Lạc Thanh Liên chớp chớp mắt, nói: “Có cái nào có thể lấy được ngay bây giờ không?”
Dung Cửu Tiêu đáp: “Vậy thì phải dựa vào con mắt của cậu thôi. Thành phố không thiếu chỗ bán pháp khí cổ và đồ cổ, nhưng trong đó long xà hỗn tạp, thật giả lẫn lộn, chỉ xem cậu có thể lựa được món tốt hay không.”
Lạc Thanh Liên rất hứng thú với mấy chỗ như vậy, lập tức xắn tay áo, hăng hái nói: “Cửu ca ca yên tâm, dựa vào con mắt tinh tường của tôi đây, tuyệt đối không có chuyện ‘lật xe’, anh dẫn tôi đi xem thử đi.”
Trong thành phố có bốn con phố chuyên bán cổ vật và trân bảo, nhưng mấy năm nay, không khí ở đó ít nhiều cũng đã thay đổi.
Cho dù Dung Cửu Tiêu đưa Lạc Thanh Liên đến con phố buôn bán cổ vật dân gian chính thống nhất - phố Khai Đan, thì vẫn nhìn thấy không ít món đồ kỳ dị.
Trong phố Khai Đan, các cửa tiệm đều là kiểu nhà nhỏ bằng gỗ hồng mộc chạm khắc, phía trên cổng còn treo bảng hiệu, nhìn qua cũng khá ra dáng. Nhưng mấy người bán hàng rong ngồi dọc bức tường bên cạnh lại không giữ được cái khí chất đó, tiếng rao hàng của họ hoàn toàn là kiểu “mua đi, đồ tốt đây” rất đời thường.
“Cậu em đẹp trai ơi, chỗ anh có chai rượu vang Lafite năm 1983, muốn mua về thử một chai không?” Một người bán hàng rong thấy Lạc Thanh Liên lạ mặt lại đẹp trai dễ thương, đang ngồi xổm trước sạp mình nhìn một lúc, liền không nhịn được lấy ra một chai rượu vang chào hàng.
Lạc Thanh Liên liếc qua cái chai, nói: “Chẳng phải chỉ là một chai rượu nho thôi à, sao còn phân theo năm sản xuất nữa?”
Người bán hàng mắt sáng rỡ nói: “Cậu đúng là dân ngoại đạo rồi! Rượu Lafite năm 83 giờ trên thị trường đã tuyệt bản rồi đấy! Chai này là đời ông nội tôi để lại, nếu không phải vì mẹ già 80 tuổi đang chờ tôi kiếm tiền chữa bệnh, tôi cũng chẳng nỡ đem bán đâu!”
Lạc Thanh Liên nhìn gã bán hàng với vẻ nửa cười nửa không, nói: “Anh là người lớn lên nhờ hàng xóm nuôi nấng, đào đâu ra bà mẹ già 80 tuổi? Mẹ ruột anh mất vì sinh khó lúc sinh ra anh rồi, anh chỉ có một ông bố, một mẹ kế và một cậu em trai cùng cha khác mẹ. Chai rượu này anh cứ giữ lại mà mang đi cứu thế giới đi.”
Người bán hàng sững người một lúc, lập tức kinh ngạc kêu “ai dô” hai tiếng, đứng bật dậy, quay sang Dung Cửu Tiêu sau lưng Lạc Thanh Liên nói: “Cửu thiếu, vị cao nhân này ghê gớm quá, không phải cậu lén tiết lộ thân thế của tôi cho cậu ta rồi đấy chứ?”
Dung Cửu Tiêu nhướng mày, nói: “Về thân thế của cậu, tôi cũng không biết rõ đến vậy.”
Người bán hàng: “…” Vậy thì đúng là tự mình rước lấy nhục rồi.
Lạc Thanh Liên khẽ động mũi, ngửi thấy một mùi sâm cổ nhàn nhạt, liền đánh giá thiếu niên đang đội mũ quả dưa, đeo kính râm đen: “Cây nhân sâm năm trăm năm tuổi đó của anh là đào ở đâu thế? Lần sau đi khai thác có thể cho tôi đi ké không?”
Người bán hàng trừng mắt nhìn Dung Cửu Tiêu: “Còn dám bảo là cậu không bán đứng tôi?”
Đến cả chuyện cây sâm là do mình đưa ra cũng biết, Đoạn Vân Hạc gần như chắc chắn là do Dung Cửu Tiêu nói ra rồi.
Lạc Thanh Liên lắc nhẹ hai ngón tay, nói: “Thật sự không phải do Cửu ca ca nói đâu. Trên người anh có dính mùi nhân sâm, y chang với cây tôi đang giữ trong tay, tôi đoán là nó đến từ chỗ anh thôi.”
Đoạn Vân Hạc đánh giá Lạc Thanh Liên một lượt, sau đó mới tháo kính râm xuống, để lộ gương mặt anh tuấn, đường nét rõ ràng, góc cạnh phân minh.
“Không phải mũi cậu là mũi chó đấy chứ? Cả chuyện đó cũng ngửi ra được.” Đoạn Vân Hạc cảm thấy không thể tin nổi, vẫn nghi ngờ hai người này đang giở trò trêu chọc mình.
Lạc Thanh Liên liếc xéo Đoạn Vân Hạc: “Bình thường thì tôi không ngửi ra đâu, nhưng nếu anh mười ngày nửa tháng không tắm, thì lại là chuyện khác.”
Dung Cửu Tiêu liếc nhìn Đoạn Vân Hạc, lập tức không khách sáo mà lùi lại nửa bước.
Đoạn Vân Hạc ngửi ngửi tay áo mình, nói: “Cũng chỉ ba ngày không tắm thôi mà, sáng nay vừa từ trong núi ra. Sư phụ tôi cứ nằng nặc bảo tôi đến trước đón quý nhân, tôi cũng đành nghe lời ông cụ đến đây chờ.”
Nói xong, Đoạn Vân Hạc ôm quyền thi lễ, rất có phong cách giang hồ, nói: “Tại hạ Đoạn Vân Hạc, đã nghe danh Lạc đại sư từ lâu.”
Lạc Thanh Liên chớp mắt, nói: “Sao anh biết tên tôi? Chẳng lẽ tôi nổi đến mức vang danh cả trong giới Huyền môn rồi sao?”
Lạc Thanh Liên hoàn toàn không có cảm giác đó, hơn nữa từ trước đến giờ người trong giới Huyền môn mà hắn tiếp xúc, tính ra cũng không quá năm người.
Đoạn Vân Hạc nói: “Lạc đại sư không biết đấy thôi, mấy hôm trước Hoắc Lưu Thâm trong group ‘Toàn là đại lão’ trên QQ, đã tung cho cậu cả rổ lời khen. Tôi muốn không biết cũng khó đấy.”
Lạc Thanh Liên lập tức cảm thấy Hoắc Lưu Thâm đúng là nhân tài có thể bồi dưỡng, biết ơn biết nghĩa, lại còn giúp hắn quảng bá danh tiếng.
Hắn phấn khởi hỏi: “Hoắc Lưu Thâm khen tôi thế nào?”
Đoạn Vân Hạc nói: “Cậu ta bảo cậu là người ‘soái’ nhất trong nhóm mười tám thầy bói dưới gầm cầu đường Yên La, phí thấp, đoán chuẩn, lại còn chăm chỉ phát triển nghề tay trái, hoàn toàn không có gánh nặng hình tượng thần côn, xứng đáng làm tấm gương cho giới chúng ta.”
Lạc Thanh Liên toàn tâm toàn ý chỉ nghe thấy cụm “soái nhất”, lập tức đắc ý nói: “Vậy mọi người trong nhóm chắc thấy tôi rất lợi hại, ai cũng muốn kết giao với tôi đúng không?”
“Cái đó thì chưa chắc.” Đoạn Vân Hạc lắc đầu, nói: “Có khá nhiều người không ưa cậu, họ cho rằng cậu không xuất thân danh môn chính phái, lại phá giá thị trường, làm mất mặt giới thiên sư, nên nhiều người không đánh giá cao cậu.”
Đoạn Vân Hạc chỉ vào chính mình, cười âm tà một cái rồi nói: “Nhưng tôi thì khác, với con mắt tinh tường của mình, tôi thấy cậu thực sự rất khác biệt với đám thiên sư còn lại.”
Lạc Thanh Liên nghe vậy thì cảm động, liền nắm chặt tay Đoạn Vân Hạc nói: “Anh em tốt, vừa nhìn là biết anh có con mắt tinh tường, tầm nhìn rộng lớn, khí độ hơn người. Sau này đi theo tôi, đảm bảo ăn ngon mặc đẹp, hưởng hết vinh hoa phú quý.”
Đoạn Vân Hạc cười nói: “Tôi tin cậu thật đấy, nhưng mà… ngón tay cậu có thể đừng cứ cọ qua cọ lại trong lòng bàn tay tôi được không? Tôi không phải đàn bà, chỉ là… nhột quá.”
Lạc Thanh Liên: “…”
Khụ khụ, đây chỉ là thói quen nghề nghiệp thôi, không hề có ý đồ sàm sỡ.
Dung Cửu Tiêu liếc nhìn hai bàn tay đang nắm nhau, thầm nghĩ nếu sau này Lạc Thanh Liên bị đánh vì cái tật tay hư này, anh cũng tuyệt đối không lấy làm lạ.
Lạc Thanh Liên bịn rịn buông tay, còn lén liếc nhanh về phía Dung Cửu Tiêu một cái.
Tuy nhiên, chỉ qua cái bắt tay ấy, Lạc Thanh Liên đã đọc được không ít chuyện về Đoạn Vân Hạc.
“Trong mệnh cách của anh vốn dĩ chẳng có chút liên hệ nào với Huyền môn cả.” Lạc Thanh Liên là lần đầu gặp một người vốn không thuộc về giới Huyền thuật mà lại ép mình chen chân vào, không nhịn được mà nói thêm vài câu.
Đoạn Vân Hạc cũng lấy làm kinh ngạc: “Ngay cả sư phụ tôi cũng từng nói vậy, sao cậu lại nhìn ra được?”
Lạc Thanh Liên đáp: “Dò xương mà biết. Theo lý thì, Huyền môn không thu nhận người không có duyên, nếu cố làm trái thì sẽ nghịch thiên mà đi, hậu họa khôn lường. Còn con mắt âm dương này của anh, chắc cũng là dùng thủ đoạn đặc biệt để ép mở ra, đúng chứ?”
Đoạn Vân Hạc nghiêm túc gật đầu: “Đúng là có dùng vài biện pháp đặc biệt. Lạc đại sư, cậu còn nhìn ra điều gì nữa không? Nói cho tôi nghe một thể đi.”
Lạc Thanh Liên quan sát tướng mạo của Đoạn Vân Hạc, nói: “Anh vốn mang mệnh đại phú đại quý, nhưng vì cứ khăng khăng đòi chen chân vào Huyền môn, nên mới trở thành một tên nghèo rớt mồng tơi. Làm nghề gì cũng phải nộp lại chín phần, chỉ được giữ một phần.”
Đoạn Vân Hạc chắp tay cúi người với Lạc Thanh Liên, nói: “Cậu đúng là lợi hại thật!”
Lạc Thanh Liên nói tiếp: “Thế vẫn chưa hết đâu, phần còn lại anh giữ cũng phải tiêu ngay đi, nếu không thì cũng sẽ bị trộm mất, hoặc ra ngoài đánh rơi. Thậm chí đi vệ sinh mà để trong túi quần cũng có thể rớt xuống hố. Anh nói xem, đang yên đang lành là một thiếu gia giàu có không tốt à, lại cứ khăng khăng muốn vào Huyền môn học huyền thuật. Bây giờ thì hay rồi, ngay cả sâm ngàn năm đào được cũng không giữ nổi.”
Lúc này Đoạn Vân Hạc hoàn toàn tâm phục khẩu phục Lạc Thanh Liên. Dù sao thì những chuyện này sư phụ hắn ta có nói qua, nhưng ngoài hai người họ ra thì không ai biết cả. Nếu như lúc trước còn nghi ngờ là do Dung Cửu Tiêu bật đèn xanh cho Lạc Thanh Liên tâng bốc mình, thì giờ đây một chút nghi ngờ cũng không còn.
Vị tiểu thần tiên này đúng là biết đoán biết xem, nhìn người cực chuẩn.
Bảo sao ngay cả Hoắc Lưu Thâm – người của thuật tướng số – cũng phải nhìn Lạc Thanh Liên bằng con mắt khác, tâm phục khẩu phục, chắc chắn là có lý do cả.
Đoạn Vân Hạc cảm thán: “Cậu đúng là lợi hại quá, chẳng chừa đường sống cho người ta.”
Lạc Thanh Liên vỗ ngực cam đoan: “Yên tâm, chẳng phải tôi đã nói rồi sao, đi theo tôi thì sẽ được ăn ngon mặc đẹp. Tôi có một miếng cơm thì anh cũng sẽ có một chén canh, tuyệt đối không để anh thiệt thòi.”
Đoạn Vân Hạc nhìn vẻ mặt tự tin đầy khí thế của Lạc Thanh Liên, không nhịn được bật cười: “Vậy sau này tôi xin nhờ cậy Lạc đại sư nhiều hơn nhé.”
Dung Cửu Tiêu liếc Lạc Thanh Liên một cái: “Không phải cậu đến để chọn pháp khí sao?”
Lạc Thanh Liên vỗ trán một cái: “Ai da, mải trò chuyện vui quá suýt nữa quên mất. Cái đống đồ trên sạp của anh mau thu lại hết đi, cái bình sứ Thanh Hoa kia giả đến mức muốn mù mắt, vậy mà vẫn chưa bị đập tan à?”
Đoạn Vân Hạc nhanh nhẹn thu dọn hết đống đồ trên mặt đất, cười nói: “Cũng chỉ bày ra lấy lệ thế thôi mà.”
Dung Cửu Tiêu gật đầu: “Cũng chỉ có mỗi chai rượu vang năm 1982 là thật.”
Lạc Thanh Liên: “Hả?”
Thực ra Đoạn Vân Hạc cũng coi như là cố ý đến đây đợi Dung Cửu Tiêu, hôm nay cho dù Lạc Thanh Liên không nói muốn ra ngoài, Dung Cửu Tiêu cũng sẽ đến phố Khai Đan một chuyến để gặp mặt Đoạn Vân Hạc.
“Vết nứt ở khe núi Tây Sơn vẫn chưa tìm được nguồn gốc, nhưng khu vực xung quanh đã bị ảnh hưởng không nhỏ rồi.” Đoạn Vân Hạc vừa đi vừa nói với Dung Cửu Tiêu: “Hiện tại ảnh hưởng vẫn là tích cực, không ít dược thảo bị linh khí tác động đều có xu hướng tiến hóa thành linh thảo, thậm chí có nhiều động vật trong núi cũng có khả năng hóa thành tinh. Tôi còn gặp một con thỏ trắng nhỏ, vốn định bắt nó về nướng ăn, ai ngờ nó lại chắp hai chân trước bái tôi mấy cái, thế là tôi đành phải thả nó đi.”
Nói đến con thỏ đã thả, Đoạn Vân Hạc vẫn còn tiếc nuối mà liếm liếm khóe môi, nếu lòng dạ cứng rắn thêm chút nữa thì đã được nếm món thịt thỏ nướng mỹ vị trần gian rồi.
Lạc Thanh Liên nghe vậy cũng thấy ngứa ngáy trong lòng, nói: “Đến thỏ còn có thể hóa thành tinh, vậy chắc chắn còn rất nhiều loài khác đang trên con đường thành tinh.”
Đoạn Vân Hạc gật đầu nói: “Đúng thế, linh khí trong trời đất đột nhiên trở nên dồi dào hơn rất nhiều, tuy Tây Sơn dường như có kết giới tự nhiên, có thể ngăn chặn linh khí rò rỉ ra ngoài, nhưng những sinh linh trong Tây Sơn thì đều được lợi ích lớn.”
Lạc Thanh Liên lập tức sinh lòng ngưỡng mộ, liếm môi nói: “Cửu ca ca, hôm nào chúng ta nhất định phải đến vùng Tây Sơn xem thử, động vật ở đó nướng lên chắc chắn còn ngon hơn mấy con ở ngoài.”
Đoạn Vân Hạc: “…”
Dung Cửu Tiêu: “…”
Thì ra cậu ta tính toán là như vậy.
“Cậu cũng thật chẳng có chí hướng gì cả.” Dung Cửu Tiêu nói.
“Tôi theo đuổi anh, mà anh lại chẳng để ý gì cả.” Lạc Thanh Liên nhìn Dung Cửu Tiêu đầy oán thán, nói: “Thế nên tôi chỉ đành hạ thấp tiêu chuẩn theo đuổi thôi.”
Dung Cửu Tiêu giật giật khóe miệng, giơ tay gõ một cái lên đầu Lạc Thanh Liên.
Lạc Thanh Liên tràn đầy mong chờ nhìn Dung Cửu Tiêu, nói: “Cửu ca ca, vậy tôi có thể khôi phục lại tiêu chuẩn theo đuổi ở cảnh giới cao không?”
Dung Cửu Tiêu suy nghĩ một chút, rồi nói: “Thật ra, không có chí hướng cũng tốt mà.”
Lạc Thanh Liên: “…” Biết ngay là thế mà.
Trong lúc nói chuyện, ba người đã đến trước cửa một cửa tiệm tên là “Táng Ái Các”.
Lạc Thanh Liên ngẩng đầu nhìn tấm biển nền đen chữ vàng, nói: “Cái tên cửa tiệm này thật đúng là có cảm giác hoài cổ ghê, có thể mở được lâu như vậy, chắc chắn là cửa tiệm lâu đời có chút bối cảnh đấy.”
Năm xưa, khi gia tộc Táng Ái nổi đình nổi đám khắp mọi miền đất nước, rất nhiều thanh niên trẻ tuổi tự xưng là thành viên của Táng Ái, nhuộm tóc thành đủ màu đỏ, cam, vàng, lục… để mái dài che nửa mặt, để tang cho tuổi trẻ đầy đau thương của mình theo cách thời thượng nhất.
Tuy nhiên, đó cũng là chuyện của gần cả trăm năm trước rồi.
Dung Cửu Tiêu liếc nhìn tấm biển hiệu, nói: “Vào xem thử đi.”
Táng Ái Các nhìn từ ngoài vào có ba tầng, phần lớn được trang trí bằng gỗ, toát lên vẻ cổ kính trang nhã. Chỉ là giữa ban ngày mà không bật đèn, cũng không mở cửa sổ, chỉ có ánh mặt trời chiếu từ cửa vào, khiến cả nơi này mang một cảm giác u ám rờn rợn.
Nhưng Lạc Thanh Liên thì chẳng để tâm chút nào đến bầu không khí nơi đây, vừa bước vào liền nhìn thấy mấy món pháp khí hợp ý mình.