Cả Nhà Cùng Nhau Chạy Nạn!!

Chương 13

Trước Sau

break


Cùng là trẻ con, Triệu Phong giữ của thì bị chê keo kiệt. Triệu Tiểu Bảo thì thuần túy chỉ là đứa bé con. Ai mà chấp nhặt với bé, ngược lại sẽ bị người ta mắng cho là không biết xấu hổ, lớn từng ấy rồi còn đi so đo với trẻ nhỏ.

Mọi người đành ghé lại nhìn cho thỏa, miệng trầm trồ không dứt, hâm mộ huynh đệ Triệu Phong vận khí tốt, bắt được hàng lớn thế này.

Bất kể là thứ gì, hiếm thì bán được giá. Rắn đất cùng cỡ thì chẳng ai thèm, nhưng đổi thành lươn thì e là giá không thấp đâu?

Chắc cũng được cỡ hai, ba đồng bạc đi?

Ánh mắt Lý Đại Thuận lóe lên. Ruộng nhà lão Triệu mọc được lươn to bằng cánh tay, đều cùng một thôn, cớ gì ruộng nhà hắn lại không có?

Núi sông như nhau, nuôi người như nhau, ruộng giống nhau thì cũng phải mọc ra lươn giống nhau chứ!

Nghĩ tới đây, trong lòng hắn nóng hổi hẳn lên, chẳng còn tâm trí xem náo nhiệt, quay đầu đi thẳng về ruộng nhà mình.

Đợi mọi người tản đi, dưới ánh mắt lưu luyến của đám trẻ trong thôn, Triệu Tiểu Bảo chỉ huy Triệu Phong xách thùng. Hai cô cháu hộ tống con lươn lớn về nhà.

Giữa đường, Triệu Tiểu Bảo còn muốn đi dạo trong thôn một vòng, bị Triệu Phong túm áo, dẫn vòng qua mấy thửa ruộng, cố tình tránh cổng thôn, men theo lối nhỏ về nhà.

Cổng sân khép hờ, gà con bị nhốt trong hàng rào tre kêu chiếp chiếp không ngớt.

“Tam tẩu...”

Triệu Tiểu Bảo chạy thình thịch vào bếp, thấy Tôn thị ngồi trước bếp lò đốt lửa. Chưa kịp để nàng lên tiếng, bé đã lao tới ôm chầm lấy, ríu rít kể:

“Tam tẩu, ruộng nhà mình có con lươn dài to lắm, là Tiểu Bảo phát hiện đó nha! Tiểu Bảo giỏi nhất! Tiểu Ngũ với Phong tử cũng giỏi, lươn là bọn họ bắt được. Tiểu Ngũ còn đào sập bờ ruộng, giờ đang đắp lại, nếu để nương nhìn thấy nhất định sẽ mắng người, hì hì.”

Nói xong còn che miệng cười trộm.

Tôn thị bị bé nói một tràng như trút đậu, nghe đến choáng cả đầu. Còn chưa kịp hiểu ra, đã nghe bé làm nũng: “Tam tẩu, trưa nay mình ăn canh lươn được không?”

“Hả? Ăn à?!”

Triệu Phong vừa đặt thùng xuống sân, nghe tiểu cô nói trưa muốn ăn canh lươn, hoảng đến mức vội giấu thùng ra sau lưng: “Tiểu cô, không ăn được đâu, cái này phải giữ lại bán lấy tiền!”

Rốt cuộc Triệu Tiểu Bảo rốt cuộc vẫn không được ăn canh lươn, con lớn không cho ăn, con nhỏ thì bé chê không thèm.

Đã định mang lươn lên trấn bán, dĩ nhiên không thể chỉ cầm mỗi một con này, trông thảm quá. Người xưa nói, có so sánh mới biết tốt xấu, đồ vật hay dở cũng phải đặt cạnh nhau mới rõ.

Ăn xong bữa trưa, mấy tiểu tử trong nhà lại xách thùng nước chạy ra ruộng. Mặc kệ là lớn hay nhỏ cứ bắt thêm cho đủ, quay đầu gom lại mang lên trấn, coi như làm đồ tặng kèm cũng phải cho đủ mặt mũi.

Suốt hai ngày liền, mười mấy mẫu ruộng trong nhà bị moi sạch một lượt, bờ ruộng sập mấy phen. Vương thị tức đến nỗi cầm gậy đuổi mấy tiểu tử chạy vòng vòng khắp thôn.

Không dám chậm trễ thêm, sợ nuôi lâu lươn chết mất, đến lúc đó lại không bán được giá tốt.

Cách một ngày, Triệu lão hán liền dẫn theo Triệu Đại Sơn, còn có Triệu Tiểu Bảo lăn lộn khóc lóc nhất quyết đòi theo lên trấn, Triệu Phong nhất định phải tận mắt nhìn lươn bán đi, cùng Chu thị được mẹ chồng dặn dò phải chăm nom Tiểu Bảo. Cả nhà năm người trời còn chưa sáng hẳn đã rời thôn.

Sáng sớm không khí mát rượi, hít vào mũi ngứa đến hắt xì liên hồi, Triệu Tiểu Bảo co mình trong chăn quấn kín mít chỉ chừa một khe nhỏ để thở, ngủ ngon lành.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương