Cô Cừu Và Anh Sói

Chương 47 : “Chỉ huy trưởng thực sự chỉ đơn thuần là thưởng thức tay nghề của cô thợ may Lâm thôi...

Trước Sau

break

Cùng là sĩ quân quan hệ sói, nhưng ánh mắt của người Chỉ huy trưởng kia là lạnh lùng, cho dù có nói lời khách sáo thì trên mặt cũng không có bất kỳ cảm xúc nào thuộc về con người cả. Còn người Đại tá này, có lẽ là bẩm sinh đã thân thiện hơn, hoặc cũng có lẽ là cố ý thu liễm lại, một câu tự giới thiệu lịch sự cộng thêm nụ cười rạng rỡ ấm áp liền giúp Lâm Nhân thoát khỏi trạng thái sợ hãi không dám động đậy kia.

Vẫn sợ, nhưng không đến mức ảnh hưởng đến việc xã giao cơ bản nhất, đặc biệt là chị dâu đã đứng cận kề bên cạnh cô rồi.

“Chào buổi tối ạ, cảm ơn mọi người đã tin tưởng tụi em, mọi người có muốn xem vải vóc trước không ạ?” Lâm Nhân thu dọn lại xấp vải đang trải trên máy may, đứng dậy đón tiếp.

Quý Phong gật đầu, hai mẹ con cùng nhau bước tới.

Lúc Lâm Nhân giảng giải về vải vóc cho Đại tá Quý, cô chú ý tới cậu thiếu niên tên Quý Huy kia cứ nhìn lén cô suốt. Thi thoảng hai người chạm phải tầm mắt nhau, trong mắt cậu thiếu niên cũng tràn ngập sự yêu thích chất phác thật thà, khiến cho Lâm Nhân vừa căng thẳng lại vừa mơ hồ, không hiểu mình đã làm gì mà lại rước được sự yêu thích của đối phương nữa.

“Tôi làm một chiếc áo khoác dạ và hai chiếc áo sơ mi, làm cho Tiểu Huy một chiếc áo len dệt nhé, dạo này thằng bé lớn nhanh quá, áo sơ mi thì đợi sang xuân rồi tới làm sau, làm phiền cô Lâm chừa lại cho thằng bé chút vải thuần cotton nhé.” Quý Phong nhanh chóng đưa ra lựa chọn.

Tống Lăng Sương giúp ghi lại yêu cầu, Lâm Nhân đo kích thước cho hai mẹ con.

Trẻ con thì càng dám nói hơn, Quý Huy tò mò hỏi: “Chị là cừu...”

Mới nói được vài chữ liền bị Quý Phong ấn đầu xuống, Quý Huy ngửa đầu, chạm phải đôi mắt đã lạnh đi của mẹ mình: “Mẹ đã nói rồi, trừ khi là bạn bè, bằng không việc hỏi thăm tinh thần thể của người khác là một hành vi rất bất lịch sự.”

Tại sao căn cứ lại nghiêm cấm kỳ thị tinh thần thể, bởi vì sự kỳ thị này vốn dĩ luôn luôn tồn tại. Tinh thần thể càng yếu ớt hoặc xấu xí thì càng dễ bị bản thể giấu giếm đi.

Quý Huy rụt rụt cổ, Lâm Nhân hơi run rẩy tiếp tục đo vòng eo cho Quý Huy, giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng đầy uy nghiêm vừa rồi của Đại tá Quý.

“Cảm ơn cô nhé, vậy qua năm tôi lại tới lấy quần áo.”

Đo đạc kết thúc, Quý Phong chào tạm biệt Lâm Nhân với nụ cười và giọng điệu đều rất ôn hòa.

Tiễn hai mẹ con lên xe địa hình rời đi, Lâm Nhân mới một lần nữa thả lỏng người ra.

Tống Lăng Sương vỗ vỗ vai cô, cổ vũ: “Thực ra không cần phải sợ quá đâu, cùng thuộc họ chó cả, sói với chó chẳng có mấy sự khác biệt.”

Lâm Nhân: “...”

Chính vì chó trông giống sói nên mới càng làm cho cừu sợ hãi đấy chứ ạ.

.

Tám giờ rưỡi tối, dưới sự thúc giục năm lần bảy lượt của chị dâu, Lâm Nhân khóa cửa tiệm ra về. Bởi vì hai chiếc máy may đều để lại ở tiệm nên cô có muốn tăng ca cũng không tăng nổi.

Tắm rửa xong xuôi, chị dâu đến trung tâm thương mại bầu bạn với anh trai rồi, Lâm Nhân quấn mình dày cộp, ngồi tựa vào đầu giường lướt diễn đàn trên máy tính bảng.

Trước khi xuất phát vào buổi sáng, Lâm Nhân có đăng một bài viết quảng cáo tiệm may, cô không mua dịch vụ đẩy bài của diễn đàn mà gửi gắm hy vọng vào các từ khóa tiêu đề như lông cừu thật, thuần cotton có thể tự động thu hút lưu lượng truy cập đến. Kết quả bận rộn cả ngày trời, đến tận bây giờ Lâm Nhân mới có thời gian kiểm tra lượt nhấp chuột và bình luận của bài viết.

Mở phân mục trang phục ra, Lâm Nhân kinh ngạc và vui mừng phát hiện bài đăng “Tiệm may nhỏ nhà họ Lâm” của cô vậy mà lại đang chễm chệ trên trang chủ, phía sau còn có thêm một biểu tượng ngọn lửa.

Tim đập gia tốc nhanh hơn, Lâm Nhân ấn vào xem.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương