Não quang học không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở Phong Diệu một câu:
“Bệ hạ, dựa vào sự trung thành tuyệt đối của chủng tộc Ngân Vực đối với bạn đời, nếu ý thức được tải xuống máy tính của robot tình ái, có khả năng ngài sẽ bị ép buộc xảy ra hành vi thân mật với người phụ nữ loài người, đồng thời mất đi quyền tự do lựa chọn bạn đời, phải gánh vác trách nhiệm hôn nhân thần thánh với đối phương đấy ạ.”
Phong Diệu không có quá nhiều thời gian để cân nhắc.
Bây giờ đang là thời khắc nguy cấp, nếu như phe địch đánh chặn được sóng não của anh, cái chết sẽ là kết cục nhẹ nhàng nhất.
Kẻ thù sẽ sỉ nhục anh, hành hạ anh, và khiến anh sống dở chết dở đến muôn đời muôn kiếp.
Và anh cũng sẽ đẩy đế quốc vào tình thế hiểm nghèo, nhân dân của anh thậm chí có khả năng phải lưu lạc thành nô lệ ngoại tộc.
“Nếu số mệnh đã định như vậy, tôi sẽ xem đối phương là bạn đời trọn đời, cho dù đối phương là giống cái của một nền văn minh lạc hậu.”
Đây là trách nhiệm của anh với tư cách là một bậc quân vương.
Vì vậy, anh không chút chần chừ mà lựa chọn tải xuống ý thức.
…
Công việc của Thư Dương tính ra khá nhàn nhã, cô làm giáo viên dạy tiếng ngoại tinh tại một trường tiểu học bình thường trong nội thành.
Chuyện này cũng giống như việc ngày trước trẻ con từ cấp một đến cấp ba đều phải học tiếng Anh vậy, chỉ là trẻ con thời nay không học tiếng Anh nữa, ngoài vũ trụ xa xôi có nền văn minh mạnh mẽ hơn, ngôn ngữ mà họ sử dụng mới là thứ tiếng mà nhân loại trên Trái Đất phải phổ cập học tập.
Chuyên ngành thời đại học của Thư Dương chính là tiếng Ngân Vực.
Có điều thứ tiếng này đặc biệt chuyên sâu và khó hiểu, chữ viết của họ lại càng phức tạp và tối nghĩa hơn.
Trình độ tốt nghiệp đại học mới chỉ giới hạn ở mức có thể nói được vài câu giao tiếp hằng ngày cơ bản nhất và đọc hiểu được một phần văn bản, muốn nghiên cứu chuyên sâu thì e là còn phải thi cao học và làm nghiên cứu sinh tiến sĩ.
Mà trên thực tế, số lượng nhà ngôn ngữ học tinh thông tiếng Ngân Vực trên toàn Trái Đất cũng ít đến tội nghiệp.
Dù công nghệ phát triển, cả hai bên đều có thể giao tiếp không rào cản thông qua máy phiên dịch, nhưng việc học ngôn ngữ của đối phương chính là nền tảng để thấu hiểu tư duy và văn hóa của Đế quốc Ngân Vực.
Chính vì thế, quốc gia nào trên Trái Đất cũng rất chú trọng việc phổ cập giáo dục tiếng ngoại tinh, giống như việc học tiếng Anh của một trăm năm trước vậy.
Thực ra sau khi tốt nghiệp Thư Dương rất muốn tiếp tục thi cao học, khổ nỗi mẹ cô phản đối kịch liệt, bà cảm thấy học nhiều quá sẽ lỡ dở việc tìm đối tượng kết hôn, tốt nghiệp đại học, mà lại còn là tốt nghiệp trường top đầu thế này thì đã tốt lắm rồi.
Còn về công việc cũng là một tay mẹ cô sắp xếp, để cô làm giáo viên tiếng ngoại tinh ở một trường tiểu học không xa nhà cho lắm.
Thư Dương là kiểu con nhà người ta ngoan ngoãn điển hình, mẹ thì độc đoán, bố lại trầm tính ít lời, từ nhỏ hễ cô đưa ra bất kỳ ý kiến gì thì luôn bị ngó lơ, lâu dần, câu cửa miệng của cô biến thành “vâng ạ”, “tùy ạ”, “con thế nào cũng được”.
Việc kháng cự lại chuyện xem mắt kết hôn có lẽ là lần nổi loạn kéo dài dai dẳng nhất trong suốt hơn hai mươi năm làm con ngoan trò giỏi của cô.
Trước giờ tan làm, Thư Dương nhận được một tin nhắn báo phát hàng.
【Xin chào quý khách hàng mã số 986537 của Tình Yêu Vĩnh Cửu, robot bạn trai thuộc dòng “Tình Yêu Xa Xỉ” mà quý khách đặt mua gần đây đã được giao đến tận nhà, xin vui lòng đăng nhập vào trang web của công ty Tình Yêu Vĩnh Cửu để mở khóa thêm nhiều combo thầm kín nhé! Chúc quý khách công việc thuận lợi, cuộc sống “hạnh phúc” vui vẻ!】
Nhìn thấy tin nhắn này, nhịp tim Thư Dương nhanh hơn vài phần.
Mới có một ngày đã giao đến tận nhà rồi, nhanh thật đấy.
Có chút nôn nóng muốn về nhà xem thử rồi đây.
Thư Dương xử lý xong mấy cuốn vở bài tập cuối cùng, dọn dẹp bàn làm việc rồi đứng dậy chuẩn bị ra về.
Đúng lúc này, cô đồng nghiệp Lý Y Liên gọi cô lại, nở nụ cười bí hiểm: “Cô Thư này, nghe nói cô đang xem mắt với Trình Đống à?”
“Sao cô biết?”
“Anh ta là đồng nghiệp của chồng tôi, hôm qua đến nhà tôi ăn cơm có trò chuyện nhắc đến cô.”
“Trái Đất đúng là tròn thật đấy.”
Thế mà cũng quen nhau cho được, Thư Dương âm thầm bất lực trong lòng.
“Chứ còn gì nữa, anh ta kể nhiều chuyện về cô lắm đấy, bảo cô kén cá chọn canh, vô lễ, chỉ muốn gả cho người giàu thôi.” Cô Lý cười híp mắt nói, “Tôi mới bảo là cô Thư nhà chúng tôi tuyệt đối không phải loại người như thế, chắc chắn là có hiểu lầm rồi, trong trường ai mà chẳng biết cô Thư là một đồng nghiệp nghiêm túc có trách nhiệm chứ. Anh ta nghe tôi nói vậy xong thì quyết định cho cô thêm một cơ hội nữa, hẹn gặp mặt thêm lần nữa đấy, tôi đã giúp cô giành lấy cơ hội này rồi, không cần cảm ơn đâu nhé, hi hi.”
Sự bất lực trong lòng Thư Dương giờ đã biến thành cạn lời, nhưng ngoài mặt vẫn gượng cười: “Cảm ơn cô Lý, không cần đâu ạ, tôi với anh ta không có duyên.”
“Ơ kìa, tôi nghĩ cô cũng độc thân lâu như vậy rồi, Trình Đống thực sự rất tốt đó, nghe chồng tôi bảo anh ta là người chịu khó tăng ca bán mạng nhất ở công ty, lại còn rất biết cách làm người, rót nước bưng trà, chạy vặt làm việc cho cấp trên này nọ, được lãnh đạo coi trọng lắm luôn. Thừa nhận đi, chồng tôi chẳng bao giờ làm nổi mấy việc đó nên mãi mà không được thăng chức đấy. Nhưng cậu Trình thì biết co biết duỗi, tương lai xán lạn lắm! Tôi thấy anh ta với cô đúng là một cặp trời sinh, hay là cô cứ đi gặp anh ta thêm lần nữa đi?”
---