Âm thanh từ xa đến gần, có vẻ là tăng nhân mới vừa rời khỏi Phật tự.
Tạ Quan Liên nghe thấy động tĩnh, theo phản xạ lập tức rời khỏi người y, nhấc váy chạy về phía hòn núi giả bên cạnh.
Cũng may nơi này có núi giả cao nửa người, nếu co gọn tứ chi lại thì vẫn có thể tránh không bị người phát hiện.
Nàng chỉ lo cho mình mà quên mất thanh niên đang ngồi mất hồn giữa nền tuyết.
Tạ Quan Liên vừa định nhắc nhở y thì hai tăng nhân nói chuyện với nhau đã từ góc rẽ đi ra, nàng đành ngậm lời nuốt xuống.
Tăng nhân phát hiện thanh niên ngồi giữa nền tuyết, kinh ngạc gọi một tiếng sư huynh, sau đó vội vàng tiến lên nâng y dậy.
“Ngộ Nhân sư huynh, huynh không sao chứ?”
Họ tưởng rằng Thẩm Thính Tứ bất cẩn trượt ngã, bèn đảo mắt nhìn quanh xem y có bị thương ở đâu không, không ai để ý đến ánh mắt đen láy của y dừng ở trên núi đá giả cách đó không xa, môi mỏng khẽ mím, giơ tay ngăn cản tăng nhân kiểm tra.
“Không sao, chỉ là trượt chân, hai người đi làm việc đi.”
Hai vị tăng nhân thấy y không việc gì, lại biết sư huynh vốn không thích gần gũi người khác, liền lùi về sau một bước, chắp tay hành lễ.
“Vâng.”
Hai vị tăng nhân đang muốn rời đi, bỗng nghe thấy sư huynh dùng giọng thản nhiên mà chậm rãi hỏi, như thể vô tình: “Hai người định đi đâu vậy?”
Tăng nhân xoay người, thành thật đáp: “Bẩm sư huynh, chúng đệ đang đi về thiền viện.”
Nghe xong, vị Phật tử trẻ tuổi ánh mắt sâu thẳm như biển sao, nhìn hòn núi giả phía sau lưng họ, đồng tử đen nhánh thăm thẳm không một tia sáng, giọng điềm tĩnh: “Vừa khéo, ta cũng định về thiền viện, cùng đi đi.”
Hai vị tăng nhân nghe vậy ngẩng đầu nhìn nhau, trên mặt lộ rõ vẻ thụ sủng nhược kinh.
Sư huynh Phật pháp cao thâm, nhẹ nhàng trong sáng, đi đến đâu cũng khiến người khác phải chú mục ngưỡng mộ, chính là một vị “Phật sống” của chùa Già Nam.
Dù bề ngoài ôn hòa dễ gần, nhưng từ trước đến nay đã bao giờ chủ động nói muốn cùng ai đi chung?
Hiện tại trở về cùng sư huynh, nói không chừng trên đường còn có thể giảng giải điều chưa hiểu, hai tăng nhân vội vàng đè xuống vui sướng trong lòng.
“Vâng!”
Thẩm Thính Tứ rũ mắt, nhặt quyển kinh rơi trên đất, nét mặt vẫn ôn hòa như thường: “Đi thôi.”
Hai vị tăng nhân trẻ tuổi đuổi theo sư huynh, dọc đường đi, một người trong đó lấy can đảm hỏi những chỗ chưa hiểu khi nghe giảng hôm nay.
Thẩm Thính Tứ nhẹ nhàng giải thích với bọn họ, giọng trầm thấp mà ôn hòa.
Tăng nhân bừng tỉnh, nghiêm túc ghi tạc trong lòng.
Tiếng trò chuyện dần xa, Tạ Quan Liên lúc này mới bước ra từ sau hòn núi giả, làn váy bên trong áo khoác trắng bị ướt, thấm ra hoa văn màu tím đậm.
Nàng lười biếng dựa vào hòn núi giả, tay khẽ vén tấm sa mỏng, đôi mắt đẹp nhìn về phía bóng dáng gần như đã khuất hẳn nơi xa, trên mặt lộ vẻ không nói nên lời.
Y vậy mà lại mượn cớ giảng pháp cùng tăng nhân để rời đi.
Nàng cũng có chỗ chưa hiểu, chẳng lẽ không nên theo thứ tự đến trước đến sau sao?
Nhưng mà...
Nàng nhớ lại biến hóa khi nãy trong tay mình, đôi môi đỏ thẫm khẽ nhếch lên.
Chả trách lần trước chỉ vô tình chạm vào yết hầu y một chút, phản ứng đã mãnh liệt đến thế. ngay cả duy trì sắc mặt lạnh nhạt cũng không được.
Thì ra vị Phật tử thoạt nhìn thanh khiết cấm dục ấy, thân thể lại nhạy cảm đến vậy.
Tâm tình nàng bỗng chốc tốt lên, phủi tuyết trên người, quay người rảo bước rời đi.