“Chuỗi Phật châu này từng được cao nhân khai quang, lại được mang bên mình nhiều năm, linh khí bên trong dồi dào, hơn nữa còn mang công đức - là một món bảo vật tuyệt vời đó!” Lạc Thanh Liên chạy thẳng đến chuỗi Phật châu bị đặt lộn xộn ở góc dưới bên trái giá cổ vật, nó phủ đầy bụi. Mắt hắn sáng rỡ, vừa xoa tay vừa háo hức.
Lạc Thanh Liên có thể nhìn thấy linh khí trắng cùng công đức vàng kim đang quấn quanh chuỗi Phật châu kia, liền không nhịn được mà vươn tay chạm thử. Kết quả là vừa chạm vào, luồng linh khí và công đức đó vèo vèo vèo chui hết vào tay hắn theo từng ngón tay, khiến Lạc Thanh Liên hoảng hốt, vội vàng sờ thêm mấy cái nữa.
Chuỗi Phật châu: “…” Tuy ta không phải người, nhưng ngươi đúng là đồ chó.
Dung Cửu Tiêu thấy rõ toàn bộ quá trình, khóe miệng không nhịn được mà giật giật.
“Nó cố ý đấy.” Lạc Thanh Liên nhìn ánh sáng trắng vàng trên chuỗi Phật châu dần ảm đạm, vừa tiếc nuối buông tay, vừa kể khổ mách lẻo: “Cửu ca ca, anh cũng thấy rồi đó, là nó cố tình đâm vào tay tôi, chứ tôi có chủ động làm gì nó đâu.”
Đoạn Vân Hạc cũng gật đầu đồng tình: “Đúng vậy, rõ ràng là nó cố tình lao vào mà. Tôi thấy chỗ này âm khí nặng nề, không giống một cửa tiệm đàng hoàng, hay là tụi mình đi nhanh cho rồi.”
“Cửa tiệm của tôi… chỗ nào không giống một cửa tiệm đàng hoàng hả?” Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên từ trên cầu thang. Chỉ thấy một thiếu niên lạnh lùng tuấn mỹ, mặc trường sam màu đỏ sẫm thêu mây, tóc đen dài buông xõa, từ từ bước xuống lầu. Đôi mắt sáng lạnh lùng của hắn quét một vòng, rồi dừng lại trên người Đoạn Vân Hạc:
“Cửa tiệm của tôi thì đúng là đàng hoàng, nhưng nhìn anh thì không giống người đàng hoàng cho lắm. Bảo vật trấn quốc của Phật quốc mà các người cũng dám phá hỏng, định giở trò quét dầu dưới chân rồi chuồn êm sao?”
Đoạn Vân Hạc ngẩn người, rõ ràng là bị nhan sắc đối phương làm cho choáng váng cả thị giác lẫn não bộ.
Lạc Thanh Liên cũng phấn khích, lập tức nhào tới, đưa tay ra bắt chuyện: “Đúng vậy, tên này đúng là chẳng đáng tin chút nào. Như tôi đây nè, thật thà biết bao, làm sao có chuyện gây họa rồi bỏ chạy được chứ? Tôi tên là Lạc Thanh Liên, là đóa sen nhỏ đáng yêu trôi trên sông Lạc. Dám hỏi ca ca là tiên nhân phương nào, quý danh là gì?”
Dung Cửu Tiêu đứng bên cạnh lạnh nhạt nhìn Lạc Thanh Liên đang tỏ vẻ nịnh nọt, biết ngay là tật xấu lại tái phát rồi.
Đoạn Vân Hạc nghẹn lời, lẩm bẩm: “Rõ ràng là cậu ta tự nói chuỗi Phật châu kia đòi bám theo mình mà…”
Thấy mỹ nam là lật mặt bán đứng anh em mới nhận, lúc nãy còn nói sẽ dẫn mình đi ăn ngon uống sướng mà? Đều là xạo cả!
Dung Cửu Tiêu bình tĩnh nói: “Nhìn nhiều rồi thì sẽ quen thôi.”
Nam Yên chẳng có chút ý định bắt tay với Lạc Thanh Liên, chỉ lạnh nhạt liếc qua cái móng vuốt kia rồi nói: “Nam Yên. Tôi là chủ tiệm này. Chuỗi Phật châu cậu vừa cầm, giá thị trường năm triệu, trả tiền trước rồi hẵng nói chuyện khác.”
Lạc Thanh Liên lập tức như bị dội gáo nước lạnh tỉnh táo lại, trừng to mắt: “Năm triệu? Chỉ một hạt châu nát kia mà cũng đòi năm triệu à?”
Nam Yên nhàn nhạt đáp: “Đó là bảo vật trấn quốc của Vạn Phật quốc, từng được cao tăng khai quang và mang theo suốt năm mươi năm.”
“Cái công đức bé tẹo như móng tay ấy, còn không bằng công đức mà Đoạn Vân Hạc mang trên người.” Lạc Thanh Liên đau lòng nói: “Ca ca xinh đẹp, tên lại hay, sao lại có thể học theo mấy chiêu trò của thương nhân lòng dạ đen tối vậy chứ? Tôi cũng là người trong nghề đấy, không phải mấy ông thầy dỏm ngoài kia chỉ biết bày vẽ đâu. Mình nói giá thật lòng đi, anh thấy sao?”
Nam Yên đánh giá Lạc Thanh Liên một lúc, rồi chợt mỉm cười rạng rỡ: “Cũng được. Nếu cậu thật sự có chút bản lĩnh, thì tôi sẽ bán cho cậu giá gãy xương. Năm vạn.”
Lạc Thanh Liên: “…” Cú gãy xương này… cũng quá tàn nhẫn rồi đi? Gãy luôn toàn thân thành cát vụn chứ chẳng đùa!
Đoạn Vân Hạc cũng không nhịn được mà cao giọng nói: “Năm vạn tệ? Ông chủ, món này nước cũng nhiều quá rồi đó. Đồ năm vạn mà hét giá năm trăm vạn, cậu định lừa kẻ ngốc chắc?”
“Đúng vậy.” Nam Yên lạnh nhạt nói: “Chính là lừa kẻ ngốc như anh đấy. Mắt không tinh, không nhận ra hàng quý, chẳng phải lỗi của tôi, phải không?”
Đoạn Vân Hạc: “…”
Cái tên này hình như không có thiện cảm gì với hắn lắm thì phải.
Lạc Thanh Liên nói: “Ông chủ Nam khí phách thật. Chuỗi Phật châu này đúng là vô giá trên thị trường, muốn ra giá bao nhiêu cũng không sai. Nếu đưa lên sàn đấu giá, có khi còn được giá cao hơn nữa.”
Nam Yên khẽ nhếch môi cười: “Tôi thấy người phía sau cậu khí chất quý phái, chắc chắn là nhân vật có tiền. Trong căn phòng này có bao nhiêu pháp bảo, anh ta đều có khả năng mua nổi.”
Dung Cửu Tiêu quan sát Nam Yên, nói: “Trong cửa tiệm của cậu đúng là có không ít hàng tốt, nhưng đồ dởm cũng chẳng thiếu.”
Nam Yên không mấy để tâm, cầm chuỗi Phật châu lên bỏ vào hộp, rồi đưa cho Lạc Thanh Liên, nói: “Thật giả lẫn lộn mới là con đường sinh tồn. Đồ thật làm giả, giả làm thật, hòa trộn mà bán, nếu không thì cửa tiệm này của tôi đã sập từ lâu rồi.”
Lạc Thanh Liên vuốt cằm ra vẻ suy tư, rồi gật đầu nói: “Lời này có lý đấy. Người không biết nhìn hàng thì bán đồ dởm giá cao, người có mắt nhìn thì mua được đồ thật và biết cách dùng đúng chỗ. Dù sao thì ông chủ Nam trắng đen đều làm ăn được, tài lộc đổ vào như nước, đúng là âm thầm phát tài.”
Nam Yên mỉm cười nói: “Con phố này có vô số tiệm bán đồ thật giả lẫn lộn. Nhưng nhiều món dù là hàng thật, với người trong giới Huyền môn thì cũng chẳng có tác dụng gì.”
Trong tiệm này có rất nhiều món cổ vật, dù thời gian tồn tại lâu đời nhưng không có nghĩa là có linh khí, giá trị lịch sử và nghệ thuật cao hơn công dụng thực tế.
Lạc Thanh Liên nhìn quanh các món đồ trưng bày trong tiệm, gật đầu nói: “Quả thực mấy món cổ vật này trong mắt tôi chẳng có tác dụng gì mấy, còn không bằng một chuỗi Phật châu hữu ích.”
Đoạn Vân Hạc nói: “Trong giới Huyền môn hiện nay, lưu truyền bốn món báu vật: Phù Đồ Kiếm, Đan Thiên Phương, Định Hải Dư Đồ, Càn Khôn Bát Quái Bàn. Chỉ là, bốn món này đã bị một thiên tài Huyền môn phản đạo tên Thiên Thủy Nhất Khách lấy đi cách đây hai mươi năm, đến giờ vẫn bặt vô âm tín. Nghe đồn, nếu ai lấy được một trong bốn món này, sẽ nhận được truyền thừa chính thống mạnh nhất của Huyền thuật.”
Lạc Thanh Liên nghe xong hứng thú hẳn lên, hỏi: “Thiên Thủy Nhất Khách là ai thế? Sao tôi chưa từng nghe đến cái tên này?”
Dung Cửu Tiêu liếc nhìn Lạc Thanh Liên, nói: “Thiên Thủy Nhất Khách được xem như cấm kỵ trong Huyền môn. Đệ tử Huyền môn chính tông đều xem hắn là kẻ phản bội lớn nhất.”
“Á, chẳng lẽ hắn từng làm chuyện gì có lỗi với Huyền môn sao?” Lạc Thanh Liên chớp mắt hỏi.
“Hắn cũng chẳng có tật xấu gì khác, chỉ là rất thích sưu tầm pháp bảo, danh khí, cái gì tốt là muốn thu về làm của riêng.” Dung Cửu Tiêu thản nhiên nói: “Chỉ cần có được một trong bốn món báu vật kia đã đủ khiến người ta đỏ mắt, vậy mà hắn gom cả bốn. Thế nên cả Huyền môn đuổi giết hắn cũng là chuyện dễ hiểu.”
Lạc Thanh Liên chợt hiểu ra, gật đầu nói: “Cái này thì cũng chẳng trách được, từ xưa tiền tài đã khiến lòng người lay động. Đối với thuật sĩ Huyền môn, pháp khí chính là sinh mệnh - anh mà cướp mất mệnh căn của người ta, người ta chẳng liều mạng với anh mới là lạ.”
Dung Cửu Tiêu: “…”
Nam Yên lập tức cười lạnh một tiếng, nói: “Cái tên Thiên Thủy Nhất Khách đó, đúng thật là thứ chẳng ra gì. Không nói những chuyện khác, chỉ riêng thanh Phù Đồ Kiếm thôi đã có cấm chú và pháp thuật cấm kỵ trên đó, không phải người có duyên trời định thì căn bản không mở ra hay sử dụng được. Vậy mà hắn vẫn ngứa tay ngứa mắt, nhất quyết chiếm làm của riêng, bị Huyền môn truy sát cũng đáng đời.”
Đoạn Vân Hạc không nhịn được mà nhìn Nam Yên, nói: “Nhìn dáng vẻ của cậu, giống như có thù oán với Thiên Thủy Nhất Khách vậy. Người không biết còn tưởng hắn cướp mất kiếm của cậu.”
Nam Yên bực mình nói: “Liên quan gì đến anh?”
Đoạn Vân Hạc cau mày nói: “Cậu đẹp thế, mà sao nói chuyện thô lỗ vậy?”
“Vậy mà đã gọi là thô lỗ à?” Nam Yên nhướn mày nói: “Xem ra từ nhỏ đến lớn anh chưa từng bị chửi bao giờ nhỉ? Xã hội vẫn chưa dạy dỗ anh đủ nghiêm đấy, đúng là một đứa trẻ còn bú sữa mẹ.”
Đoạn Vân Hạc cau mày, nghiêm mặt nói: “Dù sao tôi cũng là khách của cậu, vậy mà cậu lại công kích cá nhân tôi.”
Lạc Thanh Liên tiện miệng chuyển chủ đề: “Nói mới nhớ, củ nhân sâm kia của anh đúng là phẩm chất không tệ, Đại Bổ Đan chắc tầm một tuần nữa mới luyện xong, lúc đó tôi gửi cho anh.”
Hắn chẳng nghĩ gì cao siêu, chỉ là lo tên Đoạn Vân Hạc này mà nóng đầu lên, lao vào đánh nhau với Nam Yên, đập vỡ đống cổ vật trong tiệm, thì lúc đó tiền đền bù chắc lại rơi lên đầu hắn và Dung Cửu Tiêu mất.
Dù sao thì, Đoạn Vân Hạc trước mắt này đúng là mệnh của một “đồng tử tán tài” mà.
Nghe đến Đại Bổ Đan, Đoạn Vân Hạc lập tức hạ hỏa, nói: “Một tuần là vừa khéo kịp tiệc thọ của lão gia nhà tôi, vậy thì làm phiền Lạc đại sư rồi.”
Lạc Thanh Liên nói: “Không dám, không dám.”
Sau khi nhận lấy chuỗi Phật châu, Lạc Thanh Liên lại đi dạo một vòng trong tiệm, đến khi nhìn thấy một bức tranh treo trên tường thì không kìm được mà dừng lại lâu hơn một chút.
Trên bức tranh vẽ một đôi tình lữ, một người mặc hồng y đứng bên một vị tướng quân mặc áo giáp. Trong tay vị tướng ấy là một thanh kiếm đen tuyền.
Xung quanh họ là biển mây cuồn cuộn, dưới chân là những ngọn núi cao vút. Ánh nắng vàng rực chiếu sáng cả bức tranh, bố cục rất rộng lớn, lại mang đầy ý cảnh.
Dung Cửu Tiêu cũng bước tới xem một lát, hơi cau mày liếc nhìn Nam Yên, cảm thấy nụ cười trên mặt hắn ta có vẻ là lạ.
“Bức tranh này trông rất có linh khí đấy.” Lạc Thanh Liên sờ cằm, không kìm được mà khen một câu.
“Tôi thấy người trong bức tranh này trông lại có chút giống cậu đấy.” Đoạn Vân Hạc liếc nhìn Nam Yên, lại nhìn người mặc hồng y trong tranh, càng nhìn càng thấy hai người thật sự giống nhau.
“Tôi cũng mua lại bức tranh này từ tay người khác.” Nam Yên quan sát bức họa, nói: “Tôi mua là vì cảm thấy tên mặc đồ đỏ trong tranh có chút giống mình, biết đâu có chút duyên phận. Dù sao làm nghề của chúng tôi, ít nhiều cũng tin vào mấy chuyện thế này.”
Đoạn Vân Hạc thở dài, nói: “Có điều, người đàn ông trong tranh kia vừa nhìn đã thấy là kiểu ôn nhuận như ngọc, còn cậu thì…”
Nam Yên lạnh lùng nói: “Nếu mắt không dùng đến thì có thể hiến tặng cho người cần.”
Đoạn Vân Hạc: “…”
Người này dữ quá rồi.
Cuối cùng, Lạc Thanh Liên mua một ít chu sa và giấy vàng thượng hạng, Dung Cửu Tiêu thì mua một đôi ngọc Như Ý, định đem tặng cho mẹ Nhan làm quà, ngoài ra cũng không mua thêm gì nữa.
Rời khỏi Táng Ái Các, ba người lại đi dạo thêm vài chỗ khác, lặt vặt mua thêm vài món đồ cổ có linh khí, rồi mới rời khỏi phố Khai Đan.
Sau khi ba người rời đi, cánh cửa Táng Ái Các cũng tự động đóng lại dù không có gió.
Trong căn phòng âm u, một con quạ bay vào, đáp xuống vai Nam Yên.
Nam Yên giơ tay lên, vuốt ve bộ lông đen bóng mượt của con quạ, nói: “Ba người đó đều không phải hạng dễ chọc vào, ngươi nhìn ra chưa?”
Con quạ kêu “quác quác” hai tiếng, rồi mổ nhẹ vào ngón tay Nam Yên.
Nam Yên khẽ cười một tiếng: “Dung Cửu Tiêu là người có vận số phi phàm, không thể đắc tội. Còn Lạc Thanh Liên, bản chất vốn không phải người, hẳn là giống ta, không có tên trong sinh tử bộ của Diêm Vương.”
Quạ: “Quác quác quác!”
“Thì ra kiếp này hắn lại là một tên đạo sĩ thối.” Nam Yên nhếch môi, lộ ra một nụ cười khó hiểu, nói: “Cái dáng vẻ không thông suốt ấy, thật khiến ta phiền lòng, vô cùng khó chịu.”