Gần trấn nên náo nhiệt lắm.
Hắn dừng lại một chút, quay đầu nhìn phía sau, lúc đầu chỉ nghĩ đây là rừng bình thường, cây nào cũng giống cây nào. Nhưng giờ nhìn kỹ mới phát hiện xung quanh toàn là cây thông, chỉ riêng sau lưng hắn là cây hòe, lại còn là cây hòe bị lệch!
Cái này, cái này… hắn bỗng cúi đầu nhìn chiếc bình hoa trông chẳng giống đồ nhà nghèo dùng được, tim bỗng đập thình thịch.
“Lão đại, con chôn phân hay ăn phân mà lâu thế?” Thấy trời không còn sớm, Triệu lão hán không nhịn được lên tiếng, chẳng biết hắn ở trong đó lề mề cái gì.
“Cha, con đào được cái bình, trông quý lắm.” Triệu Đại Sơn không dám nói lớn, sợ thu hút người khác.
Trong lúc nói, hắn đã gạt sạch đất, thấy rõ toàn bộ chiếc bình.
Một chiếc bình hoa thon dài, ngay cả kẻ chân lấm tay bùn không có mắt thẩm mỹ cũng nhìn ra thứ này quý giá. Chiếc bình có hoa văn đẹp đẽ, sờ vào mịn màng không thô ráp, nhìn là biết không phải đồ nhà thường dùng nổi.
Quan trọng là nó được chôn dưới gốc cây hòe lệch, có thể là để làm dấu, hắn trực giác việc này không thể rêu rao.
“Cha, mau vào đây, lén lút một chút, đừng để ai thấy!” Hắn vội gọi.
Miệng Triệu lão hán lẩm bẩm, còn có muốn đi bán lươn không đây mà lề mề gì thế không biết! Nhưng vẫn theo bản năng liếc nhìn xa xa, thấy không ai để ý, liền báo cho con dâu và cháu trai một tiếng, gánh sọt chui vào rừng.
Chốc lát sau, cả nhà ngồi xổm thành vòng tròn nhìn chiếc bình hoa vừa đào được mà sững sờ.
“Đại ca, cái bình này đẹp quá.” Triệu Tiểu Bảo chống cằm, bé chưa từng thấy cái bình nào đẹp thế.
“Bên trong có đồ.” Chu thị mắt tinh.
Triệu Đại Sơn gật đầu, miệng bình bị bịt bằng thứ gì đó, kéo không ra. Hắn đào lên là biết bên trong có vật, khi nhấc lên cũng nghe thất tiếng động.
“Đập ra xem.” Triệu lão hán lên tiếng.
Chỗ này không hẳn kín đáo, ngồi đây còn thấy người qua lại trên quan đạo. Lòng ông có chút hồi hộp, như kẻ xấu đang làm chuyện mờ ám.
Triệu Đại Sơn cầm cuốc bên cạnh, dưới ánh mắt xót xa của Chu thị nhẹ nhàng gõ vào thân bình đã vỡ một góc, đồ sứ dễ vỡ, chỉ một cái liền nứt toác.
Hô hấp Chu thị dồn dập, mắt không chớp nhìn phu quân gạt mảnh vỡ sang bên, từ trong bình lấy ra một vật nhỏ bọc kín bằng giấy dầu.
Triệu Đại Sơn cảm nhận trọng lượng trong tay, ánh mắt lóe lên. Ngón tay thô ráp của hắn nhẹ nhàng xé giấy dầu, lộ ra chiếc khăn tay tinh xảo bên trong, nhìn là biết vật của nữ nhân.
Hắn khựng lại, liếc nhìn nương tử, dứt khoát đưa khăn cho Nàng: “Nàng mở ra xem, bên trong còn có thứ.”
Chu thị liếc hắn một cái, cũng không từ chối. Nàng nhanh nhẹn mở nút thắt chết của khăn tay, lộ ra bên trong hai quả hồ lô vàng, tám lá vàng và mười mấy hạt vàng nhỏ.
Tay nàng cầm khăn bỗng run lên.
“Cha!” Chu thị chưa từng thấy thứ quý giá đến vậy, hoảng hốt vội nhìn sang Triệu lão hán.
Triệu lão hán cũng chỉ miễn cưỡng giữ được bình tĩnh, ánh vàng lấp lánh kia làm hoa cả mắt ông: “La cái gì, nhỏ tiếng thôi!” Nói xong liền nhận chiếc khăn trong tay con dâu, ước lượng một chút, còn đưa lên răng cắn thử. Ông ngắm trái ngắm phải, từ trên xuống dưới một lượt, chắc chắn là vàng thật mười mươi!
Hồ lô vàng đặc ruột cầm nặng tay nhất, lá vàng thì mỏng tang nhưng lại có hoa văn tinh xảo đẹp mắt, còn hạt vàng nhỏ nhìn bé nhất. Ngón tay ông thô to, kẹp trong đầu ngón cũng chẳng thấy rõ.