu dùng để luyện dược bổ, thì hiệu quả sẽ giảm đi rất nhiều, chưa kể còn có thể gây phản tác dụng nữa. Tôi thấy không ổn đâu.”
Dung Cửu Tiêu liếc nhìn Lạc Thanh Liên một cái, nói: “Hiện nay bảo vật Huyền môn ngày càng khan hiếm, đặc biệt là mấy thứ cậu muốn như Ngân Nguyệt Thảo hay rễ Hỏa Linh Chi thì lại càng hiếm thấy, tìm được tung tích đã khó, nói gì đến chất lượng.”
Lạc Thanh Liên nói: “Trước kia tôi từng nghe nói, nhân gian từng có thông đạo nối liền với Sơn Hải Giới, chắc chắn trong đó có không ít bảo vật tốt.”
Dung Cửu Tiêu đáp: “Từ khi Tạ Cửu Lăng và Lê Trường An phi thăng rời khỏi tiểu thế giới cách đây năm mươi năm, thì Sơn Hải Giới cũng biến mất theo. Huyền môn đúng là rất tiếc nuối vì chuyện này, nhưng bao nhiêu năm trôi qua, chưa ai lần ra được tung tích của Sơn Hải Giới nữa.”
Lạc Thanh Liên xoa cằm, vẻ mặt trầm ngâm nói: “Mặc dù linh khí trong trời đất đã cực kỳ mỏng manh, gần như không còn nữa, nhưng trong thiên địa này vẫn còn một vài nơi có thể tụ khí thu linh, là thánh địa linh khí tinh thuần. Tôi có xem qua bản đồ rồi, vùng đất Hoa Hạ Chín Châu này địa linh nhân kiệt, sản vật phong phú, lại có long mạch chạy xuyên suốt cả quốc gia, đương nhiên sẽ ẩn chứa không ít thánh địa linh khí. Khi nào có thời gian, chúng ta có thể đi tìm thử xem sao.”
Dung Cửu Tiêu gật đầu, nhìn vẻ mặt hào hứng chuẩn bị xuất phát bất cứ lúc nào của Lạc Thanh Liên, nói: “Có thời gian thì đi xem một chút cũng được.”
Tuy nhiên, trước mắt thì đám dược liệu này đúng là Lạc Thanh Liên không thể xuống tay luyện được.
“Đành phải nuôi dưỡng một thời gian rồi mới dùng vậy.” Lạc Thanh Liên xoa nhẹ ngón tay, nói: “Xem ra, vẫn là phải có thiên tài ra tay, mới giải được bài toán không có nguồn cung này.”
Dung Cửu Tiêu: “…”
Lạc Thanh Liên mượn mấy tờ phù giấy và chu sa, thuận tay vẽ một đạo Tụ Linh Phù, sau đó cầm la bàn của Dung Cửu Tiêu, đi khắp trong nhà tìm vị trí dễ hấp thu linh khí thiên địa nhất, cuối cùng dừng lại ở ban công, rồi dán những tấm phù này theo thứ tự lên tường và lan can xung quanh.
Một trận tụ linh đơn giản như vậy liền hình thành.
Lạc Thanh Liên đem toàn bộ các loại thảo dược quý hiếm mới được vận chuyển bằng đường hàng không đến, không chút do dự nhét hết vào mấy cái chậu đất, để chúng tạm thời hấp thụ linh khí một thời gian rồi mới xem hiệu quả thế nào.
Dung Cửu Tiêu trầm ngâm nhìn trận tụ linh kia, chợt nhớ lại lời sư phụ từng nói: thời kỳ huy hoàng nhất của Chân Phù Phái, chỉ cần dùng phù chú là có thể làm được mọi việc - công lẫn thủ, cương nhu đều có, từ phi thiên độn địa đến giết người trong vô hình, hoặc tụ linh khóa hồn, đều không thành vấn đề.
Chỉ tiếc, những năm gần đây Chân Phù Phái ngày càng suy bại, từ khi có người phản giáo, mang theo vô số bảo vật rời đi, đạo thống tổn thất nghiêm trọng, nhân tài cũng dần mai một. Mấy đệ tử còn sót lại, người thì đầu quân cho môn phái khác, kẻ thì chỉ biết vẽ vài loại phù cơ bản, bị giới Huyền môn chèn ép đến mức không ngẩng đầu lên nổi.
Trận tụ linh như thế này, hiện tại trong Huyền môn chắc chắn không còn ai có thể vẽ ra được nữa. Nếu là năm mươi năm trước, lúc Tạ Cửu Lăng và đệ tử của ông ta là Lê Trường An còn tại thế, thì có lẽ vẫn còn tay nghề cao như vậy. Xem ra tên đại quỷ này tuy tự luyến là thế, nhưng cũng có thể thực sự là thiên tài trời sinh.
Sau khi bố trí xong trận pháp, Lạc Thanh Liên chỉ còn chờ đám linh chi bảo bối ngoan ngoãn hấp thụ linh khí.
Có điều, đến cả bản thân Lạc Thanh Liên cũng không dám đảm bảo trận tụ linh này thật sự hiệu quả.
Thứ nhất, Lạc Thanh Liên dùng là phù chú chứ không phải linh thạch, nên hiệu quả chắc chắn sẽ bị giảm đáng kể.
Thứ hai, linh khí giữa trời đất hiện tại đúng là quá ít, Lạc Thanh Liên lo rằng cho dù có tụ linh, cũng sẽ bị giới hạn bởi nền tảng, khó mà tụ được bao nhiêu.
Tất nhiên, Lạc Thanh Liên cũng không để tâm quá nhiều. Những loại thảo dược này, cho dù hiệu quả tụ linh không như ý, nhưng phẩm tướng vẫn tốt hơn hẳn dược liệu bình thường, miễn cưỡng vẫn có thể dùng.
“Cửu ca ca, ở đây có chỗ nào chuyên bán pháp khí cho giới Huyền môn không?” Lạc Thanh Liên nhổ một sợi râu nhân sâm, ngậm trong miệng nhai nhóp nhép hấp thu linh khí.
Sau khi đến nhân gian, Lạc Thanh Liên phát hiện linh khí trong cơ thể mình không ngừng suy giảm, tuy tốc độ chậm, nhưng lại khiến hắn luôn có cảm giác bất an.
A Minh từng nói hắn là một linh thể, nếu một ngày nào đó linh khí hoàn toàn biến mất, chẳng phải sẽ tiêu tán luôn sao?
Lạc Thanh Liên vô cùng lo lắng, đến mức buổi tối ngủ cũng không đủ tám tiếng.
Dung Cửu Tiêu nói: “Giới Huyền môn mỗi năm đều có một lần tổ chức hội giao lưu, trong đó có thể mua được pháp khí chính thống, không lừa gạt ai, nhưng hội đó thì còn một thời gian nữa mới tổ chức.”