Chuyện Tình Bắt Đầu Từ Dịch Vụ Dắt Cún Tận Nhà

Chương 41: Dọn Dẹp Studio

Trước Sau

break

Dọn dẹp đến tận buổi chiều, căn phòng tối tăm rộng hơn hai mươi mét vuông đã khoác lên mình diện mạo mới, Thư Lật cũng bận rộn đến mức bụng đói cồn cào, thế là dừng tay, khóa cửa lại, đi tìm đồ ăn gần đó.

Gọi một phần cơm thịt bò kiểu Nhật, cô ngồi xuống kiểm tra thông tin vận chuyển của kệ để đồ, lại chuyển sang Taobao xem máy sấy tóc đã tới đâu rồi.

Dịch vụ giao hàng ở vùng Giang Chiết Hỗ thường rất nhanh chóng, đơn hàng đã hiển thị đang trong quá trình giao.

Tối qua về nhà, ghi chép tỉ mỉ thu chi trong ngày vào ứng dụng iCost, cô bỗng nhớ ra mình còn nợ Trì Tri Vũ một cái máy sấy tóc.

Cô vội vàng chọn lựa so sánh các loại máy sấy cùng thương hiệu trong danh sách yêu thích, cuối cùng mua loại đắt nhất ở cửa hàng chính hãng.

Trì Tri Vũ không nhận tiền là nằm trong dự tính của cô, 300 tệ đối với anh có lẽ chỉ giống như vô tình phủi đi một mẩu gàu trên tóc.

Nhưng máy sấy tóc có đắt đến mấy cũng chỉ hơn ba nghìn tệ, trừ đi phần ưu đãi trợ cấp, vẫn còn gần một nghìn tệ, lại trừ bớt phần lương theo giờ vượt mức của cô, số tiền còn lại cầm trong tay khó tránh khỏi cảm thấy nóng bỏng.

Lãi ròng quá nhiều, lương tâm Thư Lật không yên.

Suy đi tính lại, cô chọn cho anh một cặp tạ tay giống mẫu trong phim Friends, loại dành cho người mới tập, rồi đặt mua cùng lúc với chiếc máy sấy tóc, chắc là cũng sắp được giao đến nơi rồi.

Vận động nhiều một chút luôn không sai.

Thực tế chất dopamine khi luyện cơ chắc chắn không thua gì việc chạy bản đồ trong game, sẽ có ích cho bệnh tình của anh.

Buổi chiều, Thư Lật ghé qua IKEA một vòng để sắm sửa nội thất, cái bàn viết bằng gỗ thông có sẵn trong kho cũng tạm dùng được, phủ một tấm vải hoa văn tinh xảo che đi chỗ xấu là xong, nhưng cô không thể cứ ngồi bệt dưới đất để đóng gói vẽ tranh mãi, cần gấp một chiếc ghế ngồi thoải mái phù hợp để ngồi lâu.

Chẳng trách loài chuột lại thích đào hang đến thế, loài chim lại tha cành từ nam chí bắc, quá trình thu dọn lấp đầy tổ ấm mới khiến người ta cảm thấy hạnh phúc đến choáng váng.

Giống như ăn bánh bao vậy, cắn miếng đầu tiên là để no bụng, nhưng khi hương vị nhân bánh tràn ngập khoang miệng, đó mới thực sự là bắt đầu thưởng thức sự ngon lành đậm đà.

Cô đang thưởng thức cái "bánh bao" của cuộc đời mình.

Hôm nay là một ngày tốt lành, ánh hoàng hôn như nhân trứng sữa chảy tràn, Thư Lật nhận được tin nhắn của Trì Tri Vũ trên tàu điện ngầm lúc trở về.

Avis: [?]

Ba dấu chấm hỏi, bao hàm tất cả.

Thư Lật gõ chữ lạch cạch: [Anh nhận được rồi hả?]

Avis: [Ừ.]

Avis: [Còn một món nữa là gì vậy? Nặng chết đi được, cô trộm gạch từ tháp Lôi Phong về đấy à? Bưng vào mà tay tôi suýt gãy.]

Nhìn chuỗi than vãn dài của anh, Thư Lật phì cười: [Tôi trộm gạch làm gì? Là tạ tay tặng anh đấy.]

Avis: [Tặng tạ tay cũng kỳ quặc quá rồi đấy.]

Thư Lật: [Anh nên luyện cơ đi thôi, cứ thế này thì đến chó anh cũng dắt không nổi đâu.]

Avis: [Không phiền cô bận lòng.]

Thư Lật: [Bận lòng thì không đâu, chỉ là muốn cho lương tâm thanh thản thôi. Tiền trả lại chắc chắn anh không nhận, nên tôi đổi thành hiện vật.]

Thư Lật: [Còn mua màu xám anh thích nữa.]

Avis: [Ai bảo cô tôi thích màu xám?]

Thư Lật: [Ảnh đại diện của anh đó.]

Anh im lặng một lát: [Xem ảnh đại diện mới của tôi đi.]

Thư Lật làm mới vài cái, cái ảnh nền xám lớn đã biến thành màu trắng lớn.

Thư Lật: [Giá để đồ trong bộ tạ tay màu trắng mà.]

Avis: [...]

Thư Lật: [Rất hợp với phong cách trang trí nhà anh, cứ để ở phòng khách đi, lúc nào nhớ ra thì nâng tạ một chút, rất có lợi cho thân tâm.]

Avis: [Cô quản còn nhiều hơn mẹ tôi nữa.]

Thư Lật: [Chó điền viên Trung Hoa tuổi thọ trung bình từ 12 đến 20 năm cơ! Bánh Bao tuổi đời còn nhỏ lắm, vì nó anh cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé.]

Trì Tri Vũ bị nghẹn lời, cô gái này sao mà độc mồm độc miệng thế, dám trù anh đoản mệnh...

Tiếc là, anh đã nhìn thấu bản chất của cô ngay lập tức.

Dù cho có độc miệng đến đâu, cũng không che giấu được lời nói và hành động thể hiện sự quan tâm không kìm lòng được của cô dành cho anh.

Sự quan tâm của cô dành cho anh sắp tràn ra khỏi màn hình rồi.

Lúc cô xem lại lịch sử trò chuyện, không thấy xấu hổ hay nổi da gà sao?

Rõ ràng đã kết thúc quan hệ thuê mướn rồi, vậy mà còn phải dốc hết tâm tư để tạo sự hiện diện trước mặt anh, cô tưởng anh sẽ vì thế mà mủi lòng rồi mong cô quay lại sao?

"Tiểu Vũ, cười gì thế?"

Hứa Tự Bình đang cầm máy hút bụi mịn lướt đi lướt lại trên thảm phòng khách, ngẩng mặt lên đã thấy chàng trai đang tựa vào ghế sofa, cầm điện thoại khẽ nhếch môi, còn giữ nguyên tư thế đó một hồi lâu.

"Cháu lướt thấy mấy thứ nực cười thôi ạ."

Trì Tri Vũ trề môi với tốc độ ánh sáng, thản nhiên đáp lại, ngay sau đó xỏ dép lê, mở thùng lấy bộ tạ tay nặng trịch kia ra.

Đoạn anh xem qua sách hướng dẫn, lần lượt dùng thử những quả tạ màu xám đá từ 5 đến 10 pound.

Đùa gì vậy, nhẹ bẫng thế này.

Cô cũng đánh giá quá thấp thực lực của anh rồi, bản nâng cao chẳng khác gì sỉ nhục, phải tầm cấp "thượng thừa" mới xứng tầm với anh chứ.

Dì Hứa cũng thấy mới mẻ, tắt máy hút bụi, ngạc nhiên thốt lên: "Cháu mua đấy à? Định tập luyện ở nhà sao?"

Dì thật sự muốn báo ngay cho bà chủ, để bà cũng vui lây.

Trì Tri Vũ phủ nhận không cần suy nghĩ: "Sao có thể chứ, người ái mộ gửi cho cháu đấy." Anh chậc một tiếng: "Thừa thãi."

Hứa Tự Bình đánh thẳng vào trọng tâm: "Cô bé thích cháu gửi à, còn có địa chỉ ở đây sao? Vậy chắc chắn là người quen rồi, dì có quen không?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương