Bị Nam Thần Hàng Xóm Làm Hư

Chương 9: Anh Thang rất muốn giúp đỡ

Trước Sau

break

Khóc ròng suốt một đêm, bữa tối cũng bỏ bê, Triệu Chỉ Nhược mơ màng ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau tỉnh dậy, đôi mắt cô sưng húp như hai quả óc chó.

Cô lấy đá từ ngăn đá tủ lạnh ra chườm, mãi cho đến lúc không ra khỏi nhà thì sẽ muộn làm, mắt vẫn không bớt sưng.

Thảm quá đi mất.

Nhìn đôi mắt sưng múp như ếch ộp trong gương, ngoài thở dài ra cô chẳng thể làm gì khác.

Cầm chiếc điện thoại bị cô vứt lăn lóc ở góc giường lên, vừa bật màn hình đã thấy toàn những tin nhắn thúc giục đòi tiền của Tống Thừa Nghiệp. Càng nhìn tâm trạng càng tồi tệ, cô cắn răng dứt khoát chặn anh ta luôn.

Không biết có phải anh ta đã lén lắp camera theo dõi trong nhà cô không, cô vừa chặn tài khoản nhắn tin thì anh ta đã gọi điện đến ngay, dọa Triệu Chỉ Nhược suýt thì làm rớt điện thoại.

Phiền chết đi được!

Cô cảm thấy mình sắp phát điên đến nơi rồi, liền chặn luôn số điện thoại của anh ta.

Cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân, thay quần áo, dành năm phút trang điểm nhẹ nhàng. Bữa sáng thì không kịp nấu nữa, cộng thêm việc tối qua nhịn đói, lúc này bụng cô đang sôi réo rắt, nhưng cũng chẳng có thời gian mà để ý. Cô xách vội túi lên, lao ra cửa thang máy.

Trước thang máy là một bóng dáng cao lớn, thẳng tắp.

"Anh Thang..." Cô bất giác thốt lên.

Đây là lần đầu tiên cô gặp anh vào buổi sáng.

"Chào buổi sáng." Không cần phải quan sát kỹ, anh cũng nhận ra dấu vết khóc lóc trên khuôn mặt cô. "Cô không sao chứ?" Anh dịu dàng hỏi.

"Tôi..." Tiêu rồi!

Giọng nói êm ái cùng ánh mắt quan tâm của Thang Tá Ngôn khiến Triệu Chỉ Nhược nhất thời có một sự thôi thúc muốn phàn nàn với anh. Nhưng cô lại nghĩ, mắc mớ gì người ta phải tiếp nhận nguồn năng lượng tiêu cực của cô chứ? Hôm qua anh ấy đã tốt bụng giúp cô nghĩ ra ba cách giải quyết rồi, bước tiếp theo đáng lẽ cô phải tự mình xử lý mới đúng.

Cô không nên, không thể và cũng không có tư cách dựa dẫm vào anh Thang, một người thậm chí còn chưa được tính là bạn bè của cô.

Cô không muốn bị chê bai, không muốn bị coi là một người phụ nữ vô dụng đến mức ngay cả rắc rối với bạn trai cũ cũng không tự giải quyết được.

"Vẫn ổn ạ." Cô chuyển chủ đề, "Bình thường giờ này anh mới đi làm sao?"

"Ừm." Thực ra hôm nay anh đi làm sớm hơn, bình thường phải tầm tám rưỡi anh mới ra khỏi nhà.

Anh có thói quen dậy lúc bảy rưỡi, sau khi vệ sinh cá nhân, thay quần âu áo sơ mi, anh nhàn nhã pha cho mình một tách cà phê, nướng một lát bánh mì kẹp thịt nguội, trứng xào, salad... hoàn thành bữa sáng trong mười phút.

Thông thường vào thời điểm này, anh có thể nghe thấy tiếng đóng mở cửa từ căn hộ đối diện, chứng tỏ cô gái kia đã ra khỏi nhà đi làm rồi.

Mặc dù không cố ý, nhưng khi ở trong phòng khách, rất khó để không nghe thấy những động tĩnh từ phía hành lang.

"Hôm nay có chút việc nên tôi đi làm sớm hơn."

Anh quan tâm đến tình trạng của cô, nhưng lại không muốn bị coi là kẻ bám đuôi đang chực chờ cô, đành tùy tiện bịa ra một cái cớ. Thực chất anh đã đứng đợi trước thang máy suốt mười phút rồi.

Hôm nay cô ra khỏi nhà muộn hơn thường lệ, đáng lẽ ra năm phút trước cô phải xuất hiện rồi mới đúng.

Năm phút chờ đợi ấy, trong lòng Thang Tá Ngôn xẹt qua bao nỗi bất an, thật sự sợ cô có bề mệnh hệ nào hay nghĩ quẩn, dẫu sao bình thường cô luôn rất đúng giờ.

Thấy cô cuối cùng cũng xuất hiện, sự lo âu trong lòng như hòn đá tảng được gỡ bỏ, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt sưng húp của cô, anh đoán chắc đêm qua cô đã khóc cả đêm, cảm giác đau lòng thắt chặt lấy trái tim anh.

Bạn trai cũ của cô sao lại nỡ lòng nào dày vò một cô gái lương thiện đến như vậy chứ?

Nếu người đó đứng trước mặt anh lúc này, anh chắc chắn sẽ cho hắn một cú đấm!

Hóa ra anh ấy đi làm muộn hơn, thảo nào anh ấy chuyển đến đây nhiều ngày rồi mà cô chưa từng chạm mặt anh vào giờ đi làm. Triệu Chỉ Nhược bừng tỉnh.

Cô muốn đánh trống lảng sang chuyện khác, nhưng Thang Tá Ngôn lại không để cô được như ý.

"Cô đã nghĩ ra cách đối phó với bạn trai cũ chưa?" Thang Tá Ngôn đi thẳng vào vấn đề.

Anh mong có thể giúp ích được gì đó cho cô trong chuyện này, không muốn nhìn thấy dáng vẻ khó xử, thậm chí là rơi nước mắt của cô nữa.

Triệu Chỉ Nhược đoán có thể là do hôm qua Thang Tá Ngôn đã vô tình nhìn thấy tin nhắn của cô, nên xét về mặt "đạo nghĩa", anh cũng cần quan tâm một chút.

Cô là người không biết từ chối sự quan tâm của người khác, chỉ cần điều đó không gây rắc rối cho họ là được.

Nhưng xét đến việc người ta có thể chỉ đang hỏi han khách sáo, cô cân nhắc một chút rồi đáp ngắn gọn: "Tôi dự định sẽ nói chuyện cho rõ ràng với anh ta. Tôi không muốn trả toàn bộ, nhưng cũng không muốn đưa nhau ra tòa."

Bàn tay nắm lấy quai túi xách bất giác siết chặt.

Hai mươi vạn không phải là một con số nhỏ, cô đã làm "cây ATM sống" suốt ba năm rồi, không thể tiếp tục ngu ngốc thêm nữa.

Dựa vào đâu mà tiền anh ta chi thì tính là tiền, còn quà cô tặng lại không được tính chứ?

Nói khó nghe một chút, những bữa ăn đó qua ngày hôm sau đã biến mất vào bồn cầu cả rồi, nhưng những món quà cô tặng, đến giờ vẫn nằm trong tay anh ta, vẫn được anh ta sử dụng cơ mà!

Trong tình yêu, cô là một người sẵn sàng moi cả tim gan, dốc hết khả năng hy sinh. Mặc dù cô quả thực không thông minh cho lắm, cũng dễ bị dụ dỗ ngốc nghếch, nhưng nếu sự ác ý lộ liễu của Tống Thừa Nghiệp mà cô còn không nhìn ra, thì hai mươi sáu năm cuộc đời của cô thật sự là sống uổng phí rồi.

"Ừm." Anh gật đầu, "Cần giúp một tay không?"

"Giúp một tay?" Cô chớp mắt bối rối.

"Ví dụ như cần nhờ luật sư tư vấn, hoặc đi cùng cô đến cuộc đàm phán." Giọng điệu của anh có chút ngập ngừng, sợ tâm tư của mình quá rõ ràng sẽ bị cô nhìn thấu.

Luật sư á? Một nghề thật đáng sợ.

"Chắc là khoan hãy nhờ luật sư tư vấn, tôi muốn tự nói chuyện trước đã."

Phí thuê luật sư đắt lắm, cô gái văn phòng nhỏ bé như cô không kham nổi đâu, cô không muốn đụng đến số tiền mà bố mẹ đã cho cô.

"Vậy để tôi đi cùng cô đến cuộc đàm phán, thêm một người, lỡ có chuyện gì xảy ra thì có thể làm nhân chứng, cũng khiến đối phương không dám làm loạn."

"Nhưng thuê luật sư đi cùng đàm phán... phí chắc đắt lắm nhỉ." Cô cười gượng.

Chi phí này chắc chắn còn cao hơn phí tư vấn nhiều.

"Không phải luật sư," Anh chỉ ngón tay vào chính mình, "Tôi đi cùng cô."

"Anh... đi cùng tôi sao?" Cô vô cùng kinh ngạc.

Không phải chỉ hỏi khách sáo thôi sao?

Vậy mà lại muốn đi cùng cô đến đàm phán với Tống Thừa Nghiệp?

Người này cũng tốt bụng quá rồi đó.

Quả nhiên là anh Thang thiên thần mà!

Đến cả một người hàng xóm chỉ có mối quan hệ xã giao hời hợt như cô mà anh ấy cũng đối xử thân thiện, nhiệt tình như vậy. Không phải là kiếp trước anh ấy đã cứu cả trái đất, mà hẳn là một thiên thần bên cạnh Chúa giáng trần mới có được vẻ ngoài hoàn hảo nhường ấy!

"Ừm..." Anh gật đầu, "Nếu cô thấy ngại, có thể giới thiệu tôi là anh trai cô."

"Anh ta đã gặp anh trai tôi rồi." Hơn nữa hai người đó còn nhìn nhau không vừa mắt, khiến cô trước kia cũng vô cùng phiền lòng.

"Vậy... anh họ thì sao?"

Triệu Chỉ Nhược cảm động nhìn lại anh.

Có một người đi cùng trong cuộc đàm phán, cho dù không mở miệng nói nửa lời thì cũng mang lại cảm giác có chỗ dựa vững chắc. Cô vô cùng biết ơn lòng tốt của Thang Tá Ngôn, và cũng rất muốn gật đầu đồng ý, nhưng làm sao có thể mặt dày nợ ân tình của người ta được chứ.

Ngay cả những người thân cận nhất cô còn không dám kể chuyện này (vì sợ bị mắng), thì sao có thể mặt mũi nào đi làm phiền một người hàng xóm không quen không thân.

"Thế thì ngại quá." Cô suy nghĩ cách từ chối sao cho không làm tổn thương lòng tốt của đối phương, lại không tỏ ra mình là kẻ vô phép.

"Không có gì phải ngại, tôi cũng từng làm phiền cô rất nhiều lần."

Hóa ra chuyện giúp chăm sóc Công Chúa luôn được anh để trong lòng sao.

Người này đúng là quá câu nệ rồi.

"Nhưng anh cũng đã tặng quà rồi mà, như vậy là coi như trả xong ân tình rồi." Cô cười nói: "Tôi đã ăn hết chỗ bánh quy đó rồi đấy." Mặc dù phần lớn đã chui vào bụng đồng nghiệp.

Thang Tá Ngôn hé miệng định nói gì đó, không may thang máy vừa tới. Bên trong đã có vài người hàng xóm khác, hai người chào hỏi họ xong bước vào thang máy, tạm ngưng chủ đề đàm phán.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương