Cả Nhà Cùng Nhau Chạy Nạn!!

Chương 18

Trước Sau

break

“Vâng ạ!” Triệu Tiểu Bảo ngoan ngoãn gật đầu: “Cha, con không nói với ai, ngay cả nương cũng không nói.”

“Ha ha, tốt.” Triệu lão hán cười lớn, lại xoa đầu con gái thêm một cái.

Nói chuyện xong, cả nhà lặng lẽ trở lại quan đạo, hòa vào dòng người vào trấn.

Người thì gánh gồng, người thì đeo gùi, người thì đánh xe bò đi ngang qua, dường như chẳng ai để ý đến họ. Lúc này Triệu Đại Sơn và Chu thị mới dần thả lỏng. Họ không còn liếc ngang ngó dọc nữa, theo dòng người vào trấn.

Trấn Đồng Giang là trấn lớn, trong toàn huyện Quảng Bình cũng thuộc hàng nổi tiếng, mà nổi tiếng là vì nơi này từng sinh ra một vị đại quan.

Thời thế đổi thay, chẳng rõ vị đại quan đó còn sống hay không, nhưng danh tiếng và dư uy của ông qua lời truyền miệng dân bản địa vẫn chưa từng phai nhạt. Là quê tổ của đại quan, trấn Đồng Giang dựa vào bóng cây lớn mà hưởng mát. Mấy năm nay xây dựng hay giao thông đều thuận tiện phồn hoa hơn mấy trấn xung quanh, người đông tự nhiên náo nhiệt.

Chỉ là tất cả những điều đó chẳng mấy liên quan đến thôn Vãn Hà, dù trước mắt có cây đào đầy trái, kẻ thấp bé cũng chẳng với tới.

Mà có với tới, trái cũng đã bị người khác hái hết rồi.

Tuy vậy cũng không phải hoàn toàn không có lợi. Triệu lão hán biết nếu trong tay có vật hiếm lạ, có thể đem tới phía đông trấn thử vận may. Nơi đó toàn nhà giàu có quyền thế, chỉ cần họ vừa mắt, tất nhiên là sẽ hào phóng về mặt tiền bạc.

Một mình ông đi bán lương là đủ, nhà giàu không thích ồn ào, người đông còn chưa tới cổng đã bị đuổi.

Sợ hỏng việc, Triệu lão hán lấy hơn chục đồng tiền đồng đưa cho Chu thị: “Con dâu cả dẫn Tiểu Bảo và Tam tiểu tử đi ăn bát mì đi, Tiểu Bảo chưa ăn sáng, chắc đói rồi. Lão đại con ra bến tàu xem tình hình, coi giá cả còn như mấy hôm trước không, có gì thay đổi không.”

Ông chưa từng nghĩ đến chuyện không bán được. Ông sống từng này tuổi cũng chưa từng thấy con lươn trông như con rắn mà còn to như vậy, hiếm lạ biết bao.

Nhà này không mua thì đổi nhà khác, ắt có người biết hàng.

“Gia, con muốn đi cùng gia.” Triệu Phong nhìn ông nội tha thiết, hắn lên trấn là vì muốn theo bán lươn, không muốn đi ăn mì.

“Được, Tam tiểu tử theo ta.” Triệu lão hán nghĩ một chút, thêm đứa cháu cũng chẳng sao, cho nó mở mang tầm mắt cũng tốt.

Đường đi mất không ít thời gian, Triệu lão hán không dây dưa nữa, dẫn cháu trai đi về phía đông trấn.

“Bà nương, trông chừng tiểu muội cho kỹ. Đừng rời mắt, càng không được buông tay. Ta ra bến tàu xem tình hình rồi về ngay.” Triệu Đại Sơn dặn Chu thị đi dặn lại

Hắn không phải lo nàng không lo được cho tiểu muội. Khi còn là cô nương nàng đã theo nhạc mẫu lên trấn bán rau bán trứng bán gia súc, rất quen thuộc, chỉ là dặn dò theo thói quen mà thôi.

“Chàng yên tâm đi, ta sẽ luôn ôm tiểu muội, không buông tay a9u6.” Chu thị giục hắn đi cho nhanh, lề mề cái gì.

Đợi người đi hết, bé tìm một quán mì đông khách, dẫn Triệu Tiểu Bảo đi ăn sáng.

Đây là lần đầu Triệu Tiểu Bảo đến trấn, từ lúc qua cổng thành, đôi mắt to tròn cứ đảo liên hồi, nhìn gì cũng thấy mới lạ.

Chu thị tìm chỗ ngồi góc tường, lưng dựa vách, vừa nhìn được phố xá nhộn nhịp. Nàng vốn định gọi bát mì chay, nhưng nghĩ hôm nay phát tài, liền cắn răng nói: “Ông chủ, một bát mì thịt xé.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương