Cố Hy Ngôn không ngờ bị gọi ra khảo như vậy, suy nghĩ chốc lát: “Hương vị thanh nhã mà sâu lắng, nơi cổ họng dư vị ngọt hậu, lại thấp thoáng có chút khí thanh của núi rừng.”
Thần sắc công chúa lộ vẻ hài lòng: “Ngươi cũng là người linh tuệ.”
Nói rồi mới nhắc đến trà của mình, dùng than gỗ vải thượng hạng làm lửa, ấm đồng xanh hoa văn chim bạc, chén sứ Định Diêu trắng làm trà cụ.
Cố Hy Ngôn nghe mà mở mang tầm mắt. Quả thật từ đầu đến cuối đều là công phu tinh xảo.
Nàng cảm thán, lại hỏi: “Bá mẫu, nước dùng pha trà này cũng rất ngon, chẳng lẽ cũng có chú ý riêng?”
Câu hỏi ấy khiến công chúa càng thêm vừa ý, cười nói: “Nước pha trà không thể dùng tùy tiện. Ví như trà minh tiền, phải dùng nước suối núi, lại phải lấy thứ nước chảy chậm trong hồ đá.”
Cố Hy Ngôn vội nói đã được mở mang kiến thức. Bên cạnh, ngũ thiếu phu nhân cũng cười phụ họa, liên tục khen công chúa phong nhã.
Cứ thế trò chuyện vui vẻ một hồi. Khi ra ngoài, ngũ thiếu phu nhân nhìn Cố Hy Ngôn: “Không ngờ muội còn am hiểu đạo thưởng trà?”
Cố Hy Ngôn đáp: “Trưởng bối trong nhà xưa nay yêu trà, muội chỉ nghe qua phong phanh đôi chút.”
Ngũ thiếu phu nhân cười: “Sau này chúng ta thường xuyên qua lại trước mặt bá mẫu, thế nào cũng có lợi. Nếu chỉ mình ta tới, khó tránh câu nệ. Có muội đi cùng tất nhiên sẽ càng tốt.”
Cố Hy Ngôn cúi mắt: “Muội vốn không có chủ ý gì, cứ theo sắp xếp của tỷ là được.”
Hai người vừa nói vừa bước xuống bậc thềm. Chợt thấy ma ma thân cận bên cạnh công chúa Thụy Khánh vội vàng chạy tới, nói là có việc muốn thỉnh giáo ngũ thiếu phu nhân.
Ngũ thiếu phu nhân thấy là người được công chúa tin dùng, tất nhiên không dám chậm trễ, lập tức đáp ứng, lại bảo Cố Hy Ngôn cứ tự mình về trước.
Cố Hy Ngôn cũng không nghĩ nhiều, men theo hành lang uốn lượn mà đi ra ngoài. Ai ngờ vừa đến chỗ non bộ, nơi khúc quanh hành lang, đã thấy một bóng người cao lớn đứng đó, chính là Lục Thừa Liêm.
Bất ngờ gặp hắn, Cố Hy Ngôn giật mình, vội dừng bước.
Lục Thừa Liêm khẽ nhướng mày: “Ta có thể ăn thịt nàng sao?”
Cố Hy Ngôn hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh, rồi mới khẽ hành lễ: “Thỉnh an Tam gia.”
Thật ra nàng đang muốn hỏi về vụ án kia, tiện thể dò thêm tin tức từ thủy quân phòng vệ sở, thuyền chìm, huynh trưởng mất tích, rốt cuộc tính thế nào, có chế độ trợ cấp hay không.
Trong lòng nàng âm thầm soạn lời nên mở miệng ra sao để không lộ vẻ sốt ruột thúc ép, mà vẫn có thể hỏi được tin tức.
Còn chưa nghĩ xong, Lục Thừa Liêm đã lên tiếng trước: “Mấy hôm nay hoàng thượng có hỏi đến. Hộ bộ đã vào cuộc thẩm tra, chẳng bao lâu sẽ có kết luận. Trần đại nhân bên Ty Diêm Thiết cũng nhắc, thuyền bị tạm giữ không thể kéo dài mãi. Thương nhân có thể mang khế ước đến nhận lại hàng.”
Cố Hy Ngôn nghe vậy, sửng sốt: “Có thể mang khế ước đến nhận lại? Ý là… những lô hàng bị giữ có thể trả lại rồi sao?”
Nàng biết rõ vị đệ đệ của tẩu tẩu chính vì chuyện này mà khốn đốn. Vay bạc người ta phải trả lãi. Bao nhiêu hàng hóa bị giữ, cả một khoản tiền lớn coi như đổ sông đổ biển, tiền lãi ngày một tăng, người ta sắp phát điên lên rồi.
Nếu lô hàng có thể lấy lại, dù bán hạ giá một chút, ít ra cũng có thể lấp được một lỗ hổng lớn.
Lục Thừa Liêm thản nhiên: “Đương nhiên. Nếu không ta nhắc với nàng làm gì?”
Cố Hy Ngôn vui mừng khôn xiết, giọng đầy cảm kích: “Đây đúng là tin tốt. Tam gia…”
Lục Thừa Liêm nhìn nàng vui đến mức hai má ửng hồng, bật cười: “Ừ?”
Cố Hy Ngôn mím môi cười, bản thân cũng thấy hơi ngượng, nhỏ giọng: “Chuyện này nhờ tam gia mà có chuyển cơ. Thực là giúp đại ân. Hồi nữa ta nói với tẩu tẩu, chắc chắn tẩu ấy cảm kích vô cùng.”
Nghe vậy, Lục Thừa Liêm không tiếp lời, chỉ lặng lẽ nhìn nàng.
Cố Hy Ngôn cắn môi, muốn quay mặt đi né tránh nhưng lại không tránh được.
Ánh mắt ấy quá thẳng thắn, ý vị trong đó rõ ràng đến mức nàng không thể tự lừa mình, cũng chẳng thể giả vờ không hiểu.
Gió xuân mát lạnh thổi tới, nàng lại cảm thấy da mặt mình nóng bừng.
Đúng lúc ấy, nàng nghe Lục Thừa Liêm như vô tình nói: “À phải rồi, chợt nhớ một chuyện, tiện hỏi nàng.”
Cố Hy Ngôn vội đáp: “Tam gia cứ nói.”
Lục Thừa Liêm: “Ta nghe nói mấy ngày nay có người đang dò hỏi tiến triển của vụ án này.”
Cố Hy Ngôn ngơ ngác: “Vậy sao? Là ai hỏi?”
Ánh mắt Lục Thừa Liêm vẫn dừng trên gương mặt nàng: “Nghe nói là một thư sinh lên kinh dự thi, nhờ họ hàng xa vòng vo hỏi thăm. Cũng chỉ là chuyện hai hôm nay.”
Giọng hắn hơi ngừng lại, nhìn nàng chớp mắt mơ hồ, thấp giọng hỏi: “Là người nàng nhờ sao?”
Cố Hy Ngôn giật mình, mắt lập tức mở lớn.
Thư sinh lên kinh ứng thí?
Diệp Nhĩ Tốn?
Diệp Nhĩ Tốn giúp nàng dò hỏi vụ án… lại bị Lục Thừa Liêm bắt gặp rồi ư?