Mười một giờ rưỡi đêm, thành phố dần chìm vào tĩnh lặng.
Tôi co rúm lại trong góc ghế sofa, không biết là lần thứ bao nhiêu nhấn làm mới tài khoản ngân hàng. Những con số vẫn nằm im lìm, không có phép màu nào xảy ra cả —— số dư: 37.652 tệ 8 hào. Đây là toàn bộ tiền tiết kiệm của tôi sau năm năm đi làm.
Trên màn hình điện thoại còn mở một cửa sổ khác, hiển thị bệnh án của bố và số tiền phẫu thuật dự tính: Năm trăm nghìn tệ.
Con số này giống như một bức tường cao sừng sững chắn ngay trước mặt tôi, đối với một gia đình nông thôn như chúng tôi mà nói, đó là một khoảng cách không thể vượt qua.
Ba ngày trước, trưởng bộ phận gọi tôi vào văn phòng, dùng giọng điệu đầy tiếc nuối thông báo rằng vì công ty cắt giảm nhân sự quy mô lớn, vị trí của tôi sẽ bị hủy bỏ.
Khoảnh khắc đó, dường như số phận đã giăng sẵn một loạt cạm bẫy, chỉ đợi tôi lần lượt rơi xuống.
Điện thoại rung lên, là người chăm sóc ở bệnh viện gọi tới.
“Cô Chu, tình hình của bố cô không được ổn định cho lắm, bác sĩ nói tốt nhất nên sắp xếp phẫu thuật càng sớm càng tốt.”
Cổ họng tôi nghẹn đắng, gắng gượng đáp một tiếng “Vâng, tôi biết rồi”, sau khi cúp máy liền vùi mặt vào đầu gối. Nước mắt không thể kìm nén được mà trào ra.
Cầu xin cũng đã làm rồi, vay mượn cũng đã thử rồi, nhưng họ hàng bạn bè cũng chỉ có một phần nhỏ sẵn lòng giúp đỡ.
Bố tôi cả đời cần cù chất phác, ngay cái tuổi vừa được nghỉ hưu để hưởng phúc thì lại phát hiện ra bệnh tim nghiêm trọng.
Tóc mẹ tôi chỉ trong mấy tháng qua đã bạc đi quá nửa, vậy mà bà vẫn luôn cố gắng vực dậy tinh thần để an ủi tôi rằng: “Rồi sẽ có cách thôi con ạ.”
Còn tôi, đứa con gái duy nhất của họ, lại vào lúc cần phải gánh vác trách nhiệm nhất thì ngay cả công việc cũng không giữ nổi.
Dù có bán sạch những thứ có thể bán, so với con số năm trăm nghìn kia vẫn chỉ như muối bỏ bể.
Điện thoại lại reo.
Lần này là tin nhắn WeChat.
Tôi quẹt đi nước mắt, nhấn sáng màn hình, một cái tên đã lâu không gặp hiện ra trước mắt —— Sở Dao.
“Trình Trình, cậu ngủ chưa?”
Năm chữ ngắn gọn thôi mà khiến tim tôi khẽ run lên.
Sở Dao là người bạn thân thiết nhất thời thơ ấu của tôi, chúng tôi đã gần hai năm không nói chuyện tử tế với nhau rồi, lịch sử trò chuyện gần nhất vẫn dừng lại ở những lời chúc mừng sinh nhật xã giao.
Đang lúc tôi phân vân không biết nên trả lời thế nào thì tin nhắn thứ hai của cậu ấy hiện lên: “Thấy cậu đăng bài trên vòng bạn bè, tớ có việc tốt muốn tìm cậu đây, có tiện nghe điện thoại không?”
Ngày hôm qua vì lo lắng cho bệnh tình của bố, tôi có đăng một dòng trạng thái: “Đêm khuya canh bình truyền dịch mới biết, hóa ra bình an khỏe mạnh mới là mong ước thiết thực nhất.”
Chắc hẳn cậu ấy đã thấy bài đăng này.
Chưa kịp để tôi trả lời, giao diện lời mời gọi video đã nhảy ra. Tôi vội vàng chỉnh lại mái tóc, hít một hơi thật sâu rồi nhấn nút nghe.
Khuôn mặt của Sở Dao xuất hiện trên màn hình, trông chín chắn hơn nhiều so với ký ức của tôi.
Cậu ấy trang điểm tinh xảo, đôi khuyên tai lấp lánh, bối cảnh phía sau có vẻ là một phòng khách được trang trí rất sang trọng.
“Trình Trình! Lâu rồi không gặp!” Giọng cậu ấy rạng rỡ, đối lập hoàn toàn với bầu không khí chết chóc bên phía tôi.
Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười: “Dao Dao, đúng là lâu rồi không gặp.”
“Xem bài đăng của cậu, có phải cậu đang gặp khó khăn gì không?”
Vào những lúc như thế này, tôi thực sự rất hy vọng có người giúp mình, nên cũng không phủ nhận mà gật đầu.
Tôi kể sơ qua tình hình cho cậu ấy nghe.
Cậu ấy thở dài một tiếng, giọng nói đầy vẻ xót xa.
“Tớ hiện đang làm việc cho một công ty xuyên biên giới ở Thái Lan, đãi ngộ tốt lắm. Gần đây công ty đang mở rộng, có một vị trí văn phòng đang trống, lương tháng hai mươi nghìn tệ, bao ăn ở. Tớ nghĩ ngay đến cậu nên mới giữ chỗ cho cậu đấy!”
Năm ngoái Sở Dao cũng từng nhắc đến một lần, nhưng lúc đó cậu ấy nói lương tháng mười nghìn. Khi ấy công việc của tôi rất ổn định, dù một tháng chỉ được năm nghìn nhưng ở trong nước vẫn an tâm hơn, nên tôi chưa từng nghĩ đến việc đi xa.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, lương tháng tận hai mươi nghìn.
“Thế nào? Xiêu lòng rồi đúng không?” Sở Dao thấy tôi không trả lời ngay, liền cười nói tiếp: “Tớ biết cậu cứ ở cái công ty nhỏ xíu đó mãi thì uổng lắm, ở đây không gian phát triển lớn, làm tốt thì nửa năm lại được thăng chức một lần.”
Tôi mím đôi môi khô khốc: “Sao đột nhiên… lại có cơ hội tốt thế này, năm ngoái cậu chẳng bảo lương tháng mười nghìn là gì?”
“Ôi dào, công ty mở rộng mà, với lại chẳng phải tớ nể tình chị em cũ của chúng mình hay sao!” Ánh mắt Sở Dao hơi lóe lên: “Từ tiểu học đến trung học, cậu là người bạn chí cốt nhất của tớ đấy. Nhớ lần ở trường trung học tớ bị sốt, chính cậu đã trốn tiết đưa tớ xuống phòng y tế còn gì.”
Ký ức ùa về như thủy triều. Đúng vậy, khi đó chúng tôi như hình với bóng, chia sẻ với nhau từng bí mật cho đến gói quà vặt, sang nhà nhau ngủ lại rồi buôn chuyện đến sáng.
Nhưng sau khi lên Đại học, chúng tôi đến những thành phố khác nhau, đi làm rồi mỗi người lại có vòng bạn bè mới, liên lạc cũng thưa thớt dần.
Lần cuối gặp mặt là buổi họp lớp Tết hai năm trước, cũng chỉ kịp chào hỏi nhau vội vàng.
“Cảm ơn cậu vẫn nhớ đến tớ, nhưng mà…” Tôi có chút do dự, từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng xuất cảnh bao giờ.
Đúng lúc này, màn hình điện thoại hiện lên tin nhắn của mẹ: “Tốt nhất nên quyết định thời gian phẫu thuật sớm con ạ, tình hình của bố con càng kéo dài càng nghiêm trọng.”
Câu nói đó giống như một mũi kim, châm thủng mọi sự do dự của tôi.
“Công ty cụ thể là làm về cái gì? Tớ cần phải làm những việc gì?” Tôi hỏi.
Sở Dao lập tức phấn chấn hẳn lên: “Thì là thương mại điện tử xuyên biên giới, tớ làm hành chính, cậu sang làm văn phòng thôi, đơn giản lắm. Visa với vé máy bay công ty lo hết, cậu chỉ việc xách người sang thôi!”
“Vậy… có thể ứng trước lương không?”
Bên kia im lặng vài giây, rồi mới lên tiếng.
“Tớ có thể giúp cậu xin ứng trước ba tháng lương. Trình Trình, cậu đang cần tiền lắm à? Nếu là chuyện tiền nong thì tớ có thể đưa cho cậu một ít.”
“Vậy cậu có thể cho tớ vay ngay bây giờ được không?” Tôi kích động hỏi.
“Được thì cũng được thôi, nhưng mà…”
Ý của Sở Dao là, cậu ấy ở nước ngoài, tôi ở trong nước, cậu ấy sợ tôi không trả, nên đợi khi nào tôi sang đến nơi thì mới có thể cho tôi vay tiền.
Tôi im lặng vài giây, rồi nghe thấy chính mình lên tiếng: “Được, để tớ suy nghĩ thêm đã.”
“Trả lời tớ sớm nhé, vị trí này cũng đắt khách lắm đấy.” Sở Dao đang nói thì có ai đó phía sau gọi cậu ấy một tiếng, cậu ấy ngoái lại đáp lời rồi quay sang tôi: “Thôi tớ đi làm việc đã, đợi tin cậu nhé!”
Cuộc gọi video kết thúc, căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng.
Đêm đó tôi gần như mất ngủ.
Bốn giờ sáng, tôi khoác thêm áo, đi ra ngoài ban công.
Bầu trời đêm của thành phố bị ánh đèn nhuộm thành một màu đỏ thẫm, chẳng thấy nổi một ngôi sao.
Tôi nhớ lại lúc còn nhỏ, bố thường cõng tôi trên vai, chỉ tay lên trời và bảo: “Trình Trình à, bất kể lúc nào, trên trời luôn có ánh sáng.” Nhưng bây giờ, bầu trời của chúng tôi dường như chẳng còn lại chút ánh sáng nào nữa.
Sáng sớm hôm sau, tôi đem đề nghị của Sở Dao nói với bố mẹ.
“Thái Lan ư? Nơi xa xôi như thế…” Bố tôi yếu ớt nói, đôi mày nhíu chặt.
“Lương tháng hai mươi nghìn tệ, bao ăn ở bố ạ.” Tôi nhấn mạnh, giống như đang tự thuyết phục chính mình.
Mẹ tôi đặt cốc nước xuống, kéo tôi ra hành lang ngoài phòng bệnh: “Trình Trình, mấy hôm trước mẹ mới xem tin tức, bảo là bây giờ ở Đông Nam Á có nhiều công ty lừa đảo lắm, chuyên lừa người Trung Quốc mình sang đó. Sở Dao… hai đứa lâu lắm không liên lạc rồi, sao tự dưng lại có công việc tốt như thế dành riêng cho con?”
Lời của mẹ giống như một gáo nước lạnh dội xuống đầu tôi. Đúng vậy, dạo gần đây những thông tin về lừa đảo ở Đông Nam Á xuất hiện nhan nhản, không phải tôi chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
“Nhưng đó là Sở Dao mà mẹ,” tôi khẽ nói, “bọn con cùng nhau lớn lên, cậu ấy sao có thể lừa con được?”
“Lòng người dễ thay đổi lắm con ơi.” Mẹ đầy vẻ lo âu: “Bao nhiêu năm không gặp, con có biết giờ nó là hạng người thế nào không?”
Trở về căn phòng thuê, tôi lật lại cuốn album ảnh cũ. Trong ảnh, hai cô bé buộc tóc đuôi ngựa nép sát vào nhau, nhe hàm răng sún cười rạng rỡ trước ống kính. Đó là chúng tôi năm lớp bốn, Sở Dao và tôi. Một tấm ảnh khác là ảnh tốt nghiệp trung học, chúng tôi đã hẹn ước sẽ cùng thi vào một trường cấp ba, tuy cuối cùng không thực hiện được nhưng tình cảm khi ấy là thật.
Điện thoại vang lên, là tin nhắn của Sở Dao gửi tới: “Trình Trình, cân nhắc thế nào rồi? Bên công ty đang giục tớ tìm người đây.”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn đó.
“Phải đi nước ngoài, gia đình tớ không muốn cho tớ đi lắm.”
Một lát sau, cậu ấy lại gửi thêm một tin: “Có phải chú với dì không tin tớ, nghĩ tớ là kẻ lừa đảo không?”
“Không phải không tin cậu,” tôi trả lời, “chỉ là đột ngột quá, với lại bố tớ còn đang bệnh, tớ không đi ngay được.”
“Chính vì chú đang bệnh nên cậu mới càng cần số tiền này chứ!” Sở Dao lập tức gọi điện thoại cho tôi, giọng nói đầy cấp thiết: “Trình Trình, tớ thực sự muốn giúp cậu. Cậu biết không, tớ vừa sang đây năm ngoái đã mua được nhà rồi, năm sau định mua xe nữa đấy. Nếu năm ngoái cậu qua đây thì giờ cũng giống như tớ, chẳng phải lo thiếu tiền rồi.”