Chọc Nhầm Nam Chính Điên Phê

Chương 24

Trước Sau

break

“Làm việc cho ta?” Thanh niên nhướng nhẹ mày, trong mắt thoáng hiện ý cười nhàn nhạt:

“Là chỉ việc ngươi đem hết sinh hoạt nơi chùa Già Nam của ta dâng lên bàn người khác, hay là chuyện ngươi đoạt người trước ta, nộp thẳng cho Vũ Hầu? Hay là...”

Bởi vì quá nhiều, cho nên trong lúc nhất thời y kể không hết, nhưng chỉ chọn mấy thứ theo như lời kia cũng đủ để hắn ta chết cả trăm ngàn lần.

Sắc mặt nam tử hoàn toàn thay đổi, không ngờ những chuyện mình âm thầm làm bao năm nay y đều biết, thậm chí dưới tình huống y đã biết rõ ràng, nhưng vẫn dung túng như thế, thản nhiên nhìn hắn ta bước vào biển lửa.

Thậm chí hiện tại hắn ta hao hết tâm tư chạy trốn tới nơi này, vốn tưởng rằng có thể bảo toàn một mạng, không nghĩ tới lại là chui đầu vào miệng cọp.

Cả người nam tử cứng ngắc, nhìn người trước mặt vẫn mang dáng vẻ từ bi, trong lòng vẫn có một tia hy vọng yếu ớt.

Ai cũng biết người xuất gia từ bi, mà Phật tử trước mắt hẳn là cũng không ngoại lệ, dù sao cũng giúp Thẩm Thính Tứ làm việc vài năm, đối với thái độ làm người của y xem như hiểu rõ.

Nam tử vội vàng cúi người xuống cầu xin: “Thẩm lang quân, tuy ta có làm những chuyện này, nhưng ta chưa từng làm chuyện gì thực sự hại đến lang quân.”

Thẩm Thính Tứ nghe vậy thu cung nỏ lại, lông mi dài rũ xuống như đang tự hỏi, rằng là đến tột cùng có phải hắn ta chỉ làm những việc này thôi hay không, khuôn mặt tuấn mỹ dưới ánh sáng hắt nghiêng tựa như pho tượng Quan Âm ngoài trời của chùa Già Nam.

Thật đúng là nhớ tới còn có một chuyện.

Ánh mắt thanh niên rõ ràng, khẽ nhếch khóe môi, cười nhẹ: “Đúng vậy, ta biết ngươi sẽ không làm loại chuyện ấy, hẳn là nhất thời lầm đường lạc lối mà thôi.”

“Đúng đúng đúng!” Nam nhân vội vàng dập đầu:

“Ta chưa từng có ý hại lang quân, cho dù là Vũ Hầu hay là những người khác muốn biết tin tức của lang quân, ta đều úp mở nói lảng đi, chưa từng để lộ chân tướng. Họ đến nay vẫn còn tưởng rằng lang quân đang khổ tu trong chùa.”

Hắn ta một mực bày tỏ lòng trung thành, chẳng nhận ra ánh mắt của vị Phật tử trẻ tuổi trước mặt sớm đã không còn đặt lên người mình, mà là nhìn về phía sườn núi không xa.

Chờ hắn ta nói xong, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói nhã nhặn không nhanh không chậm.

“Ngươi ngẩng đầu lên.”

Nam tử ngẩng đầu, chỉ thấy vị Phật tử trẻ tuổi ngược sáng như phủ hào quang Phật, chiếc cằm tinh xảo hơi nâng, mắt khẽ liếc về phía trước.

Hắn ta thuận theo tầm mắt ấy nhìn sang — chỉ là một sườn núi bình thường, chẳng có gì đặc biệt.

Đang lúc hắn ta muốn mở miệng, trùng hợp giọng điệu nhẹ nhàng của Phật tử truyền đến, âm cuối giương lên, mang theo dịu dàng lưu luyến.

“Hôm nay ta còn có việc, e là không thể lập tức giúp ngươi, nhưng người bên ngoài đang truy lùng gắt gao, ta cũng không thể giấu ngươi ở chỗ này, lát nữa ngươi men theo con đường nhỏ sau căn nhà trúc này, đi thẳng vào sườn núi kia, đi khoảng ba dặm rưỡi về bên phải sẽ có một sơn động, bình thường không ai lui tới...”

Y còn chưa nói xong, nam tử đã cảm kích dập đầu: “Đa tạ lang quân, ngày sau Tằng Lợi ta nhất định sẽ vì lang quân mà vào dầu sôi lửa bỏng, báo đáp ân cứu mạng hôm nay!”

Thẩm Thính Tứ dừng lại, không nói gì.

Vẻ mặt nam tử vui mừng, không ngớt cảm ơn, vừa đứng dậy đã vội vàng ôm lấy cánh tay bị thương, tập tễnh men theo con đường nhỏ mà tiến sâu vào núi.

Hắn ta cho rằng chỉ cần sống qua hôm nay, ngày mai sẽ được cứu, hắn ta bị sự vui vui mừng lấn át lý trí, khiến hắn ta quên mất nơi này xung quanh đều là đá giới ngăn lối, rừng sâu không dấu chân người có nhiều mãnh thú, mà hiện giờ lại là mùa đông giá rét, không biết có bao nhiêu mãnh thú đang đói bụng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương