Đàm Úc nói rất hung hăng, hơi thở phả vào tai làm tai Quý Ngôn nhanh chóng ửng hồng, anh liếc nhìn Đàm Úc một cái, sau đó kéo giãn khoảng cách một chút: “Ừm.”
Cố Khởi ném chai coca rỗng vào thùng rác, Tưởng Tắc ôm quả bóng chạy tới, giơ tay ôm lấy cổ đối phương, cả người theo quán tính kéo Cố Khởi về phía trước mấy bước.
Cố Khởi khom người xuống theo chiều cao của Tưởng Tắc, quay đầu nhìn thiếu niên đang cười rạng rỡ, trong mắt tựa như chứa đầy ánh sao.
Tưởng Tắc dùng đầu húc vào trán Cố Khởi một cái: “Cuối tuần ba mẹ tôi đi công tác, tôi ở nhà một mình, cậu đến chơi với tôi đi.”
Cố Khởi gỡ cánh tay đang ôm lấy cổ mình ra, đứng thẳng dậy, cầm lấy quả bóng trong tay Tưởng Tắc tung lên, sau đó đón lấy chắc chắn, ngược lại kẹp cổ đối phương kéo về phía mình: “Lại muốn lừa tôi làm bài tập hộ?”
Tưởng Tắc cười hì hì: “Tất nhiên là không phải, tôi còn gọi Lâm Tiểu Tịch nữa.”
Nói xong, Tưởng Tắc còn nháy mắt với Cố Khởi một cái.
Tưởng Tắc luôn nghĩ Cố Khởi thích Lâm Tiểu Tịch, bằng không thì tại sao mỗi lần Lâm Tiểu Tịch tìm tới đây, Cố Khởi đều nhìn chằm chằm vào cô.
Người ta nói “phù sa không chảy ruộng ngoài”, mà Cố Khởi là anh em tốt nhất của cậu, chuyện làm mai này không lo cho đối phương thì lo cho ai?
Vẻ mặt Cố Khởi trong nháy mắt có chút rạn nứt, buông cánh tay đang kẹp cổ Tưởng Tắc ra: “Tôi chợt nhớ cuối tuần có việc, không đi được.”
Tưởng Tắc tròn mắt ngạc nhiên, vừa đi vừa khoa tay múa chân: “Lâm Tiểu Tịch đi mà cậu cũng không đi hả? Lâm Tiểu Tịch đó nha.”
Cậu lấy mình làm trục, hai cánh tay từ trên xuống dưới vẽ thành một vòng tròn thật lớn: “Lâm Tiểu Tịch bự chảng thế này nè!”
Cố Khởi nhìn động tác khoa trương của cậu thì bước chân khựng lại, Đàm Úc thấy đối phương dừng cũng dừng theo, hai người trừng mắt nhìn nhau, sau đó chỉ nghe thấy Quý Ngôn phì cười một tiếng.
Da đầu của Đàm Úc tê rần: “...”
Mẹ nó, đại ảnh đế mà cũng cười gãy cảnh hả?
Không phải Quý Ngôn cười gãy cảnh, mà trong kịch bản vốn dĩ không có câu “Lâm Tiểu Tịch bự chảng thế này nè”. Vốn dĩ anh định nhắc Đàm Úc nói sai thoại rồi, nhưng cậu lại trừng mắt, nghiêng đầu nhìn anh, y như một con husky ngơ ngơ, thật sự là quá buồn cười.
Đàm Úc cũng nhận ra mình tự tiện thêm thoại, lại còn làm Quý Ngôn vì thế mà cười gãy cảnh, trong lòng nghĩ tiêu rồi, thế nào cũng bị đạo diễn Từ chửi nữa.
Chờ mãi cũng không thấy Từ Thịnh hô “cắt”.
Sao thế này?
Ngoài máy quay, Từ Thịnh nhướng mày: “Cứ để bọn họ tiếp tục.”
Không nghe thấy tiếng hô “cắt”, Quý Ngôn lập tức biết câu thoại do Đàm Úc tự thêm tám phần là sẽ được giữ lại.
Anh thu lại nụ cười, nói: “Không đi.”
Tống Thiên Huệ lật lật kịch bản, không thấy câu thoại kia, đứng sau lưng đạo diễn nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Tôi cũng đâu có bự như thế.”
Cảnh quay này kết thúc, Đàm Úc lập tức chạy lại xin lỗi đạo diễn Từ. Cậu chỉ là quen miệng đùa giỡn, lỡ miệng nên nói ra thôi.
Từ Thịnh chẳng những không tức giận mà còn khen ngợi: “Tốt lắm, không cần quay lại, ngay cả Trình Văn cũng nói câu này cậu thêm rất ra dáng Tưởng Tắc, mà nụ cười của Cố Khởi nữa, đúng là điểm nhấn, hai cậu phối hợp rất ăn ý.”
Lúc này Quý Ngôn đã thu hồi nụ cười, nhận chai nước mà Trương Hi đưa, uống một ngụm: “Không phải vừa rồi bắt chúng tôi làm quen cơ thể nhau trước sao? Đạo diễn Từ, tâm trạng của anh thay đổi nhanh như thế, tôi còn tưởng anh đang tiền mãn kinh đấy.”