Che Vân

Chương 32

Trước Sau

break

    Trong trường hợp thông thường, cô ấy sẽ cuốn theo bụi đất trên mặt đường, tạo thành những dấu vết hình sao ở phần mũi chân hoặc gót chân.

    Tuy nhiên, trong tình huống hiện tại, dấu chân không giúp ích được gì nhiều cho vụ án của bọn họ.

    "Hạ à."

    Mặc dù vừa thực hiện một loạt thao tác nhanh như chớp trên máy tính nhưng Tào Bân vẫn nhăn nhó nói với Trì Hạ: "Như cô nói đấy, dáng đi của mỗi người là khác nhau nhưng trong video có nhiều người như vậy, chúng ta tìm cũng đâu có dễ..."

    Trì Hạ mỉm cười: "Quy lại cũng chỉ có 17 kiểu thôi, hơn nữa có thể loại trừ trước những người rõ ràng không có hiềm nghi, cứ sàng lọc từng lớp như vậy còn tốt hơn là chúng ta mò kim đáy bể."

    Tào Bân nghĩ ngợi, thấy cũng đúng! Anh ta lập tức có động lực trở lại, nhỏ thuốc nhỏ mắt rồi lao vào vòng chiến đấu mới.

    Nhưng trong lòng Trì Hạ lại đang suy nghĩ về một vấn đề khác: Nạn nhân tiềm năng tiếp theo là ai?

    Cô phải làm gì để tìm ra nạn nhân này trước khi hung thủ ra tay?

    Hung thủ, hiện giờ hắn đang làm gì, đang nghĩ gì? Có phải hắn đã quan sát kỹ con mồi tiếp theo, chỉ chờ thời cơ thích hợp để xuất kích?

    Trì Hạ hít sâu một hơi, day day thái dương, tập trung sự chú ý trở lại vào đoạn video trước mắt.

    Ở bên kia, Tóc Xoăn vươn vai một cái như thể vừa lập đại công, gửi toàn bộ manh mối mình tra được cho phía Lạc Tầm và Lâm Văn Giác.

    Lúc này, chiếc xe Jeep của Lạc Tầm đã đậu ở bên kia đường được nửa tiếng đồng hồ.

    Trong khoảng thời gian này, anh và Lâm Văn Giác không xuống xe mà quan sát từng người bước ra từ khu triển lãm kia.

    Mãi đến khi tin nhắn của Tóc Xoăn gửi tới, tư thế của hai người mới thay đổi.

    Khu triển lãm có tên "Các Tự" này thực chất là một phòng tranh, mới bắt đầu mở cửa triển lãm từ một năm trước. Chủ sở hữu là một người đàn ông tên Chu Diễn Thần, năm nay 34 tuổi, là một nhà sưu tập có chút tiếng tăm.

    "Từ nhỏ đã học hội họa, piano, violin và nhiều năng khiếu khác..."

    Lâm Văn Giác hừ cười một tiếng, bĩu môi: "Nhiều thế này, học có hết không?"

    Lạc Tầm dùng ngón cái lướt màn hình điện thoại: "Bố của Chu Diễn Thần là Chu Chính Quốc, anh biết ông ta là ai không?"

    Lâm Văn Giác quay sang: "Sao thế, cậu quen à?"

    Lạc Tầm nhún vai: "Không quen nhưng có nghe nói. Một bác sĩ ngoại khoa rất nổi tiếng, nổi danh là nghiêm khắc, tính tình không tốt lắm nhưng có bản lĩnh thực sự, con người kiêu ngạo một chút cũng là điều dễ hiểu."

    "Vậy thì không lạ nữa."

    Lâm Văn Giác nói: "Một người cha xuất sắc tất nhiên muốn giáo dục ra một đứa con trai xuất sắc. Cậu xem, tài liệu viết mẹ của Chu Diễn Thần cũng là một luật sư giỏi, đúng là gia đình tinh anh."

    "Đi thôi, chúng ta vào gặp vị hậu duệ tinh anh này một chút." Lạc Tầm mở cửa xe nói.

    "Xin lỗi, ông chủ của chúng tôi hiện không có ở phòng tranh."

    Lạc Tầm và Lâm Văn Giác ngồi canh chừng cả buổi, không ngờ vừa vào đã bị chặn ngay cửa.

    "Không sao."

    Lâm Văn Giác cười thân thiện: "Phiền cô cho chúng tôi xin phương thức liên lạc của ông chủ, chúng tôi sẽ tự liên hệ với anh ấy."

    Cô gái lễ tân cười lịch sự nhưng xa cách: "Thật sự xin lỗi, không có sự đồng ý của ông chủ, chúng tôi không thể tùy tiện tiết lộ thông tin liên lạc của anh ấy ra ngoài."

    Lâm Văn Giác liếc nhìn Lạc Tầm.

    Lạc Tầm rút thẻ cảnh sát ra, giơ lên trước mặt: "Cảnh sát."

    Cô gái trang điểm tinh tế cứng đờ mặt mày trong giây lát, rõ ràng chưa từng trải qua tình huống này, đôi mắt tràn đầy vẻ mờ mịt và luống cuống nhìn người trước mặt.

    Lạc Tầm cất thẻ, ho nhẹ một tiếng để gọi cô gái hoàn hồn.

    "A, đồng chí cảnh sát, chuyện này..."

    Đang nói dở, mắt cô gái sáng lên, nhìn về phía sau lưng họ rồi gọi: "Anh Chu!"

    Lạc Tầm và Lâm Văn Giác quay người lại, đối phương cũng vừa vặn nhìn sang. Lúc này tay phải anh ta đang chỉnh lại khuy măng sét ở tay trái, Lạc Tầm liếc mắt liền chú ý đến đôi tay đó.

    Quả là một đôi tay đẹp.

    Ánh mắt Chu Diễn Thần chạm nhau với họ, sau đó anh ta gật đầu lịch sự, lướt qua họ nhìn về phía lễ tân: "Sao vậy?"

    Cô gái lễ tân run rẩy chỉ vào Lạc Tầm và Lâm Văn Giác: "Hai đồng chí cảnh sát này nói là muốn tìm anh."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương