Anh Vẫn Chưa Giữ Được Em

Chương 14: Anh đối xử với tôi keo kiệt thế này, anh thật sự ghét tôi lắm, phải không?

Trước Sau

break

Hứa Tinh Châu vốn là người có cơ địa rất tốt.

Cơ địa tốt đồng nghĩa với việc cảm cúm sẽ khỏi rất nhanh, chỉ sau ba viên thuốc cảm tổng hợp, cô đã khôi phục lại sinh lực— ít nhất là đạt đến mức có thể đi học được, với điều kiện là trong người phải thủ sẵn một xấp khăn giấy.

Bảy giờ hai mươi phút sáng.

"Chuyển sang ngày mới rồi," Ánh nắng ban mai le lói qua khe rèm cửa, Trình Nhạn giật giật chăn của Hứa Tinh Châu: "Dậy đi học môn Thống kê đi, đồ ngốc."

Hứa Tinh Châu rúc trong chăn, gào lên đau khổ: "... Mình muốn xin nghỉ ốm! Các cậu đừng gọi mình nữa!"

Lý Thanh Thanh cũng hét lên: "Muốn nghỉ thì cứ nghỉ, dù sao thầy Đới lên lớp cũng không điểm danh, theo mình thấy thì đến cả điện thoại báo cho thầy cố vấn cũng chẳng cần, cùng lắm thì môn này dễ ăn điểm D thôi..."

Hứa Tinh Châu bật dậy như cá chép vượt vũ môn, hoàn thành vệ sinh cá nhân trong vòng 10 phút, rồi đeo ba lô lao đi như một cơn gió.

Lý Thanh Thanh: "..."

Lý Thanh Thanh lẩm bẩm: "Điểm D có sức sát thương lớn với cậu ấy thế sao?"

Trình Nhạn tập trung kẻ lông mày, đáp: "... Tất nhiên rồi, năm nhất cậu ấy chơi quá đà, giờ GPA phải trông chờ vào mấy môn này để kéo lên đấy."

"Đừng thấy cậu ấy ngốc nghếch," Trình Nhạn suy nghĩ một chút rồi bổ sung: "Thực ra vào những thời điểm mấu chốt, cậu ấy vẫn rất tỉnh táo đấy."

Kỳ nghỉ lễ Thanh Minh vừa kết thúc, lại vào đúng tiết đầu tiên buổi sáng, dù nắng đẹp đến mấy thì trong không khí vẫn tràn ngập một luồng oán khí kiểu "tại sao phải đi học".

Cả đêm qua Hứa Tinh Châu không buồn ngủ, cô lướt Weibo suốt đêm. Sáng nay ngủ dậy với gương mặt mộc, mái tóc rối bù xù xõa trên vai, chẳng có chút dáng vẻ rạng rỡ nào, lại còn có quầng thâm mắt nên phải đeo một chiếc kính gọng to để che đi.

Phòng học môn Thống kê Ứng dụng ở tòa nhà giảng đường số 6, gần như phải băng qua nửa cái học xá. Đầu tóc Hứa Tinh Châu thì bù xù, cộng thêm cái chân bị ngã hôm đầu kỳ nghỉ vẫn chưa đi lại trơn tru nên cô đi đặc biệt chậm, đành nhịn luôn bữa sáng chỉ cầu sao không bị muộn.

Cô vừa đi vừa ngủ gật, nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên chiếc gương lớn ở cửa tòa nhà số 6, chỉ thấy tóc tai rối rắm như một cái tổ chim, cảm giác như từ sau tai có thể bay ra một con chim nhỏ, thế là cô tự bật cười.

—— Nếu mà bay ra chim thật, hy vọng là một con chim giẻ cùi mỏ đỏ, cô vừa vuốt tóc vừa nghĩ vẩn vơ.

Giây tiếp theo, cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

"Hứa Tinh Châu?" Cái giọng đạo mạo kia vang lên trên cầu thang: "Không sợ muộn học à?"

Hứa Tinh Châu: "..."

Hứa Tinh Châu vốn không phải người hay để bụng, cộng thêm việc tối qua đã xem mấy tập phim Modern Family nên cơn giận đã tan biến từ lâu — nhưng chính vì hết giận nên cô mới không muốn gặp Tần Độ.

Trên bức tường phía trên đầy bóng hoa, cành đào vươn qua khung cửa sổ. Tần Độ với vóc dáng săn chắc, cao ráo đang tựa người bên cửa.

Hứa Tinh Châu nheo mắt nhìn anh...

Sáng nay Tần Độ trang bị từ đầu đến chân, lông mày cũng đã tỉa tót, ánh mắt nhìn người sắc sảo và cực kỳ có sức hút. Chiếc áo sơ mi cắt may vừa vặn, lại còn đeo thêm một chiếc kính gọng bạc, từ một tên khốn lãng tử thoắt cái biến thành một "kẻ trí thức bại hoại" — nói chung đều không phải hạng tốt lành gì.

Gương mặt anh vốn góc cạnh nên sự chuyển đổi phong cách này không hề khiên cưỡng, trái lại còn mang một vẻ quyến rũ khó tả. Đứng ở cửa phòng học thôi mà đã thu hút hết mọi sự chú ý.

Hứa Tinh Châu: "..."

Hứa Tinh Châu thầm nghĩ: Đồ chim công xòe đuôi.

"... Chiều hôm đó," gã chim công Tần Độ cứng giọng nói: "Quả thật tôi không nên cướp đồ ăn của em."

Hứa Tinh Châu nhìn anh chằm chằm qua tròng kính với vẻ mặt không cảm xúc một lúc lâu. Tim Tần Độ thót lại một cái, khó nhọc lên tiếng: "Tôi..."

Thế rồi Hứa Tinh Châu đột nhiên cong mắt, bật cười.

Cảnh xuân tươi đẹp, cành hoa mềm mại.

Dưới ánh nắng, lông mày Hứa Tinh Châu thanh tú, đôi mắt cong tít như vầng trăng khuyết, cô cười hỏi: "Tần Độ, anh mà lại thực sự xin lỗi vì một cái bánh mì kẹp thịt sao?"

Tần Độ: "..."

Hứa Tinh Châu reo lên: "Yeah, tôi thắng rồi!"

Dứt lời, cô đeo ba lô chạy biến vào phòng học. Bên trong, vị giáo sư già đã mở bài giảng. Hứa Tinh Châu lách vào mấy hàng đầu của giảng đường bậc thang, tìm một chỗ trống rồi ngồi lọt thỏm giữa đám sinh viên.

Thế này thì Tần Độ tuyệt đối sẽ không dám mặt dày đi vào theo đâu, Hứa Tinh Châu nghĩ thầm. Nhìn bộ dạng đó của anh, lần này cô khó mà rút lui êm đẹp được. Hứa Tinh Châu ngồi xuống một dãy gần cửa sổ, xung quanh toàn là bạn học, cô bày sách vở và hộp bút ra thành một hàng ngang, rồi chống cằm thẫn thờ.

... Mà nói mới nhớ, cái máy Kindle nhỏ kia vẫn chưa lấy lại được... Hứa Tinh Châu nghĩ vẩn vơ, bụng chợt sôi lên "ùng ục", cô bèn vỗ vỗ vai lớp phó học tập ngồi phía trước.

"... Bảo bối, bảo bối." Hứa Tinh Châu nhỏ giọng: "Mình đói quá, có gì ăn không?"

Lớp phó suy nghĩ rồi bảo: "Chỉ có một gói kẹo dẻo thôi, cậu ăn không? Châu Châu chưa ăn sáng à?"

Nói rồi cô bạn ném gói kẹo dẻo qua. Hứa Tinh Châu đói đến mức bụng kêu réo liên hồi, đang định xé vỏ bao thì nghe thấy tiếng ghế bên cạnh kêu "két" một cái.

"... Cái đó..." Bạn nữ ngồi cạnh ái ngại lên tiếng: "Bạn học này, mình không quen bạn, bạn đến dự thính à?"

Tần Độ đáp: "Tôi dự thính môn này làm gì. Tôi đạt huy chương vàng Olympic Toán học toàn quốc, được tuyển thẳng vào trường đấy."

Bạn học kia: "..."

Người bạn đó suýt thì nghẹn họng vì câu nói này, ngượng ngùng bảo: "Vậy... vậy bạn học này đến đây làm gì, mình lại càng không hiểu nổi..."

Tần Độ đưa tay chỉ vào Hứa Tinh Châu, nói: "Cô ấy nợ tiền tôi."

Bạn học kia: "..."

Hứa Tinh Châu: "..."

Phản ứng đầu tiên của Hứa Tinh Châu là muốn nhấc chân chạy ngay lập tức...

Nhưng cô vốn đã ngồi ở dãy sát cửa sổ, muốn thoát thân chắc chỉ có nước nhảy lầu. Vì thế Tần Độ thong thả ngồi xuống, trực tiếp ép cô vào góc không lối thoát.

Hứa Tinh Châu ấm ức nói: "Anh nói dối, tôi không nợ tiền anh..."

Tần Độ nheo mắt: "Để tôi tính cho em xem nhé? Đêm hôm đó, ở quán bar, hóa đơn cuối cùng đều là tôi trả."

Hứa Tinh Châu vừa nghe thấy ba chữ "đêm hôm đó" là thấy xấu hổ tột cùng, cô bịt tai hét lên: "Tôi không nghe thấy gì hết!"

Tiếng chuông vào học vang lên, Hứa Tinh Châu lại lẩm bẩm: "... Câu 'đàn ông đều là đồ móng giò lợn' quả không sai chút nào, vẫn là con gái đáng yêu hơn."

Tần Độ: "..."

Tần Độ cuộn quyển sách của Hứa Tinh Châu lại, định dọa đánh cô, Hứa Tinh Châu lập tức ôm đầu theo phản xạ.

Nhưng Tần Độ không đánh cô, anh chỉ vỗ cho mượt mấy lọn tóc đang dựng ngược lên của Hứa Tinh Châu, rồi vừa vỗ nhẹ lên đầu cô vừa hỏi: "Tại sao con gái lại tốt?"

Hứa Tinh Châu suy nghĩ một hồi, đành thành thật đáp: "Vì đáng yêu chứ sao."

Tần Độ khựng lại một lúc, đột nhiên hỏi một câu kỳ lạ: "... Hứa Tinh Châu, có phải từ nhỏ em không sống cùng bố mẹ không?"

Hứa Tinh Châu nghe vậy thì ngẩn người.

Mùa xuân trải dài ngoài đường chân trời, hoa xuân rực rỡ, tiếng cười của những người trẻ tuổi xuyên qua làn gió và bông liễu. Tần Độ đưa tay xoa xoa đầu Hứa Tinh Châu, như thể đang vỗ về nơi anh vừa gõ nhẹ.

"Thường là như thế," Tần Độ nhặt một sợi bông liễu vướng trên tóc cô, nói: "Chắc là từ nhỏ đến lớn bố mẹ em đều không ở bên cạnh đúng không? Thường thì sẽ bị thiếu hụt tình cảm một chút."

Hứa Tinh Châu khó khăn đáp: "... Coi như là vậy đi."

Rồi cô lại nhỏ giọng nói thêm: "... Tôi là do một tay bà nội nuôi nấng."

Tần Độ xoa xoa sau đầu Hứa Tinh Châu, hỏi: "Hèn chi. Em nghịch ngợm thế này, bà nội em chắc là thường xuyên nhịn không nổi mà muốn đánh em đúng không?"

Hứa Tinh Châu "bạch" một cái gạt tay Tần Độ ra.

"Anh đừng tưởng ai cũng giống anh, bà tôi thương tôi nhất đấy," Hứa Tinh Châu bất mãn: "Lúc nhỏ bà đọc truyện tranh cho tôi nghe, còn làm bánh đường cho tôi ăn, tôi ngã khóc bà sẽ dỗ dành tôi, bà nội tôi là số một thiên hạ."

Khi Hứa Tinh Châu nói câu đó, ánh nắng tràn vào phòng, gió xuân thổi tung tấm rèm cửa màu xanh nhạt.

Tần Độ "ồ" một tiếng: "Bà thực sự không đánh em à?"

Hứa Tinh Châu chột dạ: "... Rất... rất hiếm khi."

Tần Độ nhìn vào mắt Hứa Tinh Châu, hỏi: "Đánh bằng gì?"

Ánh mắt Hứa Tinh Châu đảo liên tục, ra vẻ chột dạ: "Cái... cái chổi lông gà?"

Chổi lông gà, rõ ràng là còn nữa. Tần Độ tiếp tục nhìn chằm chằm cô.

Hứa Tinh Châu lại nói: "... Dép, móc áo, cái chảo gang to chiên cơm... Nhưng bà chưa đánh trúng đâu! Bà tôi tốt lắm, đều tại tôi ngày nào cũng chạy ra ngoài làm đại vương núi..."

Tần Độ bật cười thành tiếng.

Cô nhóc bên cạnh anh trông rực rỡ như một đóa hoa, vành tai đỏ bừng như thể không muốn thừa nhận cái sự thật xấu hổ này.

... Đáng yêu chết đi được.

"Có ăn gì không?" Tần Độ nhìn thấy gói kẹo dẻo trên bàn Hứa Tinh Châu, chống cằm hỏi: "Bụng đói không được ăn kẹo dẻo đâu, sẽ bị trào ngược axit dạ dày đấy."

Trong câu nói đó mang theo sự dịu dàng và tỉ mỉ đặc trưng của đàn ông Thượng Hải, hoàn toàn khác xa với hình ảnh của Tần Độ trong lòng Hứa Tinh Châu.

Hứa Tinh Châu: "..."

Hứa Tinh Châu như bị dọa cho giật mình: "Anh có đồ ăn à? Mà lại còn cho tôi ăn nữa sao?"

Tần Độ nghe xong thấy rất "cảm động", suýt chút nữa là muốn dốc ngược cả cái ba lô đầy đồ ăn lên đầu cô...

Tần Độ mò từ trong ba lô ra một cái bánh trứng muối 'Tiểu Thái Dương' đang hot mà anh đã xếp hàng mua hôm qua, đẩy sang bàn của Hứa Tinh Châu.

Tần Độ thong thả chọc chọc vào cái bánh trứng muối đó, nói: "Tiểu sư muội —"

Anh khựng lại một chút, trêu chọc nói tiếp: "Cho em một đặc quyền nhé, cái bánh này em có thể... nợ trước."

Hứa Tinh Châu ôm đầu, như thể đã đoán trước được cái tên rác rưởi Tần Độ này sẽ nói câu đó: "... Tôi lại có cả đặc quyền cơ đấy, thật là vinh hạnh quá đi..."

Cô nhận lấy cái bánh trứng muối nhỏ, mở hộp ra, lớp vỏ bánh được làm theo màu của sao Diêm Vương, hương sữa thơm nồng, bên trên rắc những hạt mè đen lấp lánh.

Hứa Tinh Châu nhìn cái bánh nhỏ, cuối cùng cũng rặn ra được một câu: "... Mà này, nhà anh làm gì thế?"

Tần Độ hờ hững nói: "Cũng thường thôi, nếu có gì đặc biệt thì là hồi tôi học cấp hai, công ty của bố tôi đã niêm yết trên sàn chứng khoán Thượng Hải rồi."

Hứa Tinh Châu: "..."

Tần Độ cố ý hỏi: "Sao thế?"

"Anh giàu thế mà lại keo kiệt với tôi như vậy," Hứa Tinh Châu chọc chọc vào cái bánh trứng muối, thất vọng nói: "... Anh thực sự ghét tôi lắm, phải không?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương