Bị Nam Thần Hàng Xóm Làm Hư

Chương 2: Người hàng xóm rực rỡ như ánh mặt trời - Anh Thang (Phần 1)

Trước Sau

break

Thiết kế của khu chung cư nhà cô là như thế này: tổng cộng có ba tòa nhà, mỗi tòa có ba tầng hầm và hai mươi lăm tầng nổi. Tầng hầm là bãi đậu xe, tầng một và tầng hai trên mặt đất là không gian sinh hoạt chung, từ tầng ba trở lên là căn hộ của cư dân. Mỗi tầng có sáu căn hộ, diện tích trung bình từ 130 đến 200 mét vuông.

Thiết kế tòa nhà có hình chữ T, hai thang bộ thoát hiểm và ba thang máy được đặt ở giữa. Mặt ngang của chữ T có bốn căn hộ, mặt dọc có hai căn. Nhà của Triệu Chỉ Nhược nằm ở mặt dọc, vì vậy khi ra khỏi cửa, người cô thường xuyên chạm mặt nhất chỉ có người hàng xóm đối diện, nhà có cùng diện tích với nhà cô, sử dụng thực tế đều là 150 mét vuông.

Tòa nhà này được xây dựng xong khoảng hai năm trước. Nhà cô mua là nhà dự án, nằm ở tầng mười tám. Căn hộ đối diện mãi mà chẳng có ai mua, cho đến tận nửa năm trước mới nghe nói có người mua lại, tháng trước vừa trang trí xong và dọn vào ở.

Triệu Chỉ Nhược đã từng gặp đối phương hai, ba lần. Đó là một người đàn ông đẹp trai đến mức vô lý, chiều cao xấp xỉ anh trai cô, lần nào cũng mặc những bộ vest cắt may vừa vặn, trên người phảng phất mùi nước hoa nam nhè nhẹ rất dễ chịu, mang một khí chất vô cùng trầm ổn.

Bởi vì ngoại hình quá đỗi xuất sắc, hệt như mặt trời chói chang vào giữa trưa hè, Triệu Chỉ Nhược không dám nhìn thẳng vào mặt đối phương. Cô luôn chỉ gật nhẹ đầu một cái rồi bước nhanh về phía thang máy, cũng chẳng biết đối phương có chào lại hay không, hoặc căn bản là không thèm nhìn thấy cô.

Thông thường, những người mua được căn nhà có diện tích thế này đều đã kết hôn, hơn nữa từ khí chất trưởng thành của người đó mà phán đoán, ít nhất anh ta cũng đã ngoài ba mươi, nói không chừng còn có con rồi. Cô rất muốn xem vợ của đối phương trông như thế nào, nhưng chưa từng gặp bao giờ.

Không biết cô gái như thế nào mới có thể nắm giữ được trái tim của người đàn ông xuất chúng đến vậy?

Cũng có thể đoán được, chắc chắn phải là một sự kết hợp giữa trai tài gái sắc, tuyệt đối không thể giống như loại người từ đầu đến chân đều bị chê bai là vô dụng, bị yêu cầu đi phẫu thuật thẩm mỹ, cống hiến tất cả nhưng cuối cùng vẫn bị đá như cô.

Cô đang cảm thán cái gì chứ?

Triệu Chỉ Nhược cười khổ.

Ngay cả việc hàng xóm trông quá đẹp trai cũng có thể gợi lên sự tự ti trong cô, đúng là hết nói nổi.

Đột nhiên, chuông cửa vang lên khiến cô đang chìm đắm trong suy nghĩ giật nảy mình, suýt nữa thét lên thành tiếng.

Cô rảo bước đi ra, vừa mở cửa đã nhìn thấy anh bảo vệ đứng đó, đầu đầy mồ hôi.

Bảo vệ không cao lắm, tầm một mét bảy mươi, nên Triệu Chỉ Nhược với chiều cao một mét sáu mươi tám có thể dễ dàng nhìn qua vai anh ta để thấy tình hình căn hộ đối diện. Cửa chính đang mở toang, bên trong dường như còn đang bốc khói, cảnh tượng trông khá kinh hãi.

"Có phải cháy rồi không?" Cô căng thẳng hỏi.

Cô nhìn thấy bảo vệ đang ôm chặt một con mèo mướp màu cam lấm lem bùn đất. Con mèo trông vô cùng hoảng loạn, không ngừng vùng vẫy, cắn điên cuồng vào tay bảo vệ khiến mặt mũi anh ta nhăn nhó vì đau đớn.

"Có việc này muốn nhờ cô Triệu giúp một tay."

"Anh cứ nói, chuyện gì vậy?" Cô chỉ tay vào trong nhà mình, "Cần dùng nước sao? Hay là..."

"Không phải!" Bảo vệ lắc đầu, "Việc này phải làm phiền cô một chút." Anh ta xách con mèo cam trên tay lên. "Cô không sợ mèo chứ?"

"Không sợ." Cô lắc đầu, đưa tay ra đầy thiện ý.

"Cảm ơn cô." Bảo vệ lập tức biết ơn nhét ngay con mèo vào tay cô.

Con mèo nằm trong ngực cô vẫn cố gắng tìm cách chạy trốn. Sợ nó chuồn mất không tìm thấy sẽ gây rắc rối cho hàng xóm, Triệu Chỉ Nhược dứt khoát đưa tay mình vào miệng mèo. Con mèo không ngừng cắn tay cô khiến cô đau đến nhíu mày, nhưng ít ra thì nó cũng bớt vùng vẫy hơn.

"Hình như nó bị hoảng sợ, lúc chúng tôi vào nhà nó chạy loạn xạ khắp nơi, còn cắn tôi bị thương ở tay nữa." Bảo vệ cười khổ. "Hiện tại tuy không có nguy hiểm gì lớn, nhưng không biết những chỗ khác có bắt lửa hay không nên phải kiểm tra lại. Sợ con mèo chạy mất, phiền cô chăm sóc nó một lúc được không?"

"Không thành vấn đề." Triệu Chỉ Nhược nhận lời ngay.

"Liên lạc được rồi." Một bảo vệ khác từ trong nhà đối diện chạy ra, "Liên lạc được với anh Thang rồi, anh ấy đang chạy về."

"Tốt tốt tốt." Bảo vệ liên tục gật đầu. "Vậy làm phiền cô nhé, cô Triệu." Nói xong, bảo vệ lại lập tức quay về căn hộ đối diện.

Triệu Chỉ Nhược lùi vào trong nhà, đóng cửa lớn lại.

Cô nhẹ nhàng đặt con mèo xuống. Con mèo lập tức chạy tót vào góc phòng khách, trốn phía trước kệ sách.

"Đừng sợ, tôi không làm hại cưng đâu." Triệu Chỉ Nhược khẽ mỉm cười với nó. Cô lấy một cái bát ăn cơm, rót nước đun sôi để nguội vào rồi đặt cách con mèo khoảng năm bước chân. "Khát thì uống chút nước nhé."

Nói xong cô không làm phiền nó nữa mà đi vào phòng sấy tóc. Cô không quên đóng chặt cửa phòng lại để tiếng máy sấy không làm con mèo bên ngoài hoảng sợ.

Sấy tóc xong, Triệu Chỉ Nhược tùy tiện dùng kẹp càng cua kẹp mái tóc dài ngang vai lên rồi quay lại phòng khách.

Con mèo vẫn đang thu mình trong góc, nhưng trông có vẻ đã thư giãn hơn một chút.

Triệu Chỉ Nhược ngồi xếp bằng ở đầu kia của kệ sách, lấy một cuốn sách ra, thong thả lật giở, đồng thời luôn chú ý đến tình trạng của con mèo để phòng nó có bất kỳ biểu hiện khó chịu nào. Xét cho cùng, vừa ở trong hiện trường hỏa hoạn ra, có lẽ nó đã bị dọa sợ chết khiếp.

Con mèo nhìn cô đang ngồi im lặng, ngập ngừng một lúc rồi chậm rãi tiến về phía bát nước.

Triệu Chỉ Nhược nhìn thấy, nhưng cô vẫn giữ nguyên sắc mặt, sợ chỉ cần có chút cử động sẽ khiến con mèo giật mình không dám uống.

Cô tiếp tục giả vờ đọc sách.

Con mèo tiến lại gần bát nước, thò chiếc lưỡi nhỏ màu hồng ra liếʍ một cái, chép miệng như đang xác nhận xem nước này có uống được không, sau đó bắt đầu uống lấy uống để.

Triệu Chỉ Nhược từ từ hạ cuốn sách xuống, mỉm cười nhìn, trái tim cô cũng mềm nhũn ra.

Dáng vẻ uống nước của mèo con đáng yêu quá đi mất, cô rất muốn vuốt ve nó, nhưng lại sợ làm nó sợ hãi nên đành phải nhịn.

Một lúc sau, tiếng chuông cửa vang lên. Con mèo đang hoảng sợ ngay lập tức xù lông, lao vút về nấp vào góc cũ.

"Đừng căng thẳng, nói không chừng là chủ của cưng về đấy." Triệu Chỉ Nhược trấn an con mèo một câu rồi từ từ đứng dậy, nhón chân nhẹ nhàng bước ra cửa, "Xin hỏi ai đấy ạ?"

"Chào cô, tôi sống ở nhà đối diện, tôi họ Thang."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương