Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ
Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

  • Đánh giá: 0 /10 từ 0 lượt
Dịch giả Nana
Tình trạng Còn tiếp
Thể loại Tiên hiệp Đam Mỹ Trùng sinh Cổ Đại Trọng Sinh Đam Mỹ Trọng Sinh Đam Mỹ Cổ Đại

NỘI DUNG

1.

Mạng sống của Tạ Chiết Ngọc là do đại sư huynh đã không màng tính mạng để đổi lấy.

Bởi vì hắn, đại sư huynh đã phải chịu trọng thương, chỉ còn cách cái chết trong gang tấc, từ đó trở thành một phế nhân chìm sâu vào giấc ngủ dài.

Đại sư huynh vốn là trụ cột vững chãi của môn phái, hoàn mỹ không một vết nhơ. Tạ Chiết Ngọc lại lỗ mãng hung hãn, thích tát người khác, bị mọi người ghét bỏ căm thù. Ngược lại, đại sư huynh luôn đáng tin cậy và trầm ổn, vừa là thầy vừa là cha, nhận được sự kính trọng của tất cả mọi người.

Tạ Chiết Ngọc may mắn sống sót suốt mười năm ròng rã. Trong mười năm ấy, người trong môn phái không ngớt tiếng thở dài than vãn, oán trách vì y mà môn phái đã mất đi một thiên chi kiêu tử.

Tạ Chiết Ngọc cũng cảm thấy như vậy, không lúc nào y không ước rằng giá như người bị hồn phi phách tán khi đó là chính mình thì tốt biết mấy. Y nợ đại sư huynh, cũng nợ cả môn phái này.

Thế nên bất kể người khác có ức hiếp y ra sao, y đều lặng lẽ cam chịu tất cả, coi đó như là một cách để trả nợ.

2.

Một ngày nọ, Tạ Chiết Ngọc tình cờ nghe thấy Tam sư huynh, người đêm qua vừa mới đè lên giường của y, đang trò chuyện cùng kẻ khác.

"Đại sư huynh là vầng trăng sáng vằng vặc, là núi cao khiến người ta phải ngước nhìn, không ai là không ngưỡng mộ. Một thiên tài xuất chúng như thế, vậy mà lại vì cái thứ thấp hèn kia mà trọng thương hôn mê, đến nay vẫn chưa thể tỉnh lại."

"Tên Tạ Chiết Ngọc kia nếu như còn chút lương tâm, còn biết liêm sỉ, thì nên tự tay khoét bỏ Phượng Hoàng mạch trên người mình để cứu đại sư huynh trở về."

Đến tận lúc này, Tạ Chiết Ngọc mới hiểu ra mình nên trả món nợ này như thế nào.

Y xoay người, lập tức đi thẳng về phía động phủ của đại sư huynh.

3.

Sau mười năm chìm sâu trong giấc ngủ, hồn phách đại sư huynh đã trở về vị trí cũ, trọng thương lành hẳn, hắn mở mắt ra như một kỳ tích.

Câu đầu tiên hắn nói sau khi tỉnh dậy là: "Chiết Ngọc vẫn ổn chứ? Khi đó bí cảnh vô cùng hiểm nguy, đệ ấy có bị thương ở đâu không?"

Mọi người đều sững sờ, chỉ có thể ấp úng che giấu: "Không hề bị thương."

Không hề bị thương... chỉ là đã chết rồi.

4.

Tạ Chiết Ngọc nhắm mắt lại, cứ ngỡ cuối cùng cũng có thể dùng mạng để trả nợ, không ngờ y chẳng những không chết mà còn được trọng sinh về mười năm trước, quay lại đúng cái năm đại sư huynh liều mạng cứu y.

Y quyết định sẽ chết thêm một lần nữa.

Ai mà ngờ được lần này, đại sư huynh chỉ bằng một đường kiếm đã diệt sạch ngàn vạn yêu quái, phá tan bí cảnh, rồi bế y lên lướt đi vạn dặm.

Tạ Chiết Ngọc lấy làm lạ vì sao đại sư huynh lại lợi hại đến thế, vừa ngước đầu định hỏi thì những giọt nước mắt của đại sư huynh đã rơi xuống trên gương mặt y.

...

Thủ đồ tiên môn trung khuyển niên thượng công & Vạn người ghét nóng nảy như mèo hoang thụ.

...

#Đổi công, đại sư huynh là công chính, có tiểu tam tiểu tứ~.

#Thụ và các công đều sạch.

#Hùng cạnh tranh.

Tóm tắt trong một câu: Vạn người ghét và vạn người mê hợp làm một.

Ý nghĩa: Trân trọng thời gian, dũng cảm tiến về phía trước.

(*Hùng: từ chỉ con đực.)

DANH SÁCH CHƯƠNG (102) Danh sách chương

Chương 31: Ký ức (1)
Chương 32: Ký ức (2)
Chương 33: Sắp xếp
Chương 34: Nhớ lại chuyện xưa
Chương 35: Họa mặt
Chương 36: Tìm... thấy... rồi...
Chương 37: Thanh kiếm
Chương 38: Mỉa mai (1)
Chương 39: Mỉa mai (2)
Chương 40: Nuốt nước bọt
Chương 41: Gừng càng già càng cay
Chương 42: Nghèo nhưng trí lớn
Chương 43: Tiên nhân thì không cần ăn cơm à?
Chương 44: Cút cút cút
Chương 45: Khàn khàn
Chương 46: Cô nương, nàng thật đẹp
Chương 47: Mỹ nhân! Sao ngươi cũng là nam nhân vậy hả!!
Chương 48: Xin lỗi 
Chương 49: Lừa gạt
Chương 50: Không ngăn nổi
Chương 51: Tức muốn chết!
Chương 52: Ta có biết đâu chứ!
Chương 53: Bám dính
Chương 54: Trả cho ta
Chương 55: Biến số
Chương 56: Sự thật  
Chương 57: Đồ rùa già lông xanh! Ngươi đi mà ăn phân đi!
Chương 58: Hèn
Chương 59: Phải dùng trí
Chương 60: Ta, không, có.
BÌNH LUẬN (0)
Đề xuất cho bạn
ĐỀ XUẤT CHO BẠN