Ong bắp cày nhìn chằm chằm vào mảnh giấy của đối phương bằng ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị, rồi lại nhìn xuống mảnh giấy ghi ba chữ "nhóm hậu cần" của mình, thầm lặng rơi lệ trong lòng.
"Không đâu, tôi thật lòng cảm thấy nhóm đón khách này chẳng dễ dàng gì, nếu cậu đã muốn thì hai chúng ta đổi cho nhau đi."
Cashew lắc lắc đầu, sau đó liền đưa mảnh giấy trong tay sang.
Trong nháy mắt, biểu cảm trên khuôn mặt Ong bắp cày lập tức xoay chuyển, từ cái nhìn "thằng nhóc nhà cậu cư nhiên lại dám phản bội đại đội ngũ nhọ nhem" chuyển phắt sang "cậu đúng là người anh em tốt cả đời của tôi", hắn vỗ ngực thề thốt sau này có khó khăn gì nhất định phải tìm mình, rồi cầm lấy mảnh giấy của nhóm đón khách, hớn hở chạy mất hút.
Chú bướm nhỏ thì cầm lấy mảnh giấy ghi "nhóm hậu cần", đi tìm nhiệm vụ của chính mình.
Bên trong gian bếp sau của nhà ăn, mấy vị sư phụ Thư trùng già dặn đang thử nghiệm những món ăn mới, còn Cashew cùng những Thư trùng khác bị phân vào nhóm hậu cần thì cùng nhau sơ chế nguyên liệu.
Từng món ăn đủ đầy sắc hương vị hay những món tráng miệng trông vô cùng tinh xảo liên tục được làm ra, nhưng rất nhanh sau đó chúng lại bị các vị sư phụ già lắc đầu gạt sang một bên, rồi dặn dò sinh viên đem đi vứt bỏ.
"Những thứ này đều không cần nữa ạ?"
Cashew nuốt nước miếng ực một cái, hỏi.
"Đúng vậy, bởi vì vẫn chưa đủ hoàn hảo, món ăn dâng lên cho các vị Hùng trùng điện hạ nhất định phải là thứ ngon lành và tinh xảo nhất mới được."
Vị sư phụ Thư trùng già đặt đĩa đồ ngọt vừa mới làm xong sang một bên, giải thích.
"Cảm thấy có hơi lãng phí, hay là để con giúp ngài giải quyết chúng cho xong nhé."
Cashew nhìn từng đĩa thức ăn bày ra trước mắt, trong lòng rục rịch không yên.
Vị sư phụ Thư trùng già nhìn chú bướm nhỏ đang làm việc siêng năng lại nghiêm túc, rồi lại nhìn sang những Thư trùng khác đang uể oải lười biếng chỉ vì không được gặp Hùng trùng điện hạ, cán cân trong lòng tự nhiên nghiêng về phía cậu học trò ngoan.
"Được rồi, đống này đều cho con hết đấy."
"Con cảm ơn sư phụ!"
Trong những ngày tiếp theo, Cashew cứ thế trải qua chuỗi ngày vừa lên lớp vừa ghé nhà ăn để ăn uống thả ga.
Các vị sư phụ đôi khi cũng lo lắng liệu Cashew ăn quá nhiều như vậy có hỏng bụng hay không, nhưng khi thấy chú bướm nhỏ chén sạch phần cơm của mấy con Thư trùng cộng lại mà vẫn chẳng hề hấn gì, vẫn cứ hoạt bát tung tăng như thường, họ liền yên tâm đem toàn bộ số thức ăn dư thừa đưa hết cho cậu.
Theo thời gian trôi qua, không ít sinh viên Thư trùng trong nhóm hậu cần đều tìm đủ mọi lý do để vắng mặt, các vị sư phụ nhìn Cashew lại càng thấy hài lòng hơn, thỉnh thoảng còn truyền dạy cho cậu chút kinh nghiệm bếp núc.
"Hệ thống, sao tôi cứ cảm thấy dạo này sức ăn của mình lại tăng lên nhiều như vậy nhỉ?"
Cashew vừa gọt khoai tây, vừa nhìn đống đĩa trống không đang chất cao như núi nhỏ xung quanh mình, hỏi.
Cho dù hiện tại cậu là một Thư trùng đang tuổi ăn tuổi lớn, nhưng cũng không nên ăn nhiều đến mức này chứ.
Chỗ cơm canh, đồ ngọt rồi trái cây linh tinh đã chui tọt vào bụng cậu, tính gộp lại có khi còn nặng hơn cả bản thân cậu nữa.
"Sự tăng trưởng của tinh thần lực có liên quan mật thiết đến thể chất. Lấy ví dụ nhé, một Thư trùng cấp B trong quá trình trưởng thành cần một tấn thức ăn, Thư trùng cấp B+ lại cần đến một tấn rưỡi. Ký chủ à, tinh thần lực của anh được nâng cao thì cơ thể buộc phải bù đắp lại phần chênh lệch thức ăn đó thôi."
Hệ thống kiên nhẫn giải thích, đồng thời còn ân cần hỏi thêm một câu:
[Ký chủ, cơ thể anh có chỗ nào không thoải mái không? Đây cũng là lần đầu tiên em trải qua chuyện này nên không hiểu rõ chi tiết cho lắm.]
"Cái đó thì không, chỉ là thỉnh thoảng cảm thấy hơi ngấy một chút thôi."
Cashew lắc lắc đầu, có lẽ do chịu ảnh hưởng từ gen viễn cổ mà Trùng tộc cực kỳ ưa chuộng những món ăn có vị ngọt.
Món ăn phải mang vị ngọt, trái cây phải có hàm lượng đường cao, bánh ngọt tráng miệng lại càng thịnh hành khắp toàn Liên bang, đến cả thịt nướng cũng nhất định phải rưới thêm mật ong.
Sống ở đây hơn mười năm trời, Cashew đã sớm thích nghi với cái thiết lập mọi món ăn đều là đồ ngọt, nhưng thỉnh thoảng cậu cũng cảm thấy hơi ngấy, muốn được nếm thử chút hương vị khác.
Thế nhưng chuyện này ở Trùng tộc vốn chẳng thực tế chút nào, Cashew đành phải tiếp tục trải qua một cuộc sống ngọt lịm như mật.
Kết quả là chuỗi ngày ấy còn chưa kéo dài được bao lâu thì có một thông báo truyền xuống: Các vị Hùng trùng các hạ vì gặp phải một vài sự cố ngoài ý muốn nên không thể đến được, hoạt động chính thức bị hủy bỏ.
"Xem ra những ngày qua chúng ta xem như uổng công vô ích rồi, phí hoài bao nhiêu là nguyên liệu đã mua về, Cashew, con đi xử lý chỗ đó đi."
Các vị sư phụ Thư trùng già không ngừng thở ngắn than dài.
Trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ ủ rũ của đám đông, đôi đồng tử vàng rực của Cashew lại đang hưng phấn sáng lên lấp lánh, cậu đáp lời một tiếng rồi lập tức dang rộng đôi cánh, bay thẳng về phía kho hàng.
Chẳng lẽ đây chính là món quà của mẹ thiên nhiên ban tặng sao?
Thức ăn ơi, ta đến đây!
Chế độ chiến đấu của chú bướm nhỏ, khởi động!
Chỉ vỏn vẹn trong một đêm duy nhất, Cashew đã đánh chén sạch bách năm bao tải rau xanh, mười bao tải trái cây, hai mươi hộp socola, mười lăm thùng ngũ cốc và mười tủ đông đầy ắp các loại thịt Tinh thú khác nhau.
Cảm ơn sự cố bất ngờ.
Cảm ơn Hùng trùng.
Càng cảm ơn những vị Hùng trùng vì gặp sự cố mà không thể đến được.