Chọc Nhầm Nam Chính Điên Phê

Chương 37

Trước Sau

break

Chùa Già Nam khác với chùa bình thường, ban đêm vẫn có tăng nhân tu hành.

Trong tháp La Hán, tiếng tụng kinh lẫn tiếng mõ nhẹ dừng lại lúc nửa đêm.

Pháp sư Không Dư đặt mõ xuống, nói: “Ngày hôm qua đã qua, con hãy về nghỉ ngơi đi.”

Thẩm Thính Tứ chắp tay thi lễ, khẽ đáp lời.

Vừa bước ra khỏi tháp La Hán, phía sau lại vang lên tiếng mõ trầm cùng lời tụng kinh.

Thẩm Thính Tứ dừng bước, quay đầu nhìn lại tòa tháp phía sau, đôi mắt đen huyền in bóng vài tia sáng mờ.

Mười năm như một, ngày ngày cầu nguyện tích phúc nhưng vẫn chưa buông bỏ được chấp niệm.

Y khẽ cười nhạt, mặt không biểu cảm bước xuống thềm, bóng người xám trắng từ ánh trăng lặn vào bóng tối.

Con đường nhỏ về thiền viện có ánh trăng chiếu rọi, dù không thắp đèn cũng có thể nhìn rất rõ.

Trời xám xịt, ánh đèn lồng mờ ảo chiếu xuống con đường đá, thanh niên áo xám tựa sương tuyết, phía sau lưng có một nữ tử theo sát như một mạt u hồn.

Nàng giữ khoảng cách vừa đủ để không bị phát hiện.

Thẩm Thính Tứ cầm đèn lồng, thần sắc bình thản bước về phía trước mà chẳng quay đầu lại, tựa như chẳng hay biết có người đang theo sau.

Mãi đến khi rẽ vào con đường nhỏ dẫn đến Trục Oanh viện, Tạ Quan Liên mới nhận ra người vốn theo sát bỗng biến mất, xung quanh chỉ còn một màu xám xịt.

Người mất dấu.

Tạ Quan Liên khẽ thở dài, không định tiếp tục theo nữa.

Nàng nâng váy định quay gót, bỗng giật mình phát hiện trên bậc thềm phía sau lưng hiện lên một bóng hình cao gầy màu xám trắng, trên tay trắng lạnh cầm một chiếc đèn lồng đã tắt ngấm.

Chẳng biết y đã đứng đó tự bao giờ, trong đêm sương ẩm ướt đặc quánh, bóng đen của nam nhân mờ ảo như quỷ mị hiện lên từ tuyết.

Tạ Quan Liên hoảng sợ lùi lại mấy bước, mãi một lúc sau mới nhận ra người trước mặt chính là Thẩm Thính Tứ mà nàng vừa lạc mất dấu.

Thẩm Thính Tứ nhìn chằm chằm vào nữ tử đội mũ che mặt trước mắt.

Chỉ có người của Minh Đức Đường mới đội loại mũ che mặt này.

Là Tạ Quan Liên.

Tạ Quan Liên giả vờ như không nhận ra người trước mặt là ai, giọng nói run run đầy e sợ: “Ngươi là ai?”

Y không trả lời, chỉ lạnh nhạt hỏi: “Vì sao theo ta?”

Dù trong đêm tuyết tối đen không thể nhìn rõ mặt y, nhưng nàng cảm thấy giọng nói của y quá mức lãnh diễm, có vẻ bất cận nhân tình.

“Ngộ Nhân...” Tạ Quan Liên chớp mắt, đột nhiên nắm váy chạy về phía y, giọng nói nghẹn ngào đầy sợ hãi: “Có phải là Ngộ Nhân không?”

Lại một lần nữa trong cơn hoảng loạn quên thêm tôn xưng, trực tiếp mạo phạm mà gọi pháp hiệu của y, lại như một đứa trẻ bị bắt nạt cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa.

Thẩm Thính Tứ bị nàng nhào vào lòng, mùi hương mộc lan trong veo từ sợi tóc của nàng tỏa ra, giống như dây leo mọc rễ dùng lực đạo nhu hòa nhưng cường thế dính vào trên người của y.

Thân hình mềm mại của nữ tử khiến y cứng đờ, vô thức rũ mắt nhìn vào đôi mắt sáng như ngọc lưu ly của nàng, mà quên mất việc đẩy nàng ra.

Nàng ngẩng khuôn mặt trắng bạch dưới ánh trăng, ánh mắt nửa là sợ hãi nửa là cầu xin nhìn y, môi đỏ mọng như thoa son , một đầu tóc đen nhánh ngay cả phối sức đơn giản cũng không có, lại làm cho người ta có cảm giác vẻ đẹp chói lọi.

Tư thế động lòng người như thế, vô luận là nam nữ thấy đều sinh lòng thương tiếc.

Nhưng y nhanh chóng lấy lại tinh thần, nhíu mày đẩy nàng ra, ngữ khí mặc dù vẫn ôn hòa nhưng mơ hồ có thể cảm nhận được không vui: “Thí chủ hãy tự trọng.”

Tạ Quan Liên bị đẩy mạnh ra, nếu không chống tay vào núi giả bên cạnh thì đã không đứng vững ngã xuống đất.

Nam nhân này sao lại dầu muối không vào thế!

Đáy mắt nàng hiện lên một tia xấu hổ, khi quay đầu lại nhìn thấy thanh niên đang chắp tay, nỗi ấm ức trong lòng dần tan biến.

Tuy rằng y nhìn vẫn như lúc ban đầu, nhưng thần sắc trên mặt đã khác xưa.

Dù cố giữ bình tĩnh nhưng đôi tay vô thức chắp lại đã lộ ra sự xao động trong lòng, dù là tức giận hay cảm xúc khác, chỉ cần không phải bộ ôn nhu dầu muối không vào kia, cho dù là lãnh đạm cũng tốt.

Đối với người khác thì ôn nhu tự kiềm chế nhưng với nàng lại nổi giận, lạnh nhạt, như thế chẳng phải là khiến vị Phật tử này khó lòng kiểm soát được cảm xúc của mình sao?

Nhưng so với việc không kiểm soát được cảm xúc, nàng càng muốn nhìn thấy vẻ mặt của y khi biết rõ không thể làm, nhưng vẫn không cách nào khống chế được bản tâm, vẻ ẩn nhẫn ấy.

Đôi mắt hơi đỏ của nàng ứa lên làn hơi nước, khẽ cắn môi dưới như sắp khóc, thấm ra màu đỏ thẫm diễm lệ: “Xin lỗi, ta... ta không cố ý mạo phạm Pháp sư, chỉ là ta quá sợ hãi, sợ đến mức chỉ dám trốn ở đây.”

“Ta... thật sự rất sợ, một mình không dám về, vừa thấy Ngộ Nhân đột nhiên xuất hiện nên vô thức tìm đến.”

---

Tác giả có lời muốn nói:

Nam quỷ~
 


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương