Huyền Môn Tiểu Tổ Tông

Quyển 1: Nhân gian giới - Chương 50: Nổi tiếng ở trường học

Trước Sau

break

Đoạn Vân Hạc đang đi trên đường thì bất chợt hắt xì một cái thật to.
Lạc Thanh Liên liếc nhìn hắn, nói: “Có phải… bị ai chửi sau lưng rồi không?”
Đoạn Vân Hạc xoa mũi, nói: “Tôi phong lưu phóng khoáng, anh tuấn tiêu sái thế này, sao có thể có ai ở sau lưng mắng tôi được? Chắc chắn là có người đang âm thầm nhớ thương tôi thôi.”
Lạc Thanh Liên thở dài: “Tôi cứ tưởng mình đã đủ tự luyến rồi, không ngờ so với anh thì tôi vẫn còn kém một bậc.”
Đoạn Vân Hạc không phủ nhận, ngược lại còn gật đầu nói: “Đúng vậy, dù sao thì tôi cũng ăn cơm nhiều hơn cậu mấy năm, độ dày của da mặt chắc chắn là vượt trội hơn rồi. Đừng nản, rồi sẽ có ngày cậu cũng xuất sắc như tôi.”
Lạc Thanh Liên ra chiều suy ngẫm, nói: “Xem ra, tôi còn phải rèn luyện thêm, cố gắng sớm đạt đến cảnh giới cao hơn.”
Dung Cửu Tiêu nghe hai người họ nói chuyện, liếc nhìn cả hai rồi lạnh lùng nói: “Chuyện như thế này có gì đáng để ganh đua chứ?”
Lạc Thanh Liên nói: “Con người phải có tinh thần hiếu thắng, như vậy mới có thể tiến bộ nhanh hơn.”
Dung Cửu Tiêu: “…”
Cũng không nhất thiết phải tiến bộ nhanh đến vậy.
Lạc Thanh Liên xoa cằm, nói: “Tôi cảm thấy Nam lão đại của gia tộc Táng Ái chắc chắn giấu rất nhiều đồ tốt, không nỡ lấy ra cho tôi xem. Rõ ràng tôi cảm nhận được trong tiệm của hắn có rất nhiều món chứa linh khí, nhưng lại chẳng thấy dấu vết gì cả. Tên đó đúng là không thành thật chút nào.”
Đoạn Vân Hạc rất đồng cảm: “Không những không thành thật, mà tính tình còn chẳng ra gì, mở miệng ngậm miệng là châm chọc mỉa mai tôi. Người không biết còn tưởng tôi đội nón xanh cho hắn, giành mất vợ hắn nữa cơ.”
Dung Cửu Tiêu liếc nhìn Đoạn Vân Hạc: “Hắn luôn miệng nói mình đã mở tiệm ở phố Khai Đan nhiều năm rồi, nhưng theo như tôi hiểu về nơi đó, dường như… trước đây phố Khai Đan chưa từng có cửa tiệm nào tên Táng Ái Các cả.”
Đoạn Vân Hạc rõ ràng cũng rất am hiểu về phố Khai Đan, nói: “Táng Ái Các, nửa năm trước còn tên là Minh Nguyệt Các, ông chủ là một người trung niên làm nghề trộm mộ, tôi cũng từng gặp vài lần. Không rõ vì lý do gì mà ông ta đang kinh doanh yên ổn lại đột ngột sang nhượng cửa tiệm, không làm ăn nữa.”
“Đã đột nhiên sang tiệm thì chắc chắn là làm ăn không thuận lợi rồi.” Lạc Thanh Liên mắt sáng lên, nói: “Ông chủ Nam kia nhất định là có chuyện.”
Dung Cửu Tiêu nói: “Cậu có vẻ hứng thú với hắn nhỉ.”
Lạc Thanh Liên gật đầu, nói: “Tôi luôn có hứng thú với những người có câu chuyện.”
Dung Cửu Tiêu khẽ cười lạnh một tiếng: “Tôi thấy cậu là có hứng thú với người đẹp thì đúng hơn.”
Lạc Thanh Liên lập tức ho một tiếng, làm bộ lấy lòng quay sang Dung Cửu Tiêu: “Tôi thấy hứng thú nhất với Cửu ca ca đấy, không biết Cửu ca ca học đạo ở đâu, tiên phủ nơi nào, định khi nào thì cưới tôi về nhà đây?”
Dung Cửu Tiêu liếc hắn một cái, thản nhiên nói: “Đợi cậu gom đủ của hồi môn rồi tính.”
Lạc Thanh Liên lập tức hỏi: “Vậy cần sính lễ gì?”
Dung Cửu Tiêu nghĩ một lúc rồi nói: “Hôm nay đã nhắc đến bốn món bảo vật, chi bằng gom đủ Phù Đồ Kiếm, Đan Thiên Phương, Định Hải Dư Đồ, Càn Khôn Bát Quái Bàn đi, rồi hẵng nói đến chuyện thành thân.”
Lạc Thanh Liên sững sờ như hóa đá, ấm ức nói: “Anh cứ nói thẳng là không muốn cưới tôi đi, thế là xong, cần gì nói vòng vo đến vậy.”
Dung Cửu Tiêu rất sảng khoái đáp: “Vậy thì tôi nói thẳng, tôi không muốn cưới cậu, không có ý gì khác cả.”
Lạc Thanh Liên lập tức như bị sét đánh, ôm ngực nói: “Cửu ca ca, lần sau anh nói uyển chuyển một chút nhé, tôi phát hiện mình chịu không nổi đòn trí mạng từ sự thật đâu.”
Dung Cửu Tiêu nhìn Lạc Thanh Liên, nói: “Cậu không thể đừng nhắc đến chuyện cưới tôi được à?”
Lạc Thanh Liên lắc đầu, thở dài đầy sâu sắc: “Thôi vậy, đòn trí mạng từ số mệnh, thật ra cũng là một loại rèn luyện, tôi chỉ có thể rơi lệ mà đón nhận thôi.”
Dung Cửu Tiêu: “…”
Đoạn Vân Hạc nghe đến mê mẩn, trong lòng không ngừng tặc lưỡi, không kìm được mà giơ ngón cái về phía Lạc Thanh Liên.
“Lạc đại sư, ngài đúng thật là người dũng cảm nhất mà tôi từng gặp.” Đoạn Vân Hạc khâm phục nói: “Kiểu người như Cửu thiếu, từ trước tôi đã cảm thấy cậu ấy là dạng cô đơn cả đời, giống như một khúc gỗ khảm hoa đẹp đẽ nhưng cứng nhắc, chẳng hiểu tình thú là gì, lại còn độc miệng nữa. Không ngờ ngài bị từ chối thẳng như vậy rồi mà vẫn còn có thể ôm hy vọng với cậu ấy.”
Trước đây cũng từng có người thử theo đuổi Dung Cửu Tiêu, nhưng đều không chịu nổi kiểu cách lạnh nhạt, tuyệt tình và không nể mặt của hắn, cuối cùng ai cũng bỏ cuộc, thậm chí còn thề không bao giờ qua lại với hắn nữa.
Không ngờ Lạc Thanh Liên lại có thể thoải mái đến mức này.
Lạc Thanh Liên xoa xoa mặt mình, nói: “Lão Tam đã nói ngay từ đầu rồi, theo đuổi Cửu ca ca thì phải vứt hết liêm sỉ, gần nước thì được hưởng trăng trước, cứ phải liều mạng tạo sự hiện diện trước mặt anh ấy, khiến mỗi hơi thở mà anh ấy hít vào cũng đều có mùi vị tình yêu của tôi dành cho anh ấy, phải đạt đến cảnh giới mắng không đáp, đánh không trả, trở thành một cầu vồng sống có đủ năm tốt bốn đẹp, có như vậy mới mong theo đuổi được Cửu ca ca.”
Tuy nhiên, Lạc Thanh Liên vẫn cảm thấy da mặt mình còn chưa đủ dày, cần tiếp tục rèn luyện thêm.
Đoạn Vân Hạc bừng tỉnh đại ngộ, ánh mắt đầy phức tạp nhìn Lạc Thanh Liên đang đi trên con đường tà đạo một cách nghiêm túc, nói: “Vậy thì cho phép tôi chúc ngài… chúc mừng năm mới trước luôn nhé.”
Lạc Thanh Liên nói: “Anh lớn từng này rồi, đừng nên có ý đồ với tiền lì xì nữa chứ.”
Đoạn Vân Hạc: “…” Hắn không có ý đó mà!
Dung Cửu Tiêu lại nở một nụ cười lạnh đầy nguy hiểm. Trước đó hắn đã thấy kỳ lạ, Lạc Thanh Liên bị hắn đả kích lâu như thế mà vẫn không chịu bỏ cuộc, thật sự là hiếm thấy. Hóa ra là cái tên đầu đất hỗn đản Dung Tinh Lan giở trò mờ ám sau lưng, bất kể Lạc Thanh Liên có biết sở thích của hắn hay không, thì Dung Tinh Lan chắc chắn biết rất rõ - điều hắn ghét nhất chính là kiểu người bám dai không buông.
Dung Cửu Tiêu lạnh nhạt liếc nhìn Lạc Thanh Liên, người vẫn đang hăng say truyền thụ kinh nghiệm theo đuổi người trong lòng cho Đoạn Vân Hạc, trong đầu vừa đau lại vừa cảm thấy có chút buồn cười.
Tên đại quỷ này… cũng không đến mức khiến người ta chán ghét.
Về đến ký túc xá, Lạc Thanh Liên vừa bước vào cửa liền bị ba đôi mắt nhìn chằm chằm.
Lạc Thanh Liên chớp mắt, đảo mắt nhìn qua gương mặt ba người bạn cùng phòng, hỏi: “Sao vậy?”
Ngụy Tuyên là người đầu tiên lao tới, kích động nhìn Lạc Thanh Liên, đấm một cú lên vai hắn, nói: “Lạc nhi à, cậu thật sự quá ngầu luôn đó!”
Lạc Thanh Liên nói: “Tôi ngầu là sự thật không thể chối cãi, chẳng lẽ đến hôm nay cậu mới phát hiện ra?”
Hắn nghi ngờ thị lực của Ngụy Tuyên lại giảm rồi, nếu không thì sao đến giờ mới nhận ra hắn đẹp trai.
Tạ Hy Ngôn giật giật khóe miệng, mở diễn đàn ra đưa cho Lạc Thanh Liên xem, nói: “Cậu ta nói không phải là mặt cậu đẹp, mà là video cậu solo với Vương Thành Phong ngoài sân thể dục - đang hot rần rần trên diễn đàn đấy.”
“À, chuyện đó à.” Lạc Thanh Liên tỏ vẻ không hứng thú, liếc qua bài viết nổi bật nhất trên diễn đàn, nói: “Sao ai cũng nói tôi mạnh mẽ, hành động ngầu lòi, chẳng lẽ họ không để ý đến khuôn mặt tuấn tú rạng ngời của tôi sao?”
Lạc Thanh Liên tiếc nuối không thôi, nói: “Tôi biết ngay mà, không nên để khí chất bá đạo của mình lộ ra quá nhiều, nếu không, người ta sẽ dễ quên mất tôi đẹp trai đến nhường nào.”
Tạ Hy Ngôn: “…”
Tên Lạc Thanh Liên này, đúng là tự luyến thật đấy, đặc biệt là đối với ngoại hình của bản thân - cực kỳ chú ý, cực kỳ tự mãn, thi thoảng lại tự khen mình vài câu.
Có lẽ… thế giới đoạn tụ đều như vậy chăng?
Lý Gia Niên đánh giá Lạc Thanh Liên, nói: “Nghe nói Vương Thành Phong rời đi trong nước mắt, cảm thấy mình đã bị vấy bẩn, không còn mặt mũi gặp ai nữa. Thậm chí còn trực tiếp nộp đơn xin bảo lưu, vừa rồi thu dọn đồ đạc xong là về nhà luôn.”
Lạc Thanh Liên nghe vậy thì ngạc nhiên nói: “Không đến mức đó chứ? Chẳng phải chỉ là bị tôi vác lên rồi chạy mấy vòng thôi sao? Tôi có cởi quần cậu ta đâu, cũng chẳng đánh vào mặt cậu ta, sao lại mất mặt đến mức đó?”
Tên Vương Thành Phong này, cao mét tám mấy, thân hình vạm vỡ đầy cơ bắp mà sức chịu đựng tâm lý lại kém đến vậy, đúng là kiểu người từ nhỏ sống trong thuận lợi, được người người nâng niu, thiếu hẳn sự dạy dỗ nghiêm khắc và va chạm thực tế từ xã hội.
Lý Gia Niên nhìn Lạc Thanh Liên với ánh mắt phức tạp, nói: “Tên Vương Thành Phong đó vẫn luôn tự cho mình là cao thủ võ lâm, lần này bị cậu dễ dàng đánh bại như vậy, cảm thấy mất mặt cũng là điều dễ hiểu thôi.”
“Bị tôi đánh bại thì mất mặt lắm sao?” Lạc Thanh Liên cau mày, không phục nói: “Cao thủ như tôi đây, thiên tài trong các thiên tài, chịu ra tay giao đấu với cậu ta đã đủ để cậu ta khoe khoang suốt mười năm rồi.”
Ngụy Tuyên đẩy gọng kính, nói: “Có lẽ là do cậu ta giác ngộ tư tưởng chưa đủ cao, dù sao thì trước đây cũng chưa từng gặp cao nhân như cậu.”
Tạ Hy Ngôn gật đầu đồng tình: “Nói có lý.”
Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại, Lạc Thanh Liên đúng thật là một kẻ ra tay tàn nhẫn. Nói thật, nếu hắn chỉ đè Vương Thành Phong xuống đất đánh một trận, chứ không phải vác lên chạy vòng vòng quanh sân thể dục, thì e là Vương Thành Phong cũng chưa đến mức suy sụp tinh thần như núi sụp như vậy.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lý Gia Niên vang lên.
Lý Gia Niên bắt máy, ừ à mấy câu qua loa rồi mới cúp điện thoại.
Lạc Thanh Liên phát hiện cậu ta đang lén lút nhìn mình, liền nheo mắt lại, nói: “Tiểu Lý Tử, cậu làm chuyện gì có lỗi với tôi đúng không?”
“Không có đâu, tôi đang làm chuyện tốt đôi bên cùng có lợi mà.” Lý Gia Niên lập tức cười gian, nói: “Cậu không biết đấy thôi, từ khi cậu nổi tiếng trên diễn đàn, có rất nhiều đàn em, đàn chị, đàn anh muốn xin cách liên lạc của cậu, trong đó không thiếu mấy học bá ở cơ sở chính. Nhưng vì cậu đổi số rồi, nên không có nhiều người liên lạc được với cậu. Thế là họ mới nghĩ đến chuyện kết bạn QQ với tôi trước, rồi nhờ tôi thêm bạn với cậu. Sao nào, tôi có nghĩa khí chưa?”
Lạc Thanh Liên nhìn Lý Gia Niên, nói với vẻ thương cảm: “Anh em à, đây là lần đầu tiên tôi thấy có người làm ‘công cụ sống’ mà vui vẻ đến thế đấy. Cậu thật sự chẳng có chút chí hướng nào luôn.”
Lý Gia Niên thì lại hoàn toàn không để tâm chuyện mình làm ‘công cụ sống’, nói: “Công cụ hay không chẳng quan trọng, điều quan trọng là cuối cùng mấy em gái xinh xắn cũng chịu chủ động kết bạn QQ với tôi rồi, đây là bước tiến mang tính chất đột phá đấy.”
Lạc Thanh Liên đau lòng trách móc: “Niên Niên à, cậu thay đổi rồi. Trước kia cậu từng nói, trong sách có nhan sắc như ngọc, giờ thì cậu không còn là học bá mà tôi từng biết nữa rồi.”
Lý Gia Niên làm ra vẻ triết nhân, nói: “Nhan sắc như ngọc trong sách cũng chỉ là người giấy thôi, làm sao sánh được với người thật ba chiều ngoài đời?”
Lạc Thanh Liên: “…”
Tên này nói… nghe cũng hơi có lý đấy chứ.
Quả nhiên, QQ của Lạc Thanh Liên nhanh chóng vang lên liên hồi ‘tít tít tít tít…’.
Lạc Thanh Liên mở ra xem, thấy một hàng dài lời mời kết bạn, nam có nữ có, nội dung thì muôn hình vạn trạng, có lời còn vô cùng trắng trợn.
“Anh ơi có chơi top-bottom không? Em thuần bot.”
“Bot đô tìm top.”
“Top khủng, thuần top, hẹn không? Đảm bảo phê!”
“Anh đẹp trai quá trời ơi, cho em cơ hội làm quen nha, em là sinh viên năm ba lớp một Khoa Văn.”
“Chào mừng bạn đến với Câu lạc bộ Nhân vật Thần kỳ, mình là Phó Hội trưởng La Tử Tinh, rất vui được làm quen với bạn!”
“Bro đỉnh thật sự, không có ý gì đâu, chỉ muốn kết bạn làm quen chút thôi.”
“…”
Lạc Thanh Liên ủ rũ thở dài: “Đúng là thời thế suy đồi, lòng người đổi thay.”
Tạ Hy Ngôn nhướng mày nói: “Không ngờ đấy, trường mình lại có nhiều gay đến vậy, mà lại toàn mấy em bot lẳng lơ nữa chứ.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương