Chuyện Tình Bắt Đầu Từ Dịch Vụ Dắt Cún Tận Nhà

Chương 32: Bắt Đầu Khởi Nghiệp

Trước Sau

break

Nền móng đã định, các công đoạn tiếp theo có thể tự nhiên triển khai, Thư Lật phấn chấn tinh thần, thừa thắng xông lên xem kệ hàng, chọn xưởng sản xuất.

Hợp đồng thuê nhà có mẫu sẵn, thế nên soạn thảo rất nhanh.

Trưa ngày hôm sau, Thư Lật đã nhận được tệp tài liệu gửi qua WeChat.

Cô đọc kỹ từng chữ từng câu, so sánh với kinh nghiệm thuê nhà tích lũy trên mạng, kiểm tra kỹ lưỡng để phòng tránh điều khoản âm dương.

Sau khi ghi chú những phần cần sửa đổi, cô lại gửi văn bản cho người bạn cũ có kinh nghiệm về chuyện này để hỏi xem đã ổn chưa.

Được xác nhận xong, cô mới gửi ngược lại cho cô trung gian, chờ đợi phản hồi từ chủ nhà.

Ông cụ không phải người hay soi xét chữ nghĩa, gần đến chập tối, cô nhận được bản hợp đồng cuối cùng.

Cũng trong buổi chiều đó, Thư Lật cũng đẩy nhanh tiến độ, gửi bản thảo thiết kế của mình cho hai xưởng sản xuất đã được tuyển chọn kỹ càng, giá cả của bọn họ không chênh lệch là bao, số lượng đặt hàng mẫu tối thiểu đều là ba mươi cuốn.

Cả ngày hôm nay giống như đục thông một con đường dẫn đến suối nguồn, nước tuôn xối xả, còn cô chỉ cần chèo thuyền theo dòng là được.

Gần tối, cô Trương liên lạc với cô: Thầy Thang nói bác ấy đang ở nhà, nếu bây giờ cháu rảnh thì hôm nay có thể ký luôn.

Thư Lật hỏi: [Mấy giờ ạ?]

Cô Trương hồi âm: [Thầy Thang nói trước sáu giờ đều được.]

Thư Lật nhìn thời gian, gần đến giờ dắt chó đi dạo, đành phải thôi: [Chắc là không kịp đâu ạ.]

Cô Trương nói: [Không ký trực tiếp cũng được, để cô làm một bản hợp đồng điện tử.]

Thư Lật không đồng ý.

Có lẽ là do tư duy của cô cổ hủ, luôn cảm thấy ký kết trực tuyến không làm người ta yên tâm lắm.

Hơn nữa, cô còn muốn nhân lúc gặp mặt mang theo thước dây, đo đạc thực tế chiều cao và chiều rộng của tường, để căn cứ vào đó mà chọn kích thước kệ hàng cần dùng sau này.

Một lát sau, cô trung gian gửi lại tin nhắn: [Cô hỏi Thầy Thang rồi, bác ấy nói cuối tuần phải đi Thai Châu một chuyến, hẹn lại thời gian thì phải lùi đến thứ Hai tuần sau.]

Thư Lật bán tín bán nghi: [Có phải cô đang ép cháu mau chóng chốt đơn không ạ?]

Cô trung gian gửi đến hai mặt cười: [Sao có thể chứ, căn nhà này không chỉ có mình cháu làm thương mại điện tử xem đâu, nhưng Thầy Thang có ấn tượng tốt với cháu nhất, nên mới đợi cháu xác định đấy. Bác ấy bảo đợi thêm hai ngày nữa cũng được, cháu đợi được không?]

Thư Lật không đợi được.

Cô hơi đắc ý quá mức rồi, chỉ mải mê tăng tốc tiến độ mà lại không tính đến yếu tố con người này.

Hàng mẫu ba ngày làm việc nữa sẽ gửi đến, cho dù tối nay đặt mua kệ để đồ, quá trình vận chuyển cũng mất hai ngày, chưa nói đến việc phải dành thời gian lắp ráp.

Cô không thể để lô hàng mẫu đầu tiên trong sự nghiệp khởi nghiệp của mình không có chỗ trú ngụ được.

Thư Lật nhắn lại cho cô: [Cô đợi cháu một chút.]

Rồi cô mở khung trò chuyện WeChat với Avis: [Hôm nay tôi sẽ đến muộn một chút, chắc khoảng nửa tiếng nhé.]

Cuối cùng là Lương Tụng Nghi: [Tối nay mình có việc, phải lừa bố mẹ không về ăn cơm, giúp mình bao che với.]

Trì Tri Vũ không trả lời tin nhắn của cô.

Anh đã bắt đầu chuyển về chế độ ẩn sĩ từ chiều hôm qua, và bọn họ đã mất liên lạc quá hai mươi tư giờ.

Thư Lật không quá lo lắng cho an nguy của anh, vì máy tính trong phòng sách đã được bật tắt, chai nước khoáng trên bàn cũng đã được "cập nhật phiên bản mới."

Bạn thân vẫn đáng tin cậy như thường lệ, gửi lại ba biểu tượng được.

Thư Lật rời khỏi tiệm trà chiều, tìm đến điểm xe đạp công cộng gần nhất quét một chiếc xe vàng, sau đó cài chặt mũ bảo hiểm, vội vã như bay để đi photocopy chứng minh nhân dân, rồi lao về phía khu chung cư sắp ký hợp đồng.

Trời ạ, cô thấy mình cứ như một nữ đặc vụ FBI vậy, trong làn gió đêm mát rượi, cô thầm tự khen mình dù bận rộn nhưng mọi việc vẫn rất có trình tự.

Đến căn gara ưng ý, căn cứ phát tài sau này, bác Thang và cô Trương đã đợi sẵn cô.

Cô Trương rút từ trong cặp công tác ra một xấp tài liệu giấy, đưa qua: "Cháu xem đi."

Cô gái thậm chí còn chưa kịp tháo mũ bảo hiểm, lướt mắt nhìn qua không sót tờ nào, còn đối chiếu tỉ mỉ với bản điện tử.

Sau khi xác nhận nội dung, cô cúi người ký tên điểm chỉ ngay trên chiếc bàn duy nhất trong gara, điền thông tin cá nhân.

Khi rồng bay phượng múa đề tên "Thư Lật" vào sau mục bên thuê, cô bỗng thấy cái tên này cũng không đến nỗi khó nhìn.

Nét bút giản lược, tách ra là "Xá - Dư - Lật." Chẳng phải cô sắp có được một mảnh mái nhà cho riêng mình rồi sao.

Dẫu là căn phòng nhỏ hẹp, nhưng cô sẽ nỗ lực.

Sau này nhất định sẽ nâng cấp thành một không gian rộng rãi và thoải mái hơn.

Sau khi thuận lợi nhận được chìa khóa và bản hợp đồng, Thư Lật cất kỹ vào ngăn trong của chiếc túi vải canvas, cô cười rạng rỡ chào tạm biệt hai người lớn tuổi.

Hoàng hôn buông xuống, tiết trời đầu xuân sắp đến, thời tiết hôm nay không mấy sáng sủa, lúc âm u lúc lại có mưa, mặt hồ như phủ một lớp lưới xám, nhưng tâm trạng cô lại lấp lánh rạng rỡ.

Dừng chiếc xe điện công cộng gần khu Vân Đình, cô rảo bước về phía tòa nhà số 3, không quên liếc nhìn WeChat xem Trì Tri Vũ đã trả lời tin nhắn hay chưa.

Vẫn bặt vô âm tín.

Đã sáu giờ rồi, Bánh Bao sốt ruột xoay vòng quanh, cuối cùng cũng mong được cứu tinh đến.

Chú chó nhỏ lớn nhanh như thổi, sức lực cũng tăng lên từng ngày.

Thư Lật vừa xin lỗi vừa đeo dây xích cho nó, một chút sơ sẩy đã bị nó vồ cho ngã ngồi xuống đất.

Người và chó đùa giỡn một lát, chiếc điện thoại trong túi Thư Lật chợt vang lên tiếng thông báo từ WeChat.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương