Tan làm về nhà, vừa đến trước cửa thang máy, Triệu Chỉ Nhược đã tình cờ gặp người hàng xóm đối diện.
"Anh Thang." Triệu Chỉ Nhược gật đầu chào anh.
Cô cứ mãi gọi anh là anh Thang khiến anh cảm thấy rất xa lạ, nhưng bảo cô gọi thẳng tên thì hình như hơi kỳ quái, đành chấp nhận vậy.
Thang Tá Ngôn nhìn thấy cô đang xách chiếc túi đựng hộp bánh quy anh tặng hôm qua. Liếc qua một cái, dường như bên trong có đựng quần áo, rõ ràng là bánh quy đã bị ăn hết rồi.
"Bánh quy ăn ngon không?" Anh hỏi.
"Rất ngon, đồng nghiệp của tôi ai cũng thích."
"Cô thực sự đã mời đồng nghiệp ăn sao?"
"Vâng." Cô gật đầu một cách vô tư, không chút tâm cơ.
Thang Tá Ngôn nhớ lại hành động tối qua của cô: vừa nhận quà xong liền đặt ngay lên tủ giày.
"Cô không thích đồ ngọt à?"
"Hả?" Triệu Chỉ Nhược sững người một chút, bừng hiểu ra tại sao anh lại hỏi như vậy. "Không, không phải đâu... Tôi thích đồ ngọt, nhưng sợ ăn nhiều sẽ béo nên mới mang đến công ty mời đồng nghiệp ăn." Cô hoảng hốt giải thích.
Nhìn dáng vẻ sốt sắng giải thích của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì căng thẳng, có thể thấy cô đã đem cả hộp bánh cho đồng nghiệp ăn thật.
Thương hiệu bánh quy đó đi theo phong cách tinh tế, số lượng trong một hộp cũng chỉ khoảng hơn chục chiếc. Nhờ bao bì đẹp mắt nên rất được phái nữ yêu thích.
Lẽ nào anh tặng nhầm quà rồi sao? Thang Tá Ngôn trầm ngâm.
Thấy anh không nói gì, tưởng anh giận, Triệu Chỉ Nhược vội vàng giải thích lại lần nữa, "Tôi thực sự không phải là không thích, chỉ là sợ béo nên phải kiềm chế thôi, tôi nói thật đấy."
"Tại sao cô lại sợ béo?" Anh mang vẻ mặt khó hiểu nhìn thẳng vào mắt cô, chưa hề thất lễ đánh giá vóc dáng của cô. "Cô rất gầy mà." Ngập ngừng một chút, anh lại nói: "Có phải con gái đều khắt khe với bản thân mình như vậy không?"
"A... Không, không phải..." Cô không biết phải trả lời thế nào.
Anh chỉ đang khách sáo thôi đúng không?
Anh Thang lúc nào cũng ôn hòa lịch sự, chắc tám phần là lời khách sáo thôi.
Cô dè dặt suy đoán ý nghĩa thực sự trong lời nói của Thang Tá Ngôn, nhưng cô không thể chắc chắn mình đoán có đúng hay không.
Hết cách rồi, cô đúng là một đứa ngốc.
Cô thầm cười khổ trong lòng.
Chỉ trích cô ngu ngốc, đần độn không chỉ có gã bạn trai cũ, mà ngay cả anh trai cô cũng thường xuyên nói cô rất ngốc, dễ bị lừa. Lúc nào anh cũng dặn dò cô phải cẩn thận, kẻo lại giống như hồi bé bị ông bác xấu xa xa lạ dụ dỗ, suýt chút nữa trở thành trẻ lạc.
Bên cạnh đó, họ cũng đều từng nói cô trông xấu xí, nhà lại có chút tiền, những người đàn ông tiếp cận cô đều không có ý đồ tốt. Đã ngốc lại còn xấu, không lừa cô thì lừa ai chứ.
"Xin lỗi, tôi không có ý gây áp lực cho cô đâu." Thấy vẻ mặt khó xử của cô, Thang Tá Ngôn lập tức xin lỗi.
"Không, không có chuyện đó đâu." Triệu Chỉ Nhược vội vàng xua tay.
"Tật xấu của tôi là hay truy hỏi cho đến cùng." Anh lộ vẻ tự kiểm điểm. "Nếu đã gây rắc rối cho cô thì mong cô thông cảm."
"Không sao không sao." Triệu Chỉ Nhược luống cuống, "Là do tôi, là do..."
Nhận thấy hốc mắt bắt đầu cay xè, cô vội vàng cắn chặt môi dưới, quay đầu đi chỗ khác, tránh để không cẩn thận lại khóc lóc trước mặt hàng xóm.
"Là do?" Tại sao cô lại đột ngột ngoảnh đầu đi?
"Tôi chợt nhớ ra mình cần mua chút đồ." Cô nhanh chóng quay người lại, bước vội về phía cổng chung cư.
Thang Tá Ngôn kinh ngạc nhìn bóng lưng hối hả của cô, trong lòng vô cùng khó hiểu. Tại sao trước mặt cô gái này, anh lại thể hiện một cách vụng về đến bất thường như vậy nhỉ?