Lâm Thanh Thanh vừa bước ra khỏi phòng tập thì nhận được điện thoại của Hướng Hoa Dương.
Đầu dây bên kia, giọng nói của anh vẫn trầm thấp, từ tính như mọi khi: "Ngày mai thi rồi, có lo lắng không?"
Nhận được cuộc gọi từ anh, cô vô cùng vui sướng. Lâm Thanh Thanh nở nụ cười, trên mặt ngập tràn niềm hạnh phúc: "Không lo lắng chút nào, đợi em thi xong anh nhớ phải mời em ăn cơm đó."
Hướng Hoa Dương dường như khẽ cười một cách bất lực. Anh vốn là người cao ngạo, lạnh lùng, nhưng trong tiếng cười lúc này lại chứa đựng sự cưng chiều vô hạn: "Yên tâm đi, nhất định sẽ mời em ăn cơm." Nói đến đây, anh bỗng nhiên khựng lại một chút, rồi nghiêm giọng nói tiếp: "Thanh Thanh, đợi em thi xong, chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc một chút."
Giọng điệu nghiêm túc đột ngột của anh khiến Lâm Thanh Thanh cũng không tự chủ được mà căng thẳng theo. Nhưng cô vẫn cố tỏ ra tự nhiên, hỏi lại: "Sao vậy, anh muốn nói chuyện gì với em?"
Anh chỉ đáp: "Đợi em thi xong rồi tính."
Lâm Thanh Thanh "xì" một tiếng. Cô đã đi đến trước cửa ký túc xá, từ đằng xa cô nhìn thấy có người đang đứng dưới lầu, nhận ra đó là Lương Hân, cô liền nói với Hướng Hoa Dương: "Hân Hân đến tìm em rồi, em cúp máy trước đây."
Anh im lặng một lát mới nói: "Được, ngày mai thi tốt nhé."
Lương Hân bước về phía cô. Lâm Thanh Thanh cúp điện thoại, vừa cười vừa đưa tay ra đón cô ấy. Lương Hân ôm một gấu bông bằng vải nhung trông giống như mèo Ragdoll đưa về phía trước, cười hớn hở nói: "Búp bê may mắn tặng cậu đây, nhớ là tối nay phải ôm nó ngủ đấy, ngày mai đi thi chắc chắn sẽ qua."
Lâm Thanh Thanh nhận lấy, cố ý liếc nhìn con búp bê với vẻ chê bai rồi mới nói: "Trông cũng không dễ thương lắm, tớ đành miễn cưỡng nhận vậy."
Lương Hân hừ một tiếng: "Xem cậu đắc ý chưa kìa. Nhưng thấy cậu còn tâm trạng đùa giỡn thế này chắc tâm lý ổn lắm. Vậy thì tớ cũng không lo cho cuộc thi ngày mai nữa. Ừm, ngày mai tớ không đi cùng cậu đâu.”
Lâm Thanh Thanh lập tức cuống lên: "Không được, không được đâu, cậu vẫn phải đi cùng tớ chứ. Có cậu đi cùng cổ vũ tớ mới có tự tin."
Cô tự vả vào miệng mình một cái rồi nói: "Cái miệng này toàn nói năng linh tinh, con mèo này rõ ràng là vừa xinh xắn vừa dễ thương mà."
Lương Hân bụm miệng, "phụt" một tiếng bật cười.
Lương Hân và Lâm Thanh Thanh là bạn thân. Là kiểu bạn thân có thể thoải mái trêu đùa nhau quá đáng một chút mà cũng chẳng thấy ngượng ngùng.
Lương Hân không chỉ là bạn thân mà còn là chị kế của cô, nhưng chỉ lớn hơn cô hai tháng tuổi.
Thật ra lúc đầu cô chẳng hề thích Lương Hân, bởi vì cô căm ghét mẹ của Lương Hân là Lương Phi Phi. Lương Phi Phi chính là kẻ thứ ba xen vào cuộc hôn nhân của bố mẹ cô, bố mẹ ly hôn cũng là vì người phụ nữ đó.
Mẹ cô vì sự xuất hiện của Lương Phi Phi mà chịu tổn thương sâu sắc, sau đó luôn sống trong u uất khiến sức khỏe suy sụp, ly hôn chưa được mấy năm thì qua đời.
Sau khi bố mẹ ly hôn, chị gái đi theo mẹ, còn cô khi đó đang học cấp hai nên được phán quyết đi theo bố.
Bố cô sau khi ly hôn liền nhanh chóng kết hôn với Lương Phi Phi, còn Lương Hân chính là con gái của Lương Phi Phi với chồng trước.
Ban đầu, cô nhìn Lương Hân với vẻ ghê tởm y như nhìn Lương Phi Phi vậy. Nhưng sau đó, có một lần cô vô tình chứng kiến cảnh Lương Hân bị Lương Phi Phi đánh đập dã dã man, cô mới biết hóa ra Lương Hân cũng là nạn nhân giống như mình trong cuộc hôn nhân này, cả hai đều có chung nỗi chán ghét đối với gia đình đó.
Hai con người có cùng cảnh ngộ nhanh chóng đồng cảm và trở thành bạn tốt của nhau.
Những năm qua, hai cô gái đã nương tựa, khích lệ lẫn nhau trong căn nhà vốn không giống một mái ấm gia đình kia. Thêm vào đó, từ nhỏ cả hai đều học âm nhạc nên có rất nhiều chủ đề chung để nói, sau này họ còn thi đỗ vào cùng một học viện âm nhạc.
Vì có chung sở thích lại là người một nhà nên cô và Lương Hân có những câu chuyện nói hoài không hết. Lương Hân cũng là người thân thiết với cô nhất, chỉ sau mẹ và chị gái cô.
Sau khi đứng tán gẫu với Lương Hân một lúc, Lâm Thanh Thanh liền quay về ký túc xá. Mặc dù hai người học cùng một học viện âm nhạc nhưng lại ở các khoa khác nhau, thế nên phòng ký túc xá cũng không chung một tòa nhà. Lương Hân chỉ riêng việc đi đi về về để tặng quà cho cô thôi đã mất tới nửa tiếng đồng hồ.
Lúc này đã gần mười hai giờ đêm, các bạn cùng phòng đều đã ngủ say. Lâm Thanh Thanh trở vào, rón rén tắm rửa xong xuôi liền leo lên giường.
Có lẽ vì trong lòng chỉ toàn nghĩ đến cuộc thi ngày mai, nên sau khi ôm con gấu bông bằng vải lớn vào phòng đặt lên bàn, cô liền quên khuấy mất. Thành ra, cô không hề ôm con búp bê may mắn mà Lương Hân tặng để đi ngủ.
Điều kỳ lạ là, cứ ngỡ đêm nay sẽ mất ngủ, cô lại không ngờ mình ngủ một giấc vô cùng ngon.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ rọi vào chói mắt khiến cô cảm thấy rất khó chịu. Cô giật mình tỉnh giấc, theo bản năng quờ tay tìm chiếc đồng hồ báo thức ở đầu giường, nhưng sờ soạng mãi mà chẳng thấy đâu.
Lâm Thanh Thanh lúc này mới nhận ra có điều bất thường, cô cố gắng thích nghi với ánh sáng rồi nhìn quanh căn phòng, ngay lập tức bị một phen khiếp vía.
Căn phòng này căn bản không phải là ký túc xá của cô. Nhưng nhìn kỹ lại thì trông có vẻ hơi quen mắt — đây chính là căn phòng cô từng ở lúc nhỏ, vào thời điểm bố mẹ cô còn chưa ly hôn.
Sau khi ly hôn, bố cô chuyển đến định cư ở thành phố Tương Hải. Vì cô được phán quyết đi theo bố nên cũng phải chuyển tới Tương Hải cùng ông. Nơi này cô chỉ mới quay lại mỗi tuần một lần sau khi thi đỗ đại học.
Thật kỳ quái, rõ ràng cô đang ở ký túc xá mà, sao tự dưng lại chạy tới đây rồi?
Lâm Thanh Thanh ngồi dậy khỏi giường. Vừa ngồi lên, cô liền cảm thấy đầu óc đau nhức như có kim châm. Theo bản năng, cô đưa tay sờ lên trán thì chạm phải một vòng băng gạc quấn quanh đầu.
Lâm Thanh Thanh cảm thấy vô cùng hoang mang, vội vàng xuống giường chạy đến trước gương soi thử.
Trên đầu cô quả thực đang quấn một vòng băng gạc, nhưng cô bị thương từ lúc nào chứ? Rõ ràng trước khi đi ngủ vẫn còn lành lặn cơ mà.