“Ha.” Giọng nói tà mị thanh nhã vang lên, đầy vẻ châm biếm: “Lục Chiêu? Hắn giận cái gì? Chỉ có hắn mới coi vị Đại đế cơ kia như bảo bối!”
Thẩm Vọng tựa người nơi ấy, môi chẳng điểm son mà tự đỏ, khóe môi hơi nhếch mang theo vài phần lạnh nhạt khinh thường. Ngũ quan tinh xảo hợp lại, dung mạo thậm chí còn diễm lệ hơn cả nữ tử.
Lông mày như mực nhạt, xếch dài vươn đến thái dương, đôi mắt phượng hẹp dài, sâu thẳm, đuôi mắt khẽ nhướng, tựa như có thể câu dẫn lòng người. Sóng mũi thẳng tắp, dưới là bờ môi mỏng khẽ mím, càng thêm vài phần thanh lãnh yêu tà.
Thân hình y nằm nghiêng, tư thế vừa tao nhã vừa phóng túng. Một bộ y bào đỏ tươi như máu lỏng lẻo khoác trên người, lộ ra xương quai xanh tinh tế và một mảng ngực trắng nõn. Nơi xương quai xanh có một nốt chu sa đỏ tươi, lại càng khiến y thêm vài phần mị hoặc.
Ngoài cửa sổ, cơn gió nhẹ khẽ lướt qua, thổi tung vài sợi tóc rủ trước trán, càng tăng thêm phong tình vạn chủng. Y nheo mắt, ánh sáng trong mắt lưu chuyển, cái vẻ lười nhác mà yêu mị ấy, đủ khiến người ta dễ dàng chìm đắm.
Y nhận lấy đồng kính từ tay Trúc Minh, soi kỹ gương mặt trong gương. “Đại đế cơ đây là muốn lấy lòng ta?”
“Ha!” Thẩm Vọng tiện tay ném chiếc đồng kính xuống: “Thật vô vị.”
Suy đi tính lại, vẫn là Khương Ly thú vị hơn cả. Chỉ tiếc là… Nàng đã chết rồi.
Y khép mắt lại, hàng mi dài đổ xuống, che lấp hết thảy cảm xúc nơi đáy mắt.
Đã lâu, Trúc Minh mới nghe y khẽ thở dài một tiếng.
Trúc Minh cúi thấp mắt, không rõ từ khi nào công tử thở than nhiều đến vậy. Có lẽ… kể từ sau khi tướng quân Khương Ly mất đi.
…
Ngày sinh thần của Thẩm Vọng thoắt cái đã đến gần. Khương Ly sớm đã tính toán chu toàn, không tiếc hao phí bạc tiền, quyết tâm tổ chức đại lễ sinh thần cho y, phô trương khí thế, rộn ràng náo nhiệt.
Trong ngoài phủ Đại đế cơ, khắp nơi đều treo đèn kết hoa, xa hoa rực rỡ, tựa như cảnh tượng thịnh thế phồn hoa.
Trong viện, muôn hoa đua nở, hương thơm nồng đượm tỏa khắp không gian. Dải lụa ngũ sắc theo gió nhẹ tung bay, giống như cảnh mộng trong tiên cung.
Trong chính sảnh, một chiếc bàn gỗ trầm khổng lồ sừng sững, trên bàn bày đủ sơn hào hải vị, châu ngọc lấp lánh, chén ngọc chén vàng ánh sáng giao hòa rực rỡ.
Quần thần trong triều đều mang theo gia quyến lần lượt đến chúc thọ, lễ vật nối đuôi không dứt. Ai nấy thân mặc hoa phục, tay cầm lễ vật chuẩn bị kỹ lưỡng, trên mặt đều mang nụ cười thành ý.
Hạ Đường bận rộn đến chân không chạm đất, vội vã chỉ huy hạ nhân ghi chép cẩn thận từng phần lễ vật mà chư vị đại thần quyền quý đưa tới, không dám sơ sót mảy may.
Ngay lúc này, một tiếng hô lớn vang vọng: “Thiếu khanh Đại Lý Tự giá lâm!”
Khương Ly nghe vậy liền ngẩng đầu, chỉ thấy Thẩm Thanh Vũ từ trên xe ngựa chậm rãi bước xuống.
Khuôn mặt vốn u ám của bà, khi trông thấy khung cảnh bố trí tỉ mỉ chu đáo, mới hơi giãn ra một chút. Nhưng chẳng bao lâu, mày lại nhíu chặt, dường như nhớ tới chuyện phiền lòng nào đó.
Khương Ly sải bước nhanh tới đón, hơi cúi đầu, cung kính nói: “Thẩm đại nhân…”
Thẩm Thanh Vũ chưa để nàng nói hết, đã đưa tay ngăn lại, trầm giọng: “Đế cơ là tôn chủ, sao có thể hành lễ với thần tử?”
Dứt lời, bà đảo mắt nhìn quanh, thấy quần thần trong triều đều mang theo gia quyến mà đến, bèn thở dài một hơi, trong mắt đầy lo lắng: “Thẩm Vọng chẳng qua chỉ là một trắc quân, chẳng phải chính quân. Một lễ sinh thần nho nhỏ, đế cơ thật sự không nên phô trương đến mức này. Nếu việc này truyền đến tai nữ quân, e rằng sẽ hoài nghi đế cơ nhân dịp này lôi kéo quần thần, sợ rằng sẽ sinh ra họa.”