Bái Bạch chợt nhớ ra một chuyện, nhỏ giọng: “Hôm trước muội nghe loáng thoáng nói, tẩu tẩu bên nhà mẹ đẻ của Lục thiếu phu nhân ăn mặc rất đạm bạc, ba mẹ con thuê một tiểu viện ngoài phố, cuộc sống túng thiếu, toàn nhờ Lục thiếu phu nhân âm thầm giúp đỡ. Chúng ta đã muốn tạ ơn, chi bằng chọn thứ thiết thực chút, giúp được lúc nguy cấp, càng chu đáo.”
Nghênh Đồng gật đầu: “Đúng vậy. Trước đó ta cũng gặp vị tẩu tẩu ấy, nhìn ra là xuất thân tiểu hộ, cử chỉ còn hơi câu nệ, dáng vẻ như quen làm việc nặng.”
Bái Bạch suy nghĩ: “Hồi tháng Chạp trong cung ban thưởng, còn cất ở đông sương phòng. Muội nhớ có phiến long diên hương, bạch lạp, lại thêm ít hồ tiêu và thủy ngân gì đó. Dù sao chúng ta nhất thời cũng chưa dùng tới, chi bằng chọn một hai món đưa sang, nói là để không cũng phí, vậy là trọn tình.”
Nghênh Đồng trầm ngâm: “Theo ta, bạch lạp là thích hợp nhất. Hoặc để dùng, hoặc bán lại đổi chút bạc phụ gia dụng, đôi bên đều tiện.”
Hai nha hoàn bàn xong, Bái Bạch dẫn một tiểu nha hoàn sang sương phòng thu xếp. Nghênh Đồng thì cầm mấy bức họa trong tay, suy nghĩ xem nên thêu thế nào, dùng vào đâu.
Nghênh Đồng mải mê đến mức không hề hay biết Lục Thừa Liêm đã bước vào phòng.
Đến khi cảm giác có động tĩnh, ngẩng lên đã thấy hắn vào trong, đang đặt ngoại bào lên giá bình phong.
Nghênh Đồng vội đứng dậy, cung kính hành lễ, mỉm cười dịu dàng: “Hôm nay Tam gia về sớm vậy.”
Lục Thừa Liêm đáp: “Hôm trước sang thỉnh an mẫu thân, nghe người ho mấy tiếng, lát nữa ta qua xem.”
Nghênh Đồng ôn nhu cười: “Việc gia dặn, nô tỳ tất nhiên ghi nhớ. Đã sai nhà bếp nấu sẵn canh tuyết nhĩ chưng đường phèn với cao tỳ bà, đang giữ ấm, lát nữa sẽ dâng lên điện hạ.”
Nghênh Đồng vốn xuất thân từ phòng công chúa Thụy Khánh, được công chúa tự tay dạy dỗ, đối với ăn uống sinh hoạt của công chúa càng thêm chu đáo hơn người thường.
Lục Thừa Liêm nghe vậy khẽ gật đầu.
Sau đó ánh mắt hắn vô tình rơi sang một bên, nơi đặt mấy bức họa.
Hắn nhàn nhạt hỏi: “Mấy bức họa này có chút ý vị. Lấy ở đâu vậy?”
Đúng lúc ấy, Bái Bạch đang ôm một gói bạch lạp hớn hở bước vào. Bỗng thấy Lục Thừa Liêm cũng có mặt trong phòng, Bái Bạch vội khựng lại. Lại nghe hắn hỏi về mấy bức họa, trong lòng không khỏi chột dạ.
Nhưng Nghênh Đồng vẫn mỉm cười, ung dung đáp: “Hôm trước tam gia khen chiếc hầu bao đẹp, nô tỳ liền để tâm. Hỏi thăm mãi mới biết hoa văn ấy vốn từ tiệm ngoài phố nên tiện thể cho người tìm thêm mấy mẫu tương tự. Nô tỳ thấy những bản vẽ này cùng phong vị với chiếc hầu bao kia, liền nghĩ nếu dùng loại hàng đoạn màu “vũ quá thiên thanh” may cho tam gia một chiếc bào mới, rồi ở vạt áo thêu thêm một nhành trúc mực, chẳng phải thanh nhã lại độc đáo sao?”
Lục Thừa Liêm liếc nhìn Nghênh Đồng. Hôm nay Nghênh Đồng mặc chiếc váy bằng vải lụa rõ ràng được may từ lô vải vừa phát cùng một đợt với tấm đã bị đem cầm ở hiệu cầm đồ, chỉ khác màu mà thôi.
Hắn nhàn nhạt nói: “Chiếc váy này đẹp.”
Nghênh Đồng nghe vậy, mặt hơi ửng đỏ, cười đáp: “Chính là loại vải lần trước. Tam gia nói không thích, cho bọn nô tỳ dùng nên nô tỳ làm thành váy bách điệp này.”
Lục Thừa Liêm khẽ gật đầu, dặn: “Tối nay ta sang thỉnh an mẫu thân, tiện ở lại dùng bữa, không cần chuẩn bị phần của ta.”
Nói xong, hắn xoay người bước ra ngoài.
Nghênh Đồng và Bái Bạch nhìn nhau, đều không khỏi khó hiểu.
Bái Bạch nhỏ giọng: “Cứ thấy hôm nay tam gia có chút kỳ lạ.”
Nghênh Đồng cũng băn khoăn, cúi đầu nhìn chiếc váy mình đang mặc: “Chính tam gia nói không thích nhưng sau lại khen đẹp, quả thật lạ.”
Bái Bạch nói: “Nếu sớm biết thế, lô vải ấy hẳn đã để lại cho tam gia dùng rồi.”
Nghênh Đồng khẽ nhíu mày, lắc đầu: “Ta lại thấy… không chỉ vì chuyện vải vóc.”
Vị tam gia của Nghênh Đồng, sao có thể vì một tấm vải mà lộ sắc mặt? Điều gì có thể khiến cảm xúc hiện rõ trên mặt hắn, ắt hẳn phải là chuyện lớn.
Chiều hôm ấy, sau khi đến Thọ An Đường thỉnh an xong, Cố Hy Ngôn đang định trở về thì bị ngũ thiếu phu nhân gọi lại, khẽ hỏi nàng có muốn cùng sang Thái Hòa Đường thỉnh an công chúa Thụy Khánh hay không.
Cố Hy Ngôn nghi hoặc: “Chỉ hai chúng ta thôi sao?”
Dưới gối lão tổ tông có ba phòng. Công chúa Thụy Khánh thuộc trưởng phòng, tứ thiếu phu nhân và ngũ thiếu phu nhân là người nhị phòng, còn nàng là tam phòng. Theo lẽ thường, cả đại gia đình cùng ở một phủ, chưa từng phân gia, nay bá mẫu trưởng phòng thân thể không khỏe, các nàng là vãn bối, về tình về lý đều nên đến thăm hỏi.
Nhưng trong cao môn đại hộ, chỉ một động tĩnh nhỏ cũng có thể sinh chuyện thị phi. Các nàng là cháu dâu nhị phòng, tam phòng, nếu vượt qua các vị phu nhân phía trên mà tự mình chạy đến nịnh nọt bá mẫu trưởng phòng, người hiểu thì bảo là hiếu thuận giữ lễ, kẻ không hiểu lại cho rằng cố ý lấy lòng.