Tiểu Trù Nương Ở Biên Quan (bản Dịch)
Tiểu Trù Nương Ở Biên Quan (bản Dịch)

NỘI DUNG

Người thừa kế tiệm lẩu lâu đời Khương Ngôn Ý vừa mở mắt đã phát hiện mình xuyên vào một nữ phụ ác độc trong quyển truyện ngôn tình cổ đại.

Còn bởi vì hãm hại nữ chính mà bị lưu đày tới quân doanh nơi biên quan, trở thành đồ chơi tìm vui cho các tướng sĩ trong quân.

Nàng sờ lên vết sẹo trên thái dương mà nguyên chủ lưu lại sau khi đụng đầu vào tường, yên lặng cầm lấy nồi muôi. Là một nhân vật phụ nhỏ bé, nàng cảm thấy mình không cần thiết phải đi theo các nhân vật chính và tình tiết câu chuyện.

*

Các tướng sĩ đại doanh Tây Châu đều nói, nữ đầu bếp nhỏ mới tới có tài nấu nướng tuyệt nhất.

Sách Bỉnh [1] nàng làm, ăn khô thì là bánh nhưng ngâm vào nước sôi vào thì chính là một tô mì thơm ngon, quả thật là vật thiết yếu trong hành quân đánh giặc!

[1]: Là món ăn được coi là thủy tổ của Miến Điều (món mì). Trong Sách Thực Thuyết Lược, ghi rõ: Miến Điều, cổ gọi là Sách Bỉnh, còn gọi là Thang Bỉnh, sở dĩ gọi là Sách Bỉnh là dựa vào hình dạng giống như sợi thừng của nó, gọi là Thang Bỉnh vì muốn nói đến cách ăn với canh vậy. Thủ pháp làm Miến Điều (mì) tương đối đơn giản, chỉ là cách dùng tay chế bột thành từng sợi to nhỏ so với chiếc đũa ăn cơm, sau đó đem nấu với nước dùng.

Khương Ngôn Ý: "Không phải, đây là mì ăn liền." 

Nàng pha trà, bọt khí bay lên, vào miệng lại ngọt lịm, mơ hồ còn có thoang thoảng mùi rượu nồng rát cổ họng!

Khương Ngôn Ý: "Không phải, đây là Cocacola!"

Nồi canh nàng nấu, canh để trên lửa đỏ, vật bay trên trời, vật bơi trong nước, vật chui trong đất, tất cả đều có thể bỏ vào, mùi vị có thể nói là tuyệt nhất nhân gian!

Khương Ngôn Ý: "... Đây thật sự chỉ là một nồi lẩu rất bình thường của đời sau."

Vị hôn phu đã từng huỷ bỏ hôn ước muốn lãng tử quay đầu, Liêu Nam Vương lãnh khốc thô bạo theo như đồn đãi ném trường kích: "Cút xa một chút, đây là vợ của Bổn vương!"

*

Liêu Nam Vương Phong Sóc hung danh bên ngoài, trong quân đội được xưng là "Người gian ác", mọi người tránh không kịp.

Hắn có một bí mật, hắn đã mất đi vị giác, ăn bất kì món sơn trân hải vị gì đều là nhạt như nước ốc, có một ngày hắn bỗng nhiên phát hiện, hễ tới gần đầu bếp nhỏ trong quân doanh kia, vị giác của hắn có thể khôi phục một chút.

Vì để ăn được món ăn có mùi vị, mỗi lần hắn dùng cơm cũng đều truyền đầu bếp nhỏ kia đến chia thức ăn.

Một lần đầu bếp nhỏ kia làm kẹo tỏi, Phong Sóc nếm thử cảm thấy mùi vị không tệ.

Ngày hôm sau trong một món rau trộn, hắn chuẩn xác không sai gắp một tép tỏi ăn sống —— khuôn mặt liền tái mét tại chỗ.

Đối mặt với ánh mắt tìm tòi của đầu bếp nhỏ, hắn điềm nhiên như không có việc gì nuốt xuống, sau đó quát lên điên cuồng uống mười chén nước.

Khương Ngôn Ý (vẻ mặt ngu người ): ? ? ? Vì sao vương gia muốn ăn tỏi sống?

DANH SÁCH CHƯƠNG (500) Danh sách chương

Chương 391: Tặng nỏ 6 Điểm chương
Chương 392: Không ngốc, không ngốc! 6 Điểm chương
Chương 393: Ngon thì cắn ta này 6 Điểm chương
Chương 394: Bắt chuột 6 Điểm chương
Chương 395: Xảy ra chuyện lớn 6 Điểm chương
Chương 396: Mở tư thục 6 Điểm chương
Chương 397: Mạt tướng lĩnh mệnh 6 Điểm chương
Chương 398: Giao trọng trách 6 Điểm chương
Chương 399: Thái hậu hoăng rồi 6 Điểm chương
Chương 400: Mưu hại hoàng tự 6 Điểm chương
Chương 401: Tên điên 6 Điểm chương
Chương 402: Hầu hạ Hi phi cho tốt 6 Điểm chương
Chương 403: Hội họp 6 Điểm chương
Chương 404: Bàn chuyện 6 Điểm chương
Chương 405: Kẹo ngọt 6 Điểm chương
Chương 406: Nhìn nàng đó 6 Điểm chương
Chương 407: Món ăn cung đình 6 Điểm chương
Chương 408: Kho báu bị sơn tặc cướp rồi 6 Điểm chương
Chương 409: Tập trung kinh doanh 6 Điểm chương
Chương 410: Diệt phỉ 6 Điểm chương
Chương 411: Quy hàng thôi 6 Điểm chương
Chương 412: Thuần phục 6 Điểm chương
Chương 413: Dỗ người 6 Điểm chương
Chương 414: Thôn trang 6 Điểm chương
Chương 415: Mua ốc 6 Điểm chương
Chương 416: Tương tư 6 Điểm chương
Chương 417: Khó ngủ 6 Điểm chương
Chương 418: Gông cùm 6 Điểm chương
Chương 419: Bún ốc 6 Điểm chương
Chương 420: Mùi vị ngon tuyệt 6 Điểm chương
BÌNH LUẬN (0)
Đề xuất cho bạn
ĐỀ XUẤT CHO BẠN