Nhưng đợi mãi đến lúc trời tối, con đường nhỏ ngoài kia vẫn không thấy bóng dáng Phó Yến.
Không phải cô không muốn đi tìm, mà chỉ cần đi vài bước là thở dốc, chi bằng ở nhà chờ còn hơn.
"Hứa Hòa, cháu vẫn ngồi đây à!"
Dì Lưu hàng xóm nhà họ Hứa đi ngang qua, hai nhà sát vách, dì xem như người lớn nhìn Hứa Hòa lớn lên. Dù không hiểu sao cô lại gả cho thằng nhóc hư Phó Yến, nhưng vẫn rất quý cô vì lễ phép, ngoan ngoãn.
Hứa Hòa tinh ý nhận ra trong lời nói của dì có điều gì đó, vội hỏi:
"Dì Lưu, có chuyện gì xảy ra sao?"
"Phó Yến đánh nhau với Lưu Chí, bị dân quân đưa đi rồi. Lưu Chí thì nhập viện, chắc lần này chồng cháu tiêu rồi!"
Vừa dứt lời, đầu óc Hứa Hòa như nổ tung.
Chẳng phải đã bảo anh đừng nóng nảy rồi sao?
Sao lại đánh người đến mức phải vào viện chứ?
Nhỡ đâu xảy ra án mạng thật, đời này của Phó Yến cũng coi như tiêu rồi, thế thì cô còn làm sao tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ đây?
“Hệ thống, hệ thống?”
Hứa Hòa lại thử gọi hệ thống lần nữa, nhưng bên kia vẫn hoàn toàn im lặng, chẳng có chút phản hồi nào.
Cô quay đầu liếc nhìn căn phòng phía sau, cắn răng rồi bước ra ngoài, đi về phía đội dân quân.
Đội dân quân ở phía khu nhà tập thể, cách đây cũng kha khá. Người bình thường thì đi tầm hai mươi phút là tới, nhưng Hứa Hòa thì không.
Trước khi đi, cô còn cẩn thận mang theo một chiếc đèn pin cũ. Trời đã tối, nhà nào cũng thắp đèn dầu, mấy nhà khá giả thì đã thay bằng bóng điện từ lâu.
Bên đường vang lên tiếng ếch nhái kêu, thỉnh thoảng xen lẫn vài tiếng chó sủa.
Dù là ban đêm nhưng trời vẫn oi bức đến khó chịu, cô đi được một đoạn là phải dừng lại nghỉ, áo quần ướt sũng mồ hôi.
Muốn đến được đội dân quân phải đi qua một con đường nhỏ. Cả đời này Hứa Hòa chưa từng đi đường đêm, luôn có cảm giác có người đang theo sau mình, nhưng lại không dám quay đầu lại nhìn.
Cô cắn răng chịu đựng nỗi sợ, tiếp tục bước về phía trước. Cô nhất định phải đến đội dân quân tìm Phó Yến, cầu mong mọi chuyện đừng có tệ hơn.
Phía trước tối đen như mực, ánh sáng từ đèn pin quá yếu. Đột nhiên chân cô trẹo một cái, cơn đau buốt xông thẳng từ mắt cá chân lên.
Hứa Hòa đau đến mức hít mạnh một hơi.
“Hứa Hòa?”
Giọng đàn ông trầm thấp đầy nghi hoặc bất ngờ vang lên trên đầu.
Cô ngẩng đầu theo ánh đèn pin, là gương mặt góc cạnh mà điển trai của Phó Yến, khóe môi anh bị rách, trên mặt còn vài vết bầm.
“Phó Yến…”
Giọng cô hơi nghẹn, hình như là trẹo chân rồi.
Phó Yến cúi xuống, nắm lấy cổ tay gầy nhỏ của cô. Bàn tay anh to lớn, thô ráp, nhưng lòng bàn tay lại nóng rực đến bất ngờ.
“Em đến tìm anh à?” Phó Yến hỏi.
Hứa Hòa gật đầu, nói: “Họ nói anh đánh nhau với Lưu Chí rồi bị dân quân bắt đi, em lo cho anh…”
Lo cho mục tiêu nhiệm vụ xảy ra chuyện thì tiêu thật rồi.
Một khi nhiệm vụ thất bại, cô sẽ bị kẹt lại trong thời không này cả đời, chỉ có cái chết mới giúp cô quay về hiện thực.
Lo cho anh à?
Phó Yến hơi nhíu mày, hỏi: “Còn đi được không?”
Hứa Hòa lắc đầu.
Phó Yến không nói thêm gì, chỉ xoay người cúi xuống cõng cô lên lưng: “Bám chắc vào.”
Hứa Hòa hoảng hốt kêu khẽ, hình như sợ bị rơi xuống, hai tay nhỏ nhắn vội siết chặt lấy cổ anh. Cơ thể cô gầy nhom, nhẹ bẫng, gần như chẳng có chút trọng lượng nào.
Cảm nhận được sự căng thẳng của cô, Phó Yến bất đắc dĩ nói: “Hứa Hòa, thả lỏng đi, em siết thế này anh khó thở lắm.”
Lúc này cô mới phát hiện mình ôm cổ anh chặt quá, vội buông tay: “Xin… xin lỗi.”
Phó Yến: “…”
Cô hình như rất thích nói xin lỗi.
Hứa Hòa ngoan ngoãn nằm im trên lưng anh. Cô có thể cảm nhận rõ ràng cơ bắp rắn chắc dưới lớp áo mỏng của anh.
“Hứa Hòa, sau này đừng ra ngoài một mình vào ban đêm nữa.” Phó Yến bất ngờ lên tiếng.
Cô ngoan ngoãn “ừ” một tiếng.
“Dù có lo cho anh cũng không được ra ngoài.” Anh lại bổ sung thêm.
Cô gái phía sau thật sự quá nhẹ, quá gầy. Dù chỉ là lớp áo mỏng nhưng Phó Yến vẫn cảm nhận được rõ ràng độ mềm mại sau lưng mình.
Ánh mắt anh dần trở nên sâu thẳm.
Về đến nhà, Phó Yến đặt cô ngồi xuống ghế gỗ rồi xoay người đi lấy thuốc. Anh hay đánh nhau, nên nhà lúc nào cũng có sẵn thuốc, bị thương thì tự xử lý, đỡ phải ra trạm xá.
Anh lấy một lọ dầu thảo dược chuyên trị bong gân, đổ ra lòng bàn tay rồi xoa đều, sau đó nhẹ nhàng bôi lên cổ chân trắng nõn nhỏ nhắn của cô.
Vì đau, gương mặt nhỏ nhắn của Hứa Hòa nhăn lại thành một cục.
“Đau thì cứ kêu lên, anh sẽ nhẹ tay hơn.”
Cô nhìn người đàn ông đang cẩn thận xoa chân cho mình, lòng bàn tay anh nóng như thiêu đốt. Làn da rám nắng của anh đối lập hoàn toàn với làn da trắng sứ của cô, tạo nên cảm giác thị giác cực kỳ mãnh liệt.
Cô đột nhiên cảm thấy, có lẽ tính khí của Phó Yến cũng không đến mức tệ như lời đồn?
Dường như nhận ra ánh mắt cô vẫn đang nhìn mình chăm chú, Phó Yến ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm nhau.