Thập Niên 70: Phú Tam Đại

Chương 10

Trước Sau

break

Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng phải dùng tài nguyên hữu hạn để khiến bản thân sống thoải mái nhất, miễn không phạm pháp là được.

"Ăn bám" đâu chỉ có nghĩa là chỉ dựa vào cha mẹ đẻ, cha vợ thì cũng là cha mà! Anh tự hứa với lòng, nếu sau này tìm được ông cha vợ tốt, anh nhất định sẽ sinh một đứa cháu thật ngoan để dưỡng lão cho ông ấy!

Lý Thanh Thúy không hay biết tâm tư của anh, cô bẽn lẽn nói:

"Dù sao anh cũng phải đi, cha tôi đồng ý rồi. Anh không muốn lấy lòng cha tôi sao?"

"Cái đó thì muốn chứ." - Thẩm Gia Thụ thừa nhận. Anh đương nhiên muốn đội trưởng thích mình để sau này còn được phân việc nhẹ lương cao.

"Vậy thì đi thôi! Anh cứ thể hiện cho tốt vào, để cha tôi thấy được những ưu điểm khác của anh."

Thẩm Gia Thụ cảm thấy toàn thân mình chỗ nào cũng là ưu điểm, cần gì phải thể hiện? Anh đứng giữa đám đông đã là viên minh châu tỏa sáng rực rỡ rồi, chẳng qua hiện tại minh châu đang tạm bị bám bụi mà thôi.

Nhìn cô gái trước mặt, Thẩm Gia Thụ có chút khó xử. Anh muốn từ chối thẳng thừng nhưng lại sợ đắc tội. Bà nội từng dặn: "Đừng bao giờ tùy tiện đắc tội phụ nữ, kết cục thảm lắm con ạ."

Thế nên trước đây dù có chơi bời thế nào, anh cũng không dám đùa giỡn tình cảm của ai vì sợ họ đau lòng.

"Thôi kệ, cứ vậy đi."

Hiện tại anh như "hổ xuống đồng bằng", đành phải nể mặt đại đội trưởng vậy.

Thấy Thẩm Gia Thụ gật đầu, Lý Thanh Thúy mừng rỡ vô cùng. Trước khi chạy đi, cô còn bỏ lại một câu đầy ẩn ý:

"Anh là Gia Thụ, còn tôi là Thanh Thúy. Cây thì phải xanh tươi mới tốt chứ nhỉ!"

Nói xong, cô che mặt chạy biến, quên luôn cả việc mình đang trong giờ làm. Thẩm Gia Thụ ngẩn ngơ, đúng là "tâm tư con gái như kim dưới đáy bể".

Đến ngày đi đón thanh niên trí thức, Thẩm Gia Thụ đặc biệt trau chuốt ngoại hình một chút. Không phải để mồi chài ai, mà chủ yếu là anh không muốn bị đám người từ thành phố coi thường.

Đối mặt với những người cùng sống trong môi trường cũ với mình, anh vẫn còn chút sĩ diện của một công tử.

Lưu Quế Hoa thấy con trai ăn mặc chỉnh tề, tóc tai chải chuốt thì không vui:

"Có phải đi xem mắt đâu mà điệu đà thế hả con?"

"Thì con làm đẹp là để giữ mặt mũi cho mẹ mà! Lát nữa con sẽ khoe với họ: Mẹ tôi là Lưu Quế Hoa, người phụ nữ có phúc nhất cái đội sản xuất này. Đảm bảo bọn họ phải ghen tị đỏ mắt cho xem!"

Lưu Quế Hoa hiếm khi bị con trai nịnh đến bật cười như vậy. Nhưng bà cũng chỉ vui được một lát thôi, ở cái tuổi này của bà, lời ngon tiếng ngọt không còn tác dụng bằng thực tế.

"Làm cho tốt vào, đừng để cả đội mất mặt."

"Con biết rồi, nếu không con đã chẳng đầu tư thế này." Thẩm Gia Thụ đứng trước cái gương nứt, dính chút nước vuốt lại mái tóc.

Cái vẻ điệu đà ấy khiến Lưu Quế Hoa nhìn mà "ngứa răng". Nhưng cũng phải công nhận, trong mấy thằng con, thằng út này là khôi ngô nhất. Tuy còn trẻ nhưng dáng người cao ráo, da dẻ lại trắng trẻo.

Đúng là cái đẹp nào cũng phải đắp bằng tiền mà ra. Lưu Quế Hoa thầm nghĩ, thà rằng con mình nó xấu một chút nhưng siêng năng, còn hơn đẹp mã mà lười biếng thế này.

Thẩm Gia Thụ hiếm khi có dịp được ra ngoài với tâm trạng nhẹ nhõm thế này. Thế nhưng, sự thư thái đó chỉ duy trì được cho đến trước khi anh chạm mặt Lý Thanh Thúy. Nhìn thấy cô nàng, anh bắt đầu thấy hối hận vì đã ăn diện quá mức.

Nhìn cái điệu cười đỏ mặt tía tai của cô ta, chắc chắn là lại hiểu lầm gì rồi.

Ngược lại, Đội trưởng Lý lại cực kỳ tán thành vẻ ngoài chỉnh tề này của Thẩm Gia Thụ. Ông muốn cho đám "oắt con" thành phố kia thấy rằng, dân làng ông cũng chẳng thiếu nhân tài.

Dù Thẩm Gia Thụ chỉ được cái mã bên ngoài, nhưng ít ra cũng đủ để làm bộ mặt cho đội, để sau này bọn chúng không dám tự cao tự đại, cậy mình là người thành phố mà lên mặt quý tộc.

Trên đường đi, Đội trưởng Lý hỏi Thẩm Gia Thụ định bụng sẽ nói chuyện với đám thanh niên trí thức kia thế nào. Anh đáp trôi chảy:

"Cháu đã chuẩn bị kỹ từ tối qua rồi ạ. Đầu tiên cháu sẽ giới thiệu sơ lược về tình hình dân cư, sau đó nói về số lượng ruộng đất và các ngành nghề chính trong thôn. Cuối cùng, cháu sẽ nhấn mạnh những thành tích sản xuất mà đội ta đạt được những năm gần đây. Phải làm sao để các đồng chí thành phố cảm nhận được trọn vẹn tinh thần sống tích cực, vươn lên của vùng nông thôn chúng ta."

Thực chất là để bọn họ nhận rõ hiện thực, biết đến đây không phải để hưởng phúc. Đừng có giống như anh bây giờ, ngày nào cũng sống như gặp ác mộng mà chẳng muốn chấp nhận.

Đội trưởng Lý gật đầu tâm đắc, cảm thấy Thẩm Gia Thụ chuẩn bị rất vững vàng, xem ra lần này chọn đúng người rồi.

Nếu cử cái hạng lầm lì, cạy miệng không ra nửa chữ thì mới thật là mất mặt. Dân quê ông không thể để mất thể diện trước mặt đám trẻ thành phố, có như vậy sau này mới dễ bề quản lý.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương