Năm giờ rưỡi sáng sớm, đám Thư trùng không chờ đợi được tiếng còi tập trung chói tai của buổi thể dục buổi sáng, mà trái lại là một thông báo khẩn cấp về việc kiểm tra vệ sinh ký túc xá.
Bốn con Thư trùng cuống cuồng bật dậy khỏi giường, sau khi mặc quần áo và gấp chăn màn ngay ngắn, họ bắt đầu khẩn trương thu dọn đồ đạc trên bàn học của mỗi người.
Trên bàn học của Lanster chất đầy những cuốn sách chuyên ngành đếm không xuể, nào là kỹ thuật chiến đấu cơ giáp, kiến thức cơ bản về chiến hạm, cho đến nghệ thuật nấu nướng tinh xảo hay cách bày trí hoa cỏ...
Cashew thì trực tiếp đem đủ loại quà cáp nhỏ nhặt được những người bạn Thư trùng tặng cho, tất thảy đều bị cậu tống khứ hết vào trong tủ quần áo.
Kaino thì đang thoăn thoắt thu xếp các loại khí cụ và dược liệu.
Ian lại vô cùng cẩn thận và nâng niu thu dọn đủ loại vật phẩm liên quan đến điện hạ Leia.
Sau khi đã dọn dẹp xong đồ đạc cá nhân, bốn con Trùng lại cùng nhau hợp sức tổng vệ sinh ký túc xá, cuối cùng cũng kịp lau chùi sạch bong kin kít từ ban công, nhà vệ sinh cho đến sàn nhà và lan can trước khi giáo viên kiểm tra đặt chân đến.
"Phù, cuối cùng cũng làm xong rồi."
Cashew mệt đến mức ngồi bệt ngay lên cái nắp thùng rác.
Giữ gìn vệ sinh là một hành vi văn minh.
Kiểm tra đột xuất lại là một hành vi phản văn minh.
"Tớ cứ thấy có chỗ nào đó vẫn chưa ổn lắm."
Kaino đảo mắt nhìn một vòng quanh ký túc xá, cuối cùng dừng lại ở mảng tường ngay cạnh giường số bốn, biểu cảm trên khuôn mặt vô cùng khó tả:
"Ian, cậu... trên tường của cậu là cái gì thế kia?"
Chỉ thấy mảng tường vốn dĩ đang trắng tinh sạch sẽ, nhưng khi nhìn đến phần sát giường của Ian, đột nhiên lại xuất hiện mấy dấu vết thấm đẫm của một loại chất lỏng không xác định.
Nhìn kích cỡ, phỏng chừng cũng chỉ tầm mười mấy mi li lít.
Nhìn độ cao, lại vừa vặn cách giường của Ian khoảng mười mấy xăng ti mét.
Nhìn mức độ, hẳn là chỉ vừa mới dính lên đó cách đây vài tiếng đồng hồ mà thôi.
Mà đêm qua, Ian lại vừa mới cùng mấy người bọn họ thảo luận về những chủ đề liên quan đến Hùng trùng xong.
"Ian, không lẽ hôm qua cậu quá nhớ nhung Hùng trùng, nên một mình nấp trong chăn lén lút 'tự xử' đấy chứ..."
Cashew quay đầu nhìn người bạn thân của mình, hỏi.
Vào lúc nửa đêm, trong cơn mơ màng, cậu quả thực đã nghe thấy từ phía giường của Ian truyền đến tiếng rung lắc khẽ khàng, hình như còn có âm thanh kỳ quái nào đó phát ra từ trong cổ họng nữa.
"Tớ không có mà, tớ chỉ là..."
Khuôn mặt Ian đỏ bừng lên như gấc chín, cậu ta ra sức xua tay phủ nhận.
"Không cần phải che giấu đâu, đây là hiện tượng bình thường của Thư trùng trong giai đoạn dậy thì thôi, không cần phải xấu hổ như vậy, chúng tôi đều hiểu mà."
Kaino chẳng biết đã lấy từ đâu ra một cuốn sách có tựa đề "Những chuyện thầm kín của Thư trùng tuổi dậy thì", giọng điệu vô cùng bình thản.
"Tớ thật sự không hề làm những chuyện như các cậu nghĩ đâu! Các cậu đừng có vô căn cứ mà bôi nhọ sự trong sạch của con Trùng này được không hả?"
Nghe thấy những lời này, con châu chấu đỏ suýt chút nữa là nhảy dựng cả lên.
"Thế cái dấu vết khả nghi kia từ đâu mà ra?"
Lanster tò mò hỏi.
"Tớ... tối qua tớ không ngủ được, dùng quang não xem mấy bài đồng nhân về điện hạ Leia, có một truyện vừa ngược vừa cảm động, cảm giác nhập tâm lại quá mạnh, thế là tớ không nhịn được mà khóc suốt cả nửa đêm." Ian có chút ngượng ngùng, khép nép giải thích.
Thế nên, mấy cái vệt chất lỏng trên tường kia, thực chất đều là nước từ trong hốc mắt cậu ta bắn ra cả.
Ba con Thư trùng: ...
"Được rồi, xem ra cũng chẳng có gì kỳ lạ cho lắm."
Cashew xoa xoa cằm, Ian trông thì có vẻ là một tráng hán Thư trùng cao lớn mét chín, nhưng thực chất nội tâm lại nhạy cảm và mềm yếu hệt như một nàng công chúa nhỏ, vậy nên có làm ra chuyện này cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
"Nhưng điều quan trọng lúc này không phải là nguyên nhân."
Kaino cất cuốn sách lại chỗ cũ.
"Quan trọng là làm sao để che giấu dấu vết này trong vòng mười mấy giây ngắn ngủi."
Cashew tiếp lời, cậu lắng nghe tiếng bước chân từ bên ngoài, rồi quay đầu nhìn về phía Lanster.
"... Làm thế nào bây giờ?"
Chú bướm trắng bỗng nhiên nảy sinh một dự cảm chẳng lành.
Cashew đang trầm tư bỗng nghĩ ra một phương pháp tuyệt diệu, đôi mắt cậu sáng lên, nhanh thoăn thoắt lôi từ trong tủ quần áo ra một chiếc khăn tắm trắng tinh, rồi với tốc độ nhanh như chớp, cậu liền quấn chặt lấy chú bướm trắng.
Ngay sau đó, cậu bồng lấy đối phương, vỗ cánh nhảy vọt lên, rồi lơ lửng ngay trước mảng tường đã bị vấy bẩn kia.
"Quyết định là cậu, lên đi, Lanster!"
Sau một tiếng "bạch", Lanster đã bị đối phương dán chặt lên tường.
Kaino ngẩng đầu nhìn Lanster: "Nếu không nhìn kỹ thì đúng là chẳng nhận ra được chút gì, Cashew, cậu đúng là một thiên tài!"
Cashew ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Thiên tài gì đâu chứ, tớ chỉ là sực nhớ lại lần đầu chúng ta gặp nhau mà thôi."