Diệp Quy bảo: “Anh tự lấy, sau khi về em cứ gửi địa chỉ cho anh.”
Lâm Nhân mỉm cười nói vâng.
Công việc đo đạc kích thước cơ thể đến đây là kết thúc. Dưới sự mời mọc của Diệp Quy, Lâm Nhân lại uống thêm hai hớp trà, sau đó mới mặc chiếc áo khoác dạ do dì Hồ mang qua vào để chuẩn bị rời đi.
Diệp Quy tiễn hai người ra đến lối vào nhà, đoạn đường còn lại do dì Hồ tiễn.
Lâm Nhân vẫn có thể cảm nhận được tầm mắt của anh sĩ quan kia, cô không dám quay đầu lại xác nhận, nhưng cảm giác như có gai đâm ở sau lưng kia đã chiếm trọn sự chú ý của cô. Dẫn đến việc khi vừa bước chân ra khỏi cánh cổng lớn của biệt thự, đột nhiên bị chị dâu che chắn kiên cố ở phía sau lưng, Lâm Nhân nhất thời đã không kịp phản ứng lại. Cô đầy vẻ thắc mắc ló đầu nhìn ra bên ngoài, liền thấy ba con sói màu xám nâu đang giẫm lên lớp băng trên mặt hồ nhân tạo lao nhanh về phía họ.
Khoảnh khắc đó, máu toàn thân Lâm Nhân như đông cứng lại, cô nép chặt vào sau lưng chị dâu.
Tống Lăng Sương đưa tay ra sau vỗ vỗ cô: “Đừng sợ, ba con sói con thôi, cùng lắm mới mười một mười hai tuổi.”
Trạng thái thú biến thân của những đứa trẻ mười một mười hai tuổi đã sắp sửa tiếp cận với cơ thể trưởng thành rồi, chỉ có những người trưởng thành có sự tự tin có thể chiến thắng được chúng như Tống Lăng Sương mới có thể dùng giọng điệu nhẹ nhàng gọi là “ba con sói con”.
Trong ba con sói con, một con dừng lại ở đối diện Tống Lăng Sương, hai con còn lại chạy qua với tư thế nghẹo đầu đánh giá hai người trước sau, lao thẳng vào trong biệt thự của Diệp Quy.
Lâm Nhân theo bản năng nhìn về phía sau, thấy hai con sói kia phải vây quanh anh sĩ quan vừa bước xuống bậc thềm một trái một, chúng ngửa đầu phát ra những tiếng nói trẻ con đầy hưng phấn: “Chỉ huy, anh thả tinh thần thể ra chơi với tụi em đi anh?”
Tinh thần thể được giải phóng đơn lẻ có ý thức thú tính của riêng mình, giống như thú cưng cùng trưởng thành với mỗi một bản thể hơn. Cho nên ba đứa trẻ này không dám yêu cầu Chỉ huy trưởng chơi với chúng, nhưng lại thích chơi đùa với tinh thần thể mạnh mẽ lại bằng lòng nhường nhịn chúng của Chỉ huy trưởng.
Diệp Quy đang nhìn cô cừu nhỏ đang căng thẳng trốn sau lưng chị dâu ở ngoài cổng, thấy cô sợ hãi nghiêng đầu, vừa phòng bị con sói phía trước cũng vừa phòng bị hai con sói phía sau với tư thế đầy cảnh giác, Diệp Quy lạnh giọng nói với hai con sói bên cạnh: “Đó là khách của anh, các em làm cô ấy sợ rồi, qua đó xin lỗi đi.”
Lời của Chỉ huy trưởng cũng tương đương với mệnh lệnh, hai con sói con vô cùng phối hợp chạy đến cách Lâm Nhân ba bước chân. Sau khi dừng bước, hai con sói con đồng thời cúi thấp đầu sói xuống, đồng thanh nói: “Xin lỗi ạ, tụi em làm chị sợ rồi.”
Con sói còn lại nghe thấy thế cũng chạy qua, xếp thành một hàng với đồng bọn, cúi đầu sói xuống xin lỗi.
Nhìn qua có ngoan ngoãn đến mấy thì đó cũng là sói, trong não bộ của Lâm Nhân vẫn còn in đậm mồn một ba đôi mắt sói nhìn qua là thấy rất nguy hiểm của ba con sói con khi đánh giá cô.
“Không, không có gì, các em vào đi, tụi chị đi đây.”
Lâm Nhân cũng không muốn nán lại thêm một giây, cô kéo chị dâu đi về lối cũ.
Tống Lăng Sương lịch sự vẫy vẫy tay với anh sĩ quan được lũ sói con gọi là “Chỉ huy” ở trong sân, rồi nắm chặt tay Lâm Nhân rời đi.
Ba con sói con nhìn chằm chằm theo bóng lưng của hai người một lúc, rồi tranh nhau chạy đến bên cạnh Diệp Quy, tò mò hỏi: “Chỉ huy, họ là ai vậy ạ? Người chị thấp hơn xinh đẹp quá đi.”
Diệp Quy bảo: “Nếu theo đuổi thành công thì cô ấy sẽ là bạn đời của anh, sau này các em đừng xuất hiện trước mặt cô ấy bằng trạng thái thú nữa, sẽ làm cô ấy sợ.”
Bạn đời sao?
Ba con sói con hưng phấn hú lên ầm ĩ.
Diệp Quy dùng một ánh mắt chặn đứng chúng lại, rồi phóng tinh thần thể của mình ra, để tinh thần thể dẫn ba con sói con ra ngoài hồ chơi đùa. Sự vồ bắt lẫn nhau giữa các trạng thái thú vừa là chơi đùa, cũng vừa là rèn luyện kỹ năng săn mồi.
---