Thập Niên 70: Phú Tam Đại

Chương 3

Trước Sau

break

Thẩm Gia Thụ chậm rãi đi theo sau mọi người, cùng cả nhà đến nhà kho nhận nông cụ.

Trên đường đi, không ít người chào hỏi nhà họ Thẩm, tiện thể cũng hỏi thăm anh đã đỡ hơn chưa.

Thẩm Gia Thụ yếu ớt đáp: “Vẫn chưa ổn lắm.”

“…"

Mọi người nhất thời không biết nói gì, chỉ lặng lẽ đi lấy nông cụ rồi xếp hàng đăng ký.

Thẩm Gia Thụ rất nhanh đã nhận ra, những người này chẳng hề có chút thương hại hay đồng cảm nào với mình.

Anh cũng chỉ có thể chấp nhận, cầm lấy chiếc liềm, chuẩn bị xuống đồng gặt lúa.

Bây giờ là tháng tám, đúng mùa thu hoạch. Nhìn lưỡi liềm sắc bén trong tay, anh không khỏi có chút rén.

Ký ức của thân thể này nói cho anh biết, nếu không biết dùng thì thứ này hoàn toàn có thể cứa rách tay, chảy máu lúc nào không hay.

“Thẩm Gia Thụ, ký tên đi.”

Một giọng nói dịu dàng vang lên.

Người nói là Lý Thanh Thúy, con gái út của đội trưởng, hiện đang phụ trách quản lý nông cụ. Da cô hơi ngăm, nhưng lại tròn trịa đầy đặn hơn những cô gái khác trong đội, nên nhìn khá nổi bật.

Thẩm Gia Thụ biết rõ, cuộc sống của cô tốt hơn nhiều người. Là con gái út lại có cha làm đội trưởng, cô không cần phải ra đồng làm việc nặng như những người khác.

Anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình lại đi ghen tị với con gái của đội sản xuất.

Thẩm Gia Thụ cúi đầu ký tên, rồi phát hiện trên tờ giấy có không ít vòng tròn với dấu thập.

Rõ ràng có rất nhiều người thậm chí còn không biết viết tên mình, chỉ có thể dùng ký hiệu thay thế.

Ngay khoảnh khắc đó, trong lòng anh chợt lóe lên một tia hy vọng.

Anh có văn hóa, có kiến thức.

Biết đâu có thể nghĩ cách kiếm một công việc nhẹ nhàng hơn trong đội?

Chỉ cần cầm cự đến ngày có thể quay về thời hiện đại là được.

Đúng vậy, Thẩm Gia Thụ vẫn chưa từ bỏ hy vọng. Anh luôn cảm thấy mình còn cơ hội quay về.

Biết đâu lần sau lại bị say nắng thêm một lần, tỉnh dậy là quay lại rồi cũng nên.

Chỉ là anh không dám thử thật.

Dù sao đây cũng là thời đại còn lạc hậu, điều kiện y tế kém. Lỡ xảy ra chuyện mà không được cứu chữa kịp thời, đến lúc không quay về được thì coi như xong luôn.

Sau khi tự an ủi xong, tâm trạng anh cũng dễ chịu hơn không ít.

Anh cầm liềm, ký tên xong liền rời đi, khóe môi còn mang theo chút ý cười.

Lý Thanh Thúy lén nhìn theo anh, gò má hơi đỏ lên. Trong lòng dấy lên chút rung động xen lẫn do dự.

Hai người từng là bạn học, mà Thẩm Gia Thụ lại là nam sinh đẹp trai nhất lớp. Cô đã thầm thích anh từ lâu.

Chỉ tiếc trước giờ anh chưa từng để ý đến cô.

Nhưng vừa rồi… hình như anh đã cười với cô.

Nghĩ vậy, trái tim thiếu nữ khẽ rung lên, nhưng đồng thời cô cũng hiểu, gia đình chắc chắn sẽ không đồng ý.

Bởi vì Thẩm Gia Thụ không biết làm việc, sau này rất khó nuôi nổi vợ con.

Thậm chí lúc này, cô còn lặng lẽ nghĩ, nếu sau này có thể gả cho anh, rồi nhờ cha giúp anh tìm một công việc nhẹ nhàng thì cũng không tệ.

Chỉ là nghĩ đi nghĩ lại, cô cũng biết chuyện đó không dễ.

Gia đình đã sắp xếp cho cô công việc này, không thể chuyện tốt nào cũng rơi hết vào tay cô được.

Nghĩ vậy, cô chỉ đành thở dài.

...

Còn Thẩm Gia Thụ lúc này hoàn toàn không biết nụ cười vô tình của mình vừa khiến một cô gái rung động.

Anh vẫn đang bận tính toán cho tương lai.

Ban nãy anh đã âm thầm cân nhắc một lượt các vị trí trong đội, cuối cùng phát hiện ra một sự thật khiến người ta tuyệt vọng.

Không còn chỗ trống.

Một cái cũng không.

Thẩm Gia Thụ bèn lén tìm anh ba Thẩm Gia Lương, người được phân cùng chỗ làm với mình.

Anh không ngu đến mức nói thẳng ý định, mà vòng vo nhắc đến Thẩm Hữu Minh:

“Anh ba, anh nói xem, vị trí trong đội đều kín hết rồi. Vậy sau này Hữu Minh học xong cấp hai, thật sự có thể kiếm được một chân ghi công điểm sao? Em cứ thấy chuyện này… không đáng tin lắm.”

Thẩm Gia Lương liếc anh một cái:

“Chú tưởng dễ lắm à? Đó chỉ là mẹ tự an ủi thôi. Chút quà cáp với ít tiền mà muốn đổi việc tốt như vậy, chú nghĩ đơn giản quá rồi. Người ta không có con à? Ngay cả vị trí thủ kho còn toàn truyền cho con, rồi truyền tiếp cho cháu. Ai thèm để ý chút đồ của nhà mình?”

Thẩm Gia Thụ: “...”

Đúng là thời nào cạnh tranh việc làm cũng khốc liệt như nhau.

Không những vậy, ở đây còn là kiểu cha truyền con nối.

Thẩm Gia Lương thở dài:

“Ai bảo mình không có một người cha tốt chứ.”

Thẩm Gia Thụ im lặng nghĩ thầm: Anh có đấy. Cha anh ở thời hiện đại còn giàu vãi.

Thấy em trai không nói gì, Thẩm Gia Lương nheo mắt:

“Lão tứ, chú lại đang tính cái gì đấy?”

Nói xong còn cười khẩy:

“Giữa ban ngày mà đã mơ rồi à?”

Thẩm Gia Thụ liếc hắn:

“Vừa rồi anh còn dám nói cha không tốt. Em nhớ rồi, lát về em sẽ kể lại.”

Nghe vậy, Thẩm Gia Lương lập tức hoảng:

“Đừng! Anh chỉ thuận miệng nói thôi mà!”

Thẩm Gia Thụ thản nhiên:

“Em cũng chỉ thuận miệng kể lại thôi. Cha có tin hay không thì em không chắc.”

Thẩm Gia Lương: “...”

Lão tứ này càng ngày càng âm hiểm.

Hắn nghiến răng:

“Chú muốn gì?”

Thẩm Gia Thụ lập tức cười:

“Lát nữa anh giúp em làm việc. Em sợ mình làm không xong, lại liên lụy cả nhà.”

“Có cái rắm!”

Thẩm Gia Lương lập tức từ chối.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương