“Bác định xé miệng ai cơ?”
Một giọng nói trầm lạnh vang lên sau lưng khiến bác Trương rùng mình, quay phắt lại, thấy Phó Yến mặt mày u ám đang đứng đó.
Cả đám người thấy Phó Yến về thì như chim gặp mèo, chạy tán loạn.
Bác Trương toát mồ hôi lạnh, lắp bắp: “Không… không có! Cậu nghe nhầm rồi!”
Nói xong vác cuốc chuồn mất.
Người đàn ông cao lớn sải bước vào sân, thấy cô đang đứng phơi nắng, bèn nắm tay kéo vào trong.
“Về sau đừng phí lời với mấy người đó.”
Toàn là mấy bà nhiều chuyện. Dù Phó Yến ít giao tiếp với người trong thôn nhưng cũng quá hiểu mấy kiểu phụ nữ như vậy.
“Đó là gì vậy?” Hứa Hòa bỗng chú ý đến thứ trong tay anh.
“Sữa bò, tươi đấy.” Anh đựng trong một chai thủy tinh sạch sẽ, không nhiều, vừa đủ cho một người uống.
Mắt cô tròn xoe: “Anh lấy đâu ra vậy?”
Thời nay còn khó khăn, sữa bò ở quê gần như là hàng xa xỉ, chỉ có mấy đứa trẻ nhà giàu trên thành phố mới được uống.
Phó Yến tưởng cô lo anh đi đánh nhau giành giật gì đó, vội nói: “Anh mua đàng hoàng, không ăn cướp.”
Cô gái nhỏ mặt trắng hồng xấu hổ: “Em không có ý đó… chỉ là… sữa đắt lắm, mà trời nóng dễ hỏng nữa…”
“Thì em uống luôn đi, uống rồi thì đâu có hỏng.”
Cho cô?
Chẳng lẽ anh ra ngoài sớm như vậy là để đi mua sữa cho cô?
Hứa Hòa vội chạy vào bếp lấy hai cái bát, rót ra chia đôi, tươi cười nói: “Nhiều như vậy em cũng uống không hết, anh uống cùng nhé!”
Cô đẩy bát qua, đôi mắt lấp lánh nhìn khuôn mặt anh, rõ ràng đang chờ mong.
Phó Yến do dự vài giây rồi cũng cầm bát lên uống.
Hứa Hòa hai tay ôm bát, nhấp một ngụm nhỏ đầu tiên: “Ưm… thơm quá!”
Còn thơm hơn tất cả những loại sữa cô từng uống!
Đây chính là vị ngọt tinh khiết, không chất bảo quản, không hóa chất!
Vị béo ngậy lan tỏa trong miệng, cô lại húp thêm một ngụm lớn, thỏa mãn đến mức mắt lim dim, toàn thân như được xoa dịu, cảm giác sảng khoái đến tận đầu ngón chân.
Phó Yến nhìn cô với vẻ mặt mãn nguyện, tự dưng cảm thấy dù có đắt đến đâu, sữa này cũng đáng.
“Ngon lắm à?”
Cô gật đầu lia lịa: “Ừm, ngon thật!”
Uống xong còn không quên liếm nhẹ sữa vương trên môi.
“Nếu em thích…”
“Thì sau này đừng mua nữa, mình phải dành tiền cho những chuyện quan trọng hơn.” Ngon thì ngon, nhưng chắc chắn không rẻ.
Chỉ tiếc cái thân xác này quá yếu, hệ thống lại không liên lạc được, nếu không còn có thể nghĩ cách kiếm tiền, cùng lắm thì dùng cái “bàn tay vàng” miễn phí mà hệ thống tặng cũng được.
Giờ cô chỉ có một mình, tự thân vận động để cưa đổ Phó Yến, trước mắt, phải sống sót đã.
Phó Yến không nói gì, chỉ bảo: “Anh mang ít giống rau về rồi. Lát nữa mình ra vườn trồng.”
“Để chiều đi, giờ nắng quá.” Hứa Hòa kéo tay anh lại.
Bàn tay mềm mại nắm lấy cổ tay rắn chắc, khiến lòng Phó Yến mềm hẳn, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Tin đồn bao giờ cũng lan nhanh. Mấy bà thím có mặt ở nhà họ Hứa hôm đó chẳng ngồi yên, về đến nhà là thi nhau thêm mắm dặm muối rồi loan đi khắp nơi.
Thế là chẳng bao lâu sau, cả làng đều biết cô nàng Hứa Tuệ học đại học, chưa gặp mặt hai bên gia đình đã dám ngủ với đàn ông.
Chưa hết, còn đồn rằng con gái bác Trương làm “bé ba” cho chủ nhiệm trên thành phố, chửa rồi bị vợ người ta phát hiện, thuê người đánh một trận đến mức sảy thai, giờ vẫn đang nằm viện.
Bác Trương nghe xong chẳng quan tâm thật giả, lập tức ra trấn bắt xe lên thành phố.
Đến chiều, trời bớt nắng, hoàng hôn phủ lên bầu trời một màu cam rực rỡ. Mặt đất cũng được nhuộm một sắc đỏ ấm áp, ánh sáng trải lên lưng người đàn ông như phủ một tầng hào quang.
Khoảnh đất trống sau nhà là của nhà Phó Yến. Hứa Hòa muốn trồng vài loại rau ăn hằng ngày, Phó Yến liền vác cuốc xới đất giúp cô.
Sau khi xong, anh tạo từng rãnh nhỏ, còn Hứa Hòa xách giỏ ra trồng cây. Gió chiều thổi qua, vẫn còn vương chút hơi nóng của buổi trưa.
Cô cúi người, cắm từng cây giống xuống đất, mũi lấm tấm mồ hôi, đôi tay trắng trẻo dính đầy đất cát.
“Để anh làm cho.”
Bàn tay lớn đỡ lấy chiếc giỏ, giọng anh nhẹ nhàng: “Em ra kia nghỉ đi.”
Phó Yến vẫn luôn lo cô không chịu nổi, nhưng Hứa Hòa lại không muốn mình bị xem là kẻ yếu, luôn muốn chứng minh bản thân.
“Đồng chí Phó Yến! Tủ lạnh anh đặt giao đến rồi đây, lắp luôn không?”
Có người hô lớn từ phía trước nhà. Phó Yến trồng xong cây cuối cùng mới đứng dậy: “Lắp đi!”
Hứa Hòa tròn mắt: “Anh thật sự mua rồi à?”
Phó Yến gật đầu, tay vẫn nắm tay cô dắt vào nhà. Đến chính Hứa Hòa cũng không nhận ra – giờ hai người họ nắm tay nhau đã tự nhiên như hơi thở rồi.
Một chiếc tủ lạnh một cửa đặt ngay trước cửa nhà, có hai người đàn ông lực lưỡng theo cùng.
Người trong thôn nghe tin Phó Yến mua tủ lạnh, ai nấy đều tò mò lẫn hiếu kỳ. Thứ đồ này, có người thậm chí còn chưa từng nghe tên, huống chi là mua về dùng.
“Làm phiền mọi người lắp giùm nhé, vất vả rồi.” Phó Yến niềm nở mời nhóm thợ vào nhà lắp đặt.
Cả đám xúm lại đứng ngoài cửa nhìn vào, tò mò không thôi. Ngay cả Hứa Hòa cũng sững người, cô hoàn toàn không hay biết Phó Yến đã mua tủ lạnh từ khi nào.