Anh Vẫn Chưa Giữ Được Em

Chương 12: Phải lòng một chú ngựa hoang nhỏ

Trước Sau

break

Ngày thứ ba của kỳ nghỉ Thanh Minh, bên ngoài nắng xuân rực rỡ, còn trong phòng ký túc xá, Hứa Tinh Châu đang ở giai đoạn phát tác của viêm đường hô hấp trên. Cô vật lộn trên giường một lúc rồi cố nén một trận ho sặc sụa.

Trình Nhạn chắc là không ngủ trưa được, đang vắt chân chữ ngũ xem khóa học vật lý lượng tử công khai của Đại học Đông Nam để ru ngủ. Nghe thấy tiếng ho, cô ấy hỏi: "Kỳ nghỉ mùng 1 tháng 5 cậu cũng không về nhà à?"

Hứa Tinh Châu lắc đầu, giọng khàn đặc nói: "... Không về, xa quá, đi tàu cao tốc mất tận 7 tiếng, về không nổi."

Trình Nhạn: "Cậu khai thật đi, hôm đó sư huynh khóa trên kia đưa cậu về tận nơi, hai người thực sự không có gì à?"

Hứa Tinh Châu giận dữ: "Có gì là có gì! Có thể có gì được chứ! Cậu định chọc mình tức chết mới thôi đúng không, mình nói cho cậu biết cái gã họ Tần đó chính là sao chổi của đời mình... Khụ, khụ khụ... trời ơi đau quá..."

Trình Nhạn không thèm ngẩng đầu: "Người ta đã đưa cậu về tận dưới lầu ký túc xá hai lần rồi đấy."

"Có cái con khỉ ấy—" Hứa Tinh Châu rên rỉ: "... Đừng có trêu mình nữa."

Trình Nhạn nói: "Được thôi, cậu bảo không có thì là không có, nhưng mình thấy sư huynh đó cũng khá ổn đấy chứ."

Hứa Tinh Châu: "Hửm?"

Trình Nhạn khựng lại một lúc, thành thật nhận xét: "Mình thấy anh ta khá là lịch thiệp."

Hứa Tinh Châu: "..."

Hứa Tinh Châu đang bị viêm họng, cổ họng sưng đau, giọng nói khàn khàn, thực sự không biết nói gì cho phải. Tần Độ mà lại có thể liên quan đến hai chữ "lịch thiệp" sao — nếu cô mà bắt đầu kể khổ thì chắc một tiếng đồng hồ cũng không hết chuyện, nên đành ngậm miệng không nói gì thêm.

Giữa những thuật ngữ chuyên môn về vật lý lượng tử đang oanh tạc lỗ tai, Trình Nhạn đột nhiên nói: "Hứa Tinh Châu, hay là cậu cân nhắc việc chủ động theo đuổi anh ta đi?"

Hứa Tinh Châu cuối cùng không nhịn nổi nữa, gắt lên: "Biến đi cho khuất mắt mình!"

Sau đó, Hứa Tinh Châu gian nan lết thân hình bệnh tật xuống giường, đi đến cây nước hứng ít nước để pha thuốc.

Trong không khí vương vất mùi đắng của thuốc Tiểu Sài Hồ, Hứa Tinh Châu quấn chiếc chăn nhỏ thu mình trên ghế, vừa run cầm cập vừa uống thuốc.

Bên ngoài trời nắng đẹp, Trình Nhạn mò trong ngăn kéo ra một vỉ thuốc hạ sốt tổng hợp rồi ném qua. Hứa Tinh Châu uống thuốc xong, "phịch" một tiếng gục xuống bàn.

"... Khó chịu quá đi mất." Hứa Tinh Châu nằm bò trên bàn, giọng khàn khàn nói: "Bên ngoài nắng đẹp thế kia, mình muốn ra ngoài phơi nắng."

Hứa Tinh Châu kéo tay Trình Nhạn, vừa ho vừa đi về phía bệnh viện trường.

Ngoài trời nắng chan hòa khắp mặt đất, chim chóc bay qua bãi cỏ, đổ bóng xuống mặt đất. Hứa Tinh Châu ôm đầu nhìn một lúc rồi mỉm cười: "Có cậu đi cùng mình thế này, thật tốt quá."

Trình Nhạn thở dài: "Mình thì thấy chẳng vui vẻ gì đâu, cậu phiền phức quá mà."

Nói rồi, Trình Nhạn vươn tay ra, khẽ nắm lấy ngón tay của Hứa Tinh Châu.

Hứa Tinh Châu nói: "... Lúc đó cũng chỉ có mỗi cậu chơi với mình thôi."

Trình Nhạn: "Tại vì chỉ có mình là thích làm từ thiện thôi."

Khi bị sốt, con người ta thường trở nên yếu lòng hơn, Hứa Tinh Châu nghĩ thầm, rồi siết chặt ngón tay Trình Nhạn.

Hứa Tinh Châu nhớ lại 7 năm trước. Năm lớp 7 cô bị lưu ban một năm, lúc bước chân vào lớp học hoàn toàn mới đó, cô sợ đến mức gần như không dám bước vào trong. Cô sợ mình sẽ bị kỳ thị vì là học sinh lưu ban, cũng sợ phải bắt đầu một mối quan hệ mới toanh với một đám trẻ xa lạ.

Lúc đó, Hứa Tinh Châu sợ đến run rẩy, những ánh mắt thân thiện của bạn học khiến cô cảm thấy như gai đâm sau lưng, một vài nam sinh còn lớn tiếng trêu chọc rằng cô bạn lưu ban này trông xinh xắn đấy, khiến cả lớp cười ồ.

"Tinh Châu," Cô giáo dịu dàng nói, "Đừng sợ. Em xuống ngồi cạnh Trình Nhạn nhé, được không?"

—— Khoảnh khắc đó, giống như Thượng đế nói rằng "phải có ánh sáng", và rồi vạn vật sinh sôi.

Bảy năm sau là hiện tại, tại khuôn viên Phụ Giang của Đại học F, các chàng trai đang chơi bóng rổ trên sân, trên bãi cỏ các du học sinh tóc vàng được ánh nắng tô vẽ thành đường viền vàng rực.

"Lúc đầu mình cũng căng thẳng chết đi được, cậu trông cứ như búp bê thủy tinh ấy..." Trình Nhạn thoải mái kể lại: "Sau đó cô giáo nói với mình là bạn nữ này bị trầm cảm, bảo mình chăm sóc cậu cho tốt, đừng để mấy đứa nhóc quậy phá trong lớp bắt nạt cậu, cô còn nhét cho mình một hộp kẹo bảo mình ăn cùng cậu nữa."

Hứa Tinh Châu cảm động: "Cô Phan tốt bụng lắm, cô đặc biệt quan tâm đến mình, mình sẽ luôn yêu quý cô!"

"Thế mà 3 ngày sau," Trình Nhạn giơ ba ngón tay lên: "Chỉ vẻn vẹn 3 ngày thôi, Hứa Tinh Châu ạ. Cái cô bé trầm cảm như búp bê thủy tinh ấy đã làm cho đám con trai trong lớp khóc hết lượt. Ba đứa khóc lóc về nhà mách bố mẹ là cậu vặn tai chúng nó, năm ông bà phải kéo đến trường tìm cô Phan để lý sự, bảo cậu lấy bi sắt bắn vào đầu cháu trai họ."

Hứa Tinh Châu: "Mình... mình đâu có..."

"Rồi sau đó cậu trở thành 'đại ma vương' của lớp mình luôn."

Hứa Tinh Châu: "..."

Hứa Tinh Châu quẹt giọt nước mắt cá sấu ở khóe mắt: "Mình... mình đúng là có lỗi với thiện ý của cô Phan thật."

Trình Nhạn thầm nghĩ: Cái đồ quỷ nhà cậu.

Hứa Tinh Châu bỗng nhiên nói: "... Nhạn Nhạn, ôm một cái nào."

Trình Nhạn thở dài, dưới ánh mặt trời, cô nghiêng người ôm lấy Hứa Tinh Châu bé nhỏ hơn mình.

Hứa Tinh Châu gầy gầy, vẫn đang ho húng hắng, đúng là trông như một đứa trẻ đáng thương. Trình Nhạn thậm chí có thể chạm vào xương bả vai nhô lên trên vai cô — cô vẫn là kiểu người mà nếu ôm vào lòng sẽ khiến người ta thấy xót xa.

"Ôm một cái," Hứa Tinh Châu khàn khàn nhỏ giọng nói, "Mình thích Nhạn Nhạn nhất."

Lúc cô làm nũng thực sự khiến người ta mủi lòng, Trình Nhạn vỗ vỗ sau đầu cô, nhưng bỗng nhiên cảm thấy như có gai đâm sau lưng, dường như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào họ.

Trình Nhạn ngẩng đầu lên, và bốn mắt chạm nhau với Tần Độ đang xách một cái túi gì đó.

Trình Nhạn: "..."

Tần Độ chào một tiếng rồi đi tới, đứng trước mặt họ. Trình Nhạn nhìn Tần Độ một lúc.

Chàng trai này cao ráo, đẹp trai và có vẻ lười nhác, nhưng lại mang một khí chất xâm lược khó tả. Đây cũng là lần đầu tiên Trình Nhạn quan sát anh một cách nghiêm túc, nhìn một lúc cũng chẳng đưa ra được kết luận gì, chỉ thấy đây đúng là thiết lập của một nhân vật thành công trong cuộc sống, hoặc có khi là một "Mary Sue phiên bản nam" bước ra từ tiểu thuyết.

Sau đó, Tần Độ một tay xách cái túi không biết đựng gì, tay kia tự nhiên như không chạm vào trán Hứa Tinh Châu.

"... Cảm lạnh rồi à?" Tần Độ nói: "Cũng phải thôi, dầm mưa liên tiếp hai ngày mà."

Hứa Tinh Châu ho một tiếng, gạt tay anh ra.

Bóng cây lốm đốm, nắng gắt xuyên qua kẽ lá, in xuống mặt đất những vệt sáng lấp lánh.

Trình Nhạn: "Sư huynh..."

Và rồi Trình Nhạn nhìn thấy ánh mắt đầy địch ý kiểu "cô vừa cướp đồ ăn của tôi" từ Tần Độ...

Trình Nhạn: "..."

Trình Nhạn cố gắng không chấp nhặt với anh, hỏi: "... Anh mua gì thế?"

Tần Độ lắc lắc cái túi, nói: "Mua ít đồ ăn, cửa hàng bánh mì kẹp thịt mới mở gần nhà tôi, phải xếp hàng hơn nửa tiếng đồng hồ mới mua được, định mang đến cho một cô bé."

Hứa Tinh Châu ngơ ngác: "... Cái gì cơ? Tần Độ, anh ép tôi mời anh ăn cơm, vậy mà với cô gái khác, anh lại có thể cất công đi mua bánh mì kẹp thịt mang tới tận nơi? Cái sự phân biệt đối xử chết tiệt này là sao..."

Cô nói xong liền ho khụ khụ hai tiếng, mặt đỏ lên, nhưng trông có vẻ vô cùng bất bình.

"Người ta với em có giống nhau đâu." Tần Độ hoàn toàn chẳng để tâm đến thái độ của cô: "Cô bé đó vừa xinh đẹp, vừa đáng yêu lại vừa lễ phép, gặp tôi là biết gọi một tiếng 'sư huynh' ngay."

Hứa Tinh Châu: "..."

Hứa Tinh Châu buồn bực nói: "Thì đúng là phân biệt đối xử rồi còn gì! Anh đi đi, đi thẳng qua khu Nam đến khu Học xá chính rồi vòng lại, khu Đông thì xa, nhớ mở cái xe đạp ofo [1] mà đi, thế nhé."

[1] xe đạp ofo là xe đạp chia sẻ (dùng chung).

Tần Độ "bộp" một cái, dùng cái túi gõ vào trán Hứa Tinh Châu.

"Sư huynh đã đi một vòng về rồi đây này." Tần Độ lấy ngón tay gõ gõ trán cô, giọng điệu kiểu hận rèn sắt không thành thép: "Cô bé đó không có ở ký túc xá."

Giọng Hứa Tinh Châu thều thào như cái ống bễ bị hỏng, nhưng mỉa mai thì không hề nể nang: "Đáng đời."

Tần Độ: "..."

"Anh không được đánh tôi," giọng Hứa Tinh Châu khàn đặc, sau đó bổ sung thêm một cách đầy ấm ức: "Tôi đang bị cảm, anh mà đánh tôi là tôi khóc ngay tại chỗ cho xem, khóc đến khi nào thầy cố vấn đến mới thôi."

Vẻ ngoài của cô vốn dĩ rất hợp để làm nũng, bình thường không nhận ra, nhưng lúc ốm nói chuyện lại mang theo một chút khí chất nhõng nhẽo tùy hứng.

Đáng yêu vãi chưởng, Tần Độ nghe xong liền bật cười thành tiếng, xoa xoa trán cô một cái, nói: "... Không đánh em."

Anh lại xoa thêm cái nữa, giọng thân thiết: "Gọi sư huynh đi."

Tuy nhiên, giọng điệu làm nũng của Hứa Tinh Châu không có nghĩa là do cô đang làm nũng, mà chỉ có nghĩa là cô đang bị nghẹt mũi mà thôi. Và tận trong xương tủy, cô vẫn là cô gái sắt đá, không khuất phục trước vũ lực, không lay chuyển trước bánh mì kẹp thịt.

Cô nói: "Tôi không gọi!"

"Nguội là không ngon đâu," Tần Độ cũng chẳng để ý, cứ như trực tiếp bỏ qua câu "Tôi không gọi" của Hứa Tinh Châu. Anh dùng lưỡi đẩy nhẹ vào thành má, ném cái túi cho Trình Nhạn, bảo: "Mua hơi nhiều, mang về phòng mà chia nhau ăn."

Hứa Tinh Châu mở to mắt...

Trình Nhạn theo bản năng lùi lại một bước: "... Cảm... cảm ơn sư huynh...?"

Hứa Tinh Châu cảm động: "Wao, hóa ra anh cũng không đến nỗi xấu xa thế..."

"— Nhưng mà," Tần Độ cắt ngang lời bày tỏ đầy chân thành của Hứa Tinh Châu.

Nắng vàng rực rỡ, Tần Độ từ trong túi lấy ra một cái bánh mì kẹp thịt, lớp giấy gói phản chiếu miếng thịt lợn bóng loáng bên trong, bơ vàng óng ánh, đã được ướp qua đường, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào.

Dù Hứa Tinh Châu đang ốm chẳng thiết ăn uống gì, cũng thấy cái dạ dày bị khiêu khích.

Tần Độ nắn nắn cái bánh mì nhỏ, dỗ dành như dỗ trẻ con: "Cái đồ không lễ phép như Hứa Tinh Châu thì không được ăn."

Hứa Tinh Châu: "..."

Hứa Tinh Châu ấm ức gật gật đầu, Tần Độ nhìn cô một hồi, phát hiện hốc mắt cô đã đỏ lên.

Tần Độ: "..."

Lúc ốm, hốc mắt Hứa Tinh Châu đỏ hoe, chóp mũi cũng hồng hồng, nói chuyện như một cô bé con: "... Tần Độ anh đi đi, tôi không ăn nữa đâu."

Nói xong, Hứa Tinh Châu ôm hốc mắt đỏ hoe, nhào vào lòng Trình Nhạn, ôm chặt lấy eo cô bạn.

Tần Độ: "..."

Trình Nhạn nhún vai, ra hiệu rằng Hứa Tinh Châu đang ốm nên tâm hồn mỏng manh, không cho ăn bánh mì là sẽ bị tức phát khóc ngay, mà lúc bị tức phát khóc thì nhào vào lòng người thân cận là chuyện quá đỗi bình thường.

Dưới ánh mặt trời, Hứa Tinh Châu sụt sịt với giọng nghẹt mũi: "Chúng ta ghét anh ta, hu hu hu."

Trình Nhạn cố ý xoa xoa cái đầu bù xù của Hứa Tinh Châu, ngay trước mặt Tần Độ, dịu dàng nói: "... Được rồi, được rồi."

"— Bọn mình không chơi với anh ta nữa nhé."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương