Đại phòng có một bé gái hơn một tuổi tên là Tiểu Thảo. Vì là con gái nên cô bé rất bị Diệp Văn ghẻ lạnh, thậm chí bà ta còn không cho Tiểu Thảo được ăn một bữa no, luôn miệng mắng cô bé là thứ "tốn cơm tốn gạo", chỉ cần không bỏ đói cho chết là được, ăn nhiều chỉ lãng phí gạo. Tưởng Liên không biết làm sao với mẹ chồng, đành phải bấm bụng chia bớt phần cơm ít ỏi của mình cho con gái.
Thế nhưng, ngay cả phần cơm nàng ấy nhận được cũng ít ỏi đáng thương, khiến hai mẹ con lúc nào cũng trong tình trạng đói đến mức xanh xao vàng vọt.
Có lần, nàng ấy lén nấu một quả trứng gà để bồi bổ cho con gái. Nguyên chủ vốn là người nắm rõ như lòng bàn tay số lượng trứng gà , mỗi ngày đều phải đếm kỹ hai lượt sáng tối, thế nên chỉ cần thiếu một quả là bà ta phát hiện ra ngay.
Trứng vừa mới bỏ vào nồi bà ta đã ngửi thấy mùi mà xông thẳng vào bếp. Diệp Văn tức giận đến nổ đom đóm mắt, mắng nhiếc nàng ấy là đồ phá của suốt ba ngày trời, lại còn ép con trai cả phải đánh cho Tưởng Liên một trận mới chịu thôi.
Con trai thứ hai là Ôn Hướng Tây năm nay mười tám tuổi, mới thành thân được một năm, nguyên chủ rõ ràng có thái độ tốt hơn nhiều với nhị phòng.
Không giống người đại ca thật thà chất phác, người này tâm cơ nhiều như lỗ tổ ong. Hắn biết mẹ mình nông cạn nên thỉnh thoảng lại mua chút son phấn rẻ tiền ở trên trấn về dỗ dành khiến Diệp Văn vui đến quên cả trời đất, làm như không thấy chuyện hắn thường xuyên trốn việc đồng áng.
Lại thêm con dâu thứ Điền Xuân Hoa vào cửa mới một năm đã sinh được đích tôn Diệu Tổ, lại ăn nói ngọt ngào, Diệp Văn quý đứa cháu trai này như báu vật, vì thế nhị phòng rất được lòng bà ta.
Lão tam Ôn Hướng Bắc mười lăm tuổi, hiện đang theo học ở huyện thành, không có mặt ở nhà.
Con gái út Ôn Hướng Nam mười hai tuổi, là cô con gái duy nhất trong nhà.
Ban đầu Diệp Văn cũng chẳng ưa gì đứa "tốn cơm tốn gạo" này, nhưng thấy con gái càng lớn càng trổ mã xinh đẹp, bà ta lại trông chờ sau này con gái có thể trèo cao, giúp mình được hưởng vinh hoa phú quý. Chính vì tâm tư đó, bà ta đối xử với cô bé cũng không đến nỗi nào.
Dưới sự tiêm nhiễm của mẹ và nhị tẩu, Ôn Hướng Nam dần hình thành tính cách hư vinh, cả ngày chỉ biết chải chuốt trang điểm, mong chờ ngày nào đó được lão gia giàu có ở trong thành để mắt tới.
Nhưng nếu nói về người được sủng ái nhất thì phải kể đến lão tam Ôn Hướng Bắc đang đi học ở huyện.
Mỗi lần lão tam về nhà, bà ta đều lấy hết số trứng tích góp được ra luộc cho hắn bồi bổ cơ thể. Những lúc có tiền, bà ta còn sai Tưởng Liên đi mua thịt về làm cho lão tam ăn khiến cho những đứa con còn lại chỉ biết đứng nhìn mà nuốt nước miếng ừng ực.
Có lần Ôn Hướng Bắc lỡ miệng nói bút mực hết rồi, Diệp Văn lập tức chạy vào phòng con trai cả lục tung mọi thứ, lấy chiếc trâm bạc làm của hồi môn của Tưởng Liên đi cầm lấy tiền, khiến Tưởng Liên ấm ức chỉ biết trốn trong bếp lau nước mắt cũng không dám hé răng.