Chuyện Tình Bắt Đầu Từ Dịch Vụ Dắt Cún Tận Nhà

Chương 37: Xem Trang Cá Nhân

Trước Sau

break

Thư Lật nhấp ngụm nước, lật ngược chiếc điện thoại đang úp xuống, định dùng lịch sử trò chuyện vừa rồi để chứng minh người này hành sự khác người thế nào.

"Không tin cậu xem này."

Lương Tụng Nghi đón lấy, không có hứng thú nghiên cứu tin nhắn, phản ứng đầu tiên là muốn xem trang cá nhân của Trì Tri Vũ để xác nhận xem anh có thực sự đẹp đến mức kinh thiên động địa như lời Hạt Dẻ nói không.

Thư Lật chú ý tới động tác của bạn: "Ai mượn cậu bấm vào ảnh đại diện của anh ta, xem lời anh ta nói kìa."

Bất chợt, Lương Tụng Nghi sững lại: "Ối chao, lỡ tay nhấn nhầm vào tính năng vỗ mất rồi."

Thư Lật hơi há miệng: "Mau thu hồi đi!"

Lương Tụng Nghi lập tức thu hồi dòng thông báo đó, nhưng một loạt động tĩnh đã bị Trì Tri Vũ thu vào tầm mắt.

Sau khi Thư Lật đi, anh không mở trò chơi mà cứ cúi đầu lướt điện thoại, nhân tiện chú ý phản hồi của Túi Cây Con.

Kết quả là cô lại xử lý lạnh lùng tin nhắn của anh, không lẽ lại giận nữa rồi?

Anh thậm chí đang suy nghĩ xem có nên chụp một bức ảnh máy sấy cho cô để xác nhận kiểu dáng hay không.

Ngay sau đó lại tự phủ định chính mình.

Anh đã hy sinh cả cái máy sấy rồi, còn phải quan tâm đến tâm trạng của cô nữa sao.

Anh có vẻ quá tốt tính rồi đấy.

Nhưng cô luôn rất để tâm đến những chuyện anh tùy tiện nhắc tới, nghiêm túc đến cực điểm, từ việc đặt tên chó đến việc đi mua máy sấy, anh cũng không thể quá vô lương tâm.

Trì Tri Vũ xoa xoa cằm, bắt đầu suy luận.

Hạt Dẻ đó chắc chắn vẫn đang âm thầm quan sát màn hình, nếu không sao có thể "vô tình" vỗ anh được.

Cô chính là đang thử lòng và chờ đợi phản ứng của anh.

Nói thẳng ra đi có được không?

Anh muốn khiến cô phải ngượng ngùng, vừa định gõ xuống một dấu hỏi chấm, anh lại nhanh chóng dừng ngón tay lại.

Không đúng, trả lời ngay lập tức chẳng phải sẽ lộ ra việc anh luôn túc trực tin nhắn của cô sao, e là cô lại nghĩ nhiều.

Sau một hồi phân tích, Trì Tri Vũ chọn giả vờ như không nhìn thấy.

Chẳng qua là một cuộc đấu trí tâm lý.

Cô mà nhịn không được, chắc chắn sẽ còn có hành động nhỏ khác.

Lần chờ đợi này kéo dài đến tận mười giờ, giao diện trò chuyện của Túi Cây Con vẫn im lìm như đã chết.

Anh còn cảm thấy bực bội như bị cái thông báo kia lừa cho một vố, liền thoát WeChat rồi mở trò chơi lên, nhưng thắng liền mấy ván cũng chẳng thấy sảng khoái, ngược lại tâm trạng còn có chút bất định.

Trì Tri Vũ nhìn chằm chằm điện thoại ngẩn ngơ một lúc, con gái thường tương đối giữ kẽ, người ta đã đưa bậc thang rồi, anh không thuận thế mà xuống thì quả thực có hơi thiếu phóng khoáng.

Nghĩ vậy, anh gửi dấu [?]

đã trì hoãn ba tiếng đồng hồ đi.

...

Thư Lật đang tập trung cao độ để dàn trang các mẫu băng keo trang trí trên máy tính xách tay, đồng thời điều chỉnh thông số CMYK cho chúng, đến lúc mắt sắp hoa lên thì biểu tượng WeChat ở góc dưới màn hình bỗng nhiên nhấp nháy.

Cô di chuyển chuột bấm mở, là tin nhắn cụt lủn không rõ ý tứ của cậu thiếu gia ảnh đại diện xám: [?]

Thư Lật cũng gõ lại một dấu: [?]

Avis: [Có việc gì không?]

Thư Lật: [? Không có gì.]

Avis: [Lúc tám giờ cô vỗ nhẹ tôi làm gì thế?]

Hả?

Anh ấy thấy rồi sao, nhưng phản xạ có hơi chậm quá không.

Mi mắt Thư Lật khẽ rung hai cái, cô gạt bàn tay đang quàng qua vai mình của người bạn ra: [Đang ăn cơm ở ngoài, định vào xem trang cá nhân của anh, ấn nhầm thôi.]

Đối phương im lặng hai phút: [Sao không trả lời tin nhắn của tôi?]

Thư Lật lúc đó hơi dỗi thật, nhưng lúc này đã tan thành mây khói: [Chuẩn bị ôm tiền bỏ trốn.]

Avis: [Thế sao tôi vẫn gửi được tin nhắn cho cô được nhỉ?]

Thư Lật thuận thế trêu chọc: [Vì tiền hơi ít.]

Avis: [.]

Thấy anh không tiếp lời được, Thư Lật nói: [Hơn nữa đơn trên Nhàn Ngư của anh còn chưa xác nhận, bây giờ mà chạy thì tôi hơi lỗ.]

Chàng trai tựa như mới sực nhận ra: [Tôi suýt thì quên mất.]

Thư Lật hỏi: [Anh dám quên thử xem. Mà này, nếu tôi đi thì Bánh Bao chắc vẫn có người dắt đi dạo chứ?]

Avis: [Yên tâm đi, vài ngày nữa là dì Hứa về rồi.]

Thư Lật hỏi: [Còn anh thì sao.]

Avis: [Tôi làm sao cơ?]

Anh đúng là một cao thủ ghi thù: [Tôi bị Alzheimer rồi, hay quên lắm, mà lại còn quên nhanh nữa.]

Thư Lật bị sự thù dai và cách hiểu lệch lạc của anh làm cho bật cười: [Ý tôi là, anh không dắt Bánh Bao đi dạo à?]

Câu trả lời của chàng trai vẫn đáng ghét như mọi khi: [Xem tâm trạng đã.]

Thư Lật cong mày: [Vậy là tâm trạng trong ba ngày này chắc là khá tốt rồi?]

Anh đánh trống lảng: [Sao tự nhiên lại xem trang cá nhân của tôi?]

Thư Lật khó lòng trả lời, cũng không tiện nói ra sự thật.

Cô có thể dự đoán được sau khi thành thật khai báo, Trì Tri Vũ sẽ mỉa mai sự hẹp hòi và hành vi nói xấu sau lưng thấp kém của cô như thế nào, vậy nên cô chỉ có thể đưa ra một lời giải thích nghe khá xuôi tai.

Cô nhớ đến khung cửa sổ sát đất nhìn thấy ở nhà anh lúc chập tối: [Anh không thấy hình đại diện của mình rất giống khung cửa sổ vào ngày mưa sao?]

Avis: [Rồi sao?]

Thư Lật: [Tôi muốn nhìn ngắm phong cảnh phía sau khung cửa đó.]

Thư Lật không hiểu nổi, tại sao sau khi cô nói xong câu này, Trì Tri Vũ lại lập tức "bốc hơi" khỏi nhân gian.

Đã quen với việc anh thần xuất quỷ nhập, Thư Lật đợi một lát rồi thu nhỏ khung chat, bắt đầu tách đường an toàn 3mm từ rìa khung tranh của cuộn băng keo, việc này nhằm tránh ảnh hưởng đến họa tiết khi in ấn và cắt sản phẩm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương